Chương 36: Đắng cho cô khóc thì thôi

Trong phòng bệnh ở bệnh viện.

Đường Hoa Nguyệt vừa kết thúc ca phẫu

thuật chưa bao lâu thì đã bị Hoắc Anh Tuấn trói

lại, bụng cô đói cồn cào đến hoa mắt chóng mặt.

May mà sau khi Hoắc Anh Tuấn rời đi không

lâu thì có một y tá đến kịp.

Y tá cởi trói cho Đường Hoa Nguyệt, đút cho

cô uống một ít nước đường.

Lúc này Đường Hoa Nguyệt mới tỉnh lại.

Y tá mở túi giữ nhiệt, đẩy hộp thức ăn đến

trước mặt Đường Hoa Nguyệt.

Sau đó dọn đẹp lại đống lộn xộn dưới đất thì

nói với cô: “Cô Đường, giám đốc Hoäắc nói khoảng

thời gian cô nằm viện sẽ do tôi chăm sóc.”

Đường Hoa Nguyệt sững sờ, đôi hàng mi

mảnh dài khẽ run lên, một lúc lâu sau mới nhẽch

môi.

Cô cười trào phúng, không biết là đang cười

cuối cùng mình cũng không rời đi, hay là cười vì

Hoắc Anh Tuấn quá hiểu mình, giam cầm cô

trong tình cảnh này.

Cơ thể Đường Hoa Nguyệt vẫn rất yếu.

Hoắc Anh Tuấn phải cho người đến trông cô,

cô cũng sẽ không cứng đầu, cơ thể mang bệnh

nguy kịch thì còn có thể phản kháng thế nào nữa

đây?

Nằm mãi cũng khó chịu, Đường Hoa Nguyệt

không vội ăn uống gì mà xuống giường đi một lát,

lúc quay lại trước giường bệnh thì đột nhiên nhìn

thấy rất nhiều tóc vương vãi đầy trên chiếc gối

màu trắng.

Đường Hoa Nguyệt giữ chặt khóe môi, ngay

cả một nụ cười miễn cưỡng cũng khó mà nặn ra

được.

Cô lại nằm xuống, nhắm mắt để che đi cảm

xúc trong đó.

Y tá xử lý xong đống lộn xôn trên đất, lúc nhìn

lại Đường Hoa Nguyệt thì hình như cô đã ngủ rôi.

Y tá liếc nhìn hộp đồ ăn ở trên bàn vẫn chưa

được động vào, bà ấy khẽ cau mày nhưng cũng

không nói gì.

Mãi cho đến tối Đường Hoa Nguyệt mới tỉnh

dậy.

Y tá hâm nóng cơm rồi đưa cho cô, nói một

câu vô tâm: “Cô Đường, cô đã ngủ một giấc dài,

giờ nên ăn cơm rồi. Ăn xong lát nữa còn phải

uống thuốc”

Đường Hoa Nguyệt xoay đầu, nhìn ra ngoài

của số.

Ánh đèn nê ông rọi sáng cho người đi đường.

Cô ho hai tiếng, sắc mặt vẫn trắng bệch.

Thức ăn rất thanh đạm, Đường Hoa Nguyệt

vừa ăn xong thì trong phòng bệnh đột nhiên

truyên đến một giọng nói trầm thấp êm tai.

“Hoa Nguyệt.”

Bỗng chốc Đường Hoa Nguyệt ngước cái cằm

nhỏ xinh xản lên, thoáng chốc nhìn thấy Đường

Hàn Khiết đang đứng bên ngoài cửa.

Anh ấy đội mũ lưỡi trai, mặc áo sơ mi trắng và

quân lao động rất bình thường, làm tôn lên thân

hình cao ráo của anh ấy, khuôn mặt anh tuấn

trắng ngần, có thể là vừa khỏi bệnh nặng nên vẫn Tổng Tài Ngược Thê: Yêu Không Lối Thoát - Chương 36: Đắng cho cô khóc thì thôiTổng Tài Ngược Thê: Yêu Không Lối Thoát - Chương 36: Đắng cho cô khóc thì thôiTổng Tài Ngược Thê: Yêu Không Lối Thoát - Chương 36: Đắng cho cô khóc thì thôiTổng Tài Ngược Thê: Yêu Không Lối Thoát - Chương 36: Đắng cho cô khóc thì thôiTổng Tài Ngược Thê: Yêu Không Lối Thoát - Chương 36: Đắng cho cô khóc thì thôiTổng Tài Ngược Thê: Yêu Không Lối Thoát - Chương 36: Đắng cho cô khóc thì thôiTổng Tài Ngược Thê: Yêu Không Lối Thoát - Chương 36: Đắng cho cô khóc thì thôi

- ---------------------------