Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Tổng Tài Ngược Thê: Yêu Không Lối Thoát

Chương 23: Đường Hoa Nguyệt, lập tức cút về cho tôi

« Chương TrướcChương Tiếp »
Bệnh viện.

Lục Xuyên Mạn ngồi trên giường bệnh của

bệnh viện, đôi mắt đen láy sâu thảm nhìn chăm

chú ra phía bên ngoài cửa sổ.

Làn gió khẽ thoảng qua làm tấm rèm cửa

trắng bay phất phới, một bàn tay gây nhom thon

dài từ từ đưa lên, cảm nhận nhiệt độ của làn gió

nhẹ mang tới và cả cảm giác rèm cửa khẽ lướt

nhẹ qua những đầu ngón tay.

Khuôn mặt xanh xao và yếu ớt nhưng không

hê làm mờ đi những nét tuấn tú trên khuôn mặt,

người đàn ông ấy nở một nụ cười nhàn nhạt.

Anh ta siết chặt năm đấm, mặc dù vân không

tài nào dùng được sức lực nhưng sau từng ấy

thời gian ngủ miên man, cuối cùng anh cũng có

thể tỉnh lại, đây đã có thể coi là một ân huệ mà

ông trời đã ban cho anh ta.

Đột nhiên, Lục Xuyên Mạn dường như nghĩ ra

điều gì đó, ánh mắt trùng xuống, đầu ngón tay

miết chặt rèm cửa cũng tái đi ít nhiều vì dùng lực.

Năm đó, anh ta không hề trượt chân ngã

xuống lầu, anh ta nhớ rõ ràng là anh ta đã bị

người ta đẩy xuống.

Trong khoảnh khắc ngã xuống ấy, anh nhìn

thấy một bóng người nhanh chóng biến mất trong

hành lang. Trong hoàn cảnh đó, anh không thể

nhìn rõ khuôn mặt của người đã đẩy mình xuống

lâu, chỉ nhớ hình dáng ấy có phân nhỏ nhắn.

Vì vậy, Lục Xuyên Mạn nghỉ ngờ chính người

đẩy anh xuống là một người phụ nữ nhưng không

thể loại trừ khả năng đó là một người đàn ông có

thân hình nhỏ bé.

Nói chung, bây giờ anh đã tỉnh!

Người dám hãm hại anh, anh nhất định sẽ

khiến kẻ đó hối hận vì đã tôn tại trên cuộc đời này!

Sau khi Đường Hoa Nguyệt tỉnh táo lại biết

được rằng chính Hoắc Anh Tuấn là người đưa cô

ra khỏi trung tâm điều dưỡng chữa trị bệnh tâm

thần và còn sắp xếp để cô nhập viện, tinh thân cô

cũng đã hồi phục đôi chút.

Cô nghĩ tới nghĩ lui một hồi, phỏng đoán rằng

liệu Hoắc Anh Tuấn đã biết bệnh tình của mình

chưa?

Kết quả một ngày trôi qua, hai ngày trôi qua,

Hoặc Anh Tuấn như người mất tích, không còn

thấy xuất hiện nữa.

Đường Hoa Nguyệt rũ mắt xuống cười khổ, bỏ

đi suy nghĩ kia.

Thật ra, cho dù biết bệnh tình của cô, người

sắp chết như cô thì còn có thể làm được gì.

Giữa bọn họ, sớm đã không thể quay lại nữa

rồi.

Bỏ mặc những suy nghĩ lung tung và những ý

nghĩ không thực tế ấy, Đường Hoa Nguyệt chuẩn

bị đi tới nhà thuốc để lấy ít thuốc giảm đau đầu.

Những loại thuốc được kê lần trước có lẽ đã

bị bỏ lại trong trung tâm điều dưỡng người bệnh

tâm thần rồi, có tìm cũng không thấy nên chỉ có

thể đi lấy lại.

Các triệu chứng của cô ngày càng nghiêm

trọng, nếu không có thuốc giảm đau khi bệnh tình

xảy ra, có lẽ cô sẽ không chịu nổi sự hành hạ và

chọn cách kết thúc cuộc đời sớm.
🖼️ Hình ảnh không hỗ trợ ở phiên bản này. Vui lòng xem trên Phiên bản đầy đủ
🖼️ Hình ảnh không hỗ trợ ở phiên bản này. Vui lòng xem trên Phiên bản đầy đủ
🖼️ Hình ảnh không hỗ trợ ở phiên bản này. Vui lòng xem trên Phiên bản đầy đủ
🖼️ Hình ảnh không hỗ trợ ở phiên bản này. Vui lòng xem trên Phiên bản đầy đủ
🖼️ Hình ảnh không hỗ trợ ở phiên bản này. Vui lòng xem trên Phiên bản đầy đủ
🖼️ Hình ảnh không hỗ trợ ở phiên bản này. Vui lòng xem trên Phiên bản đầy đủ


- ---------------------------
« Chương TrướcChương Tiếp »