Chương 14: Cô cảm thấy Trịnh Tuấn Anh có thể coi trọng cô ư

Biết anh tức giận, tôi nhỏ giọng chào

tạm biệt Vũ Linh, sau đó ngoan ngoãn đi

tới bên cạnh anh, cúi đầu nói: “Cảm ơn anh”

Anh lạnh lùng nhìn tôi, đôi mắt đen

thâm thúy âm u, không nhìn rõ cảm xúc,

không lạnh không nhạt nói ra hai chữ: “Lên xe ”

Tôi không dám nhiều lời, ngoan ngoãn lên xe.

Xe chạy được nửa đường thì tôi nhận

được tin nhắn của Vũ Linh, cô ấy báo mình

đã về đến nhà, còn dặn tôi nghỉ ngơi sớm

một chút. Tôi nhìn phong cảnh ngoài cửa

sổ, chúng tôi cũng sắp đến biệt thự rồi.

Ghé mắt nhìn người đàn ông bên

cạnh, anh vẫn lạnh như băng, anh gần như

không chủ động lên tiếng, tất nhiên tôi

không thể nói nhiều.

Mãi cho đến khi tới trước biệt thự, anh

đỗ xe xong, sau đó cất bước trực tiếp đi

vào biệt thự, tôi đi theo phía sau anh, suy

nghĩ một chút rồi nói: “Phó Thắng Nam,

em cho là anh uống nhiều quá nên mới gọi

điện cho bác sĩ Trịnh, em không có ý gì

khác.”

Tuy rằng giải thích như vậy có hơi dư

thừa, nhưng tôi vẫn mở miệng, tôi biết dù

tôi có nói thì anh cũng không quan tâm.

Anh đột ngột dừng bước, quay đầu lại

nhìn về phía tôi, đôi mắt đen hơi híp lại,

giọng nói trầm thấp: “Ý khác? Cô cảm thấy

Trịnh Tuấn Anh có thể coi trọng cô ư?“

Một câu của anh trực tiếp khiến tôi

nghẹn lại, trong lúc nhất thời tôi câm tịt,

không nói được câu gì.

Đúng vậy, tạm thời không nói tới việc

Trịnh Tuấn Anh là anh em tốt của Phó

Thắng Nam, tôi còn là vợ trên danh nghĩa

của Phó Thắng Nam, cho dù không phải,

chưa chắc Trịnh Tuấn Anh sẽ vừa ý tôi.

Với Phó Thắng Nam, tôi chính là bụi

bặm hèn mọn trong bùn đất, nếu không

phải ông cụ Phó yêu mến tôi, chỉ sợ ngay

cả tư cách gặp Phó Thắng Nam tôi cũng

không có, càng đừng nói đến việc gả cho anh.

Thấy tôi không nói lời nào, Phó Thắng

Nam lạnh lùng liếc tôi rồi chuẩn bị lên lầu.

Chưa đi được mấy bước, đột nhiên

anh dừng lại, dường như nghĩ tới điều gì,

anh quay đầu nhìn tôi nói: “Đến Hữu

Nguyên mua bữa khuya.”

Tôi sững sờ, ban nãy trên đường sao

anh lại không nói? Nơi này với Hữu Nguyên

quả thực là hoàn toàn ngược đường, hơn

nữa bây gið đã là rạng sáng rồi, tôi chạy

nửa thành phố đi mua bữa khuya cho anh?

“Phải ăn bây giờ à? Hiện tại đã là rạng

sáng rồi, có lẽ bọn họ đã đóng cửa?”

“Bán 24/24!” Vứt lại mấy chữ, anh

không cho tôi cơ hội nói thêm, đi thẳng lên lâu.

Anh căn bản không phải muốn ăn bữa

khuya mà là muốn giày vò tôi.

Nhưng, dù gì cũng là tôi đuối lý, khựng

lại một lát, cuối cùng tôi vẫn ra khỏi biệt

thự, chuẩn bị lái xe đi.

Đang là mùa mưa, trong không khí ẩm

ướt oi bức, chắc là trời sắp mưa, vốn dĩ tôi

định lái xe jeep của Phó Thắng Nam đi,

nhưng chìa khóa xe bị Phó Thắng Nam

mang vào phòng sách, bất đắc dĩ tôi chỉ có

thể vào gara lái chiếc xe hơi gầm thấp ra ngoài.

Trời vừa rạng sáng, chạy hơn nửa

thành phố mới mua được bữa khuya, vốn

dĩ tôi còn cảm thấy may mắn vì trời không mưa.

Nhưng mới từ Hữu Nguyên ởi ra thì

trời đã đổ mưa to, sấm chớp ầm ầm, gần

như là mưa tầm tã.

Trên đường lái xe về, mùa mưa ở

thoại sắp tắt, tôi đành phải tìm chiếc ô

trong xe, mang theo bữa khuya xuống xe,

thuận đường trở về.