Chương 160: Cái chết của cô ta

Khi Hàn Gia Lệ tỉnh dậy đã không còn thấy bóng dáng Tiêu Dật Nhiên ở bên cạnh, Tiểu Tiểu Bân còn đang ngủ say, cửa sổ trong phòng mở hé một nửa, gió nhẹ thổi đung đưa chiếc rèm lụa.

Đột nhiên nhớ ra gì đó, Hàn Gia Lệ dường như phát điên nhảy xuống giường, căng thẳng chạy trong chạy ngoài biệt thự tìm khắp một lượt. Trong bếp bữa sáng trên bàn vẫn còn nóng hổi, nhưng bóng Tiêu Dật Nhiên đã không thấy nữa.

Hàn Gia Lệ ngồi thất thểu trên bậc thềm, anh ấy....thật sự đã đi rồi sao?

Khoảnh khắc đó, Hàn Gia Lệ cảm thấy trong lòng mình dường như thiếu mất gì đó, ngoảng đầu đờ đẫn nhìn bữa sáng thịnh soạn trên bàn, phát hiên jbên trên có một tờ giấy viết mấy chữ.

Cô nhanh nhẹn đứng dậy, cầm lấy tờ giấy đó, phía dưới tờ giấy còn có một bức thư, là viết cho Tiểu Tiểu Bân.

“ Đây là bữa sáng cuối cùng làm cho hai mẹ con, công việc em bận như thế, sau này nhớ đừng quên ăn sáng, không tốt với dạ dày.” Chỉ đơn giản một câu nói mà khiến khóe mặt Hàn Gia Lệ cay cay.

Cô cắn chặt môi, cố gắng không để nước mắt rơi xuống, đối với Tiêu Dật Nhiên, có quá nhiều lời có quá nhiều cảm kích mà không tài nào nói ra được.

Dù không yêu cô vẫn luôn hy vọng giữ anh lại bên mình, đây không phải quá ích kỉ hay sao, rốt cuộc tình cảm cô đối với anh là gì, thậm chí đến bản thân cô cũng không biết.

Cô nhắm mắt lại, cuối cùng, giọt nước mắt long lanh trào ra trong khóe mắt.

“ Mẹ, ba đâu ạ?” Đang nghĩ thì Tiểu Tiểu Bân mặc bộ quần áo ngủ, dụi dụi mắt bước từng bước từ trên lầu đi xuống.

Hàn Gia Lệ vội vàng gạt nước mắt đi, trong lòng do dự không biết có nên nói cho Tiểu Tiểu Bân biết việc Tiêu Dật Nhiên đã rời đi không.

“ Ba đi đâu rồi ạ?” Tiểu Tiểu Bân nhìn bữa sáng trên bàn, cầm lấy một chiếc bánh mỳ cho vào miệng cắn.

“ Tiểu Tiểu Bân........” Hàn Gia Lệ có chút ngập ngừng nhìn cậu bé.

Nhìn thấy khóe mắt đỏ của Hàn Gia Lệ, Tiểu Tiểu Bân cau mày, chạy đến trước mặt cô: “ Mẹ, mẹ làm sao thế?”

Hàn Gia Lệ quỳ người xuống ôm Tiểu Tiểu Bân vào lòng: “Ba con.........đi Dubai rồi.”

Vừa nghe thấy lời này, Tiểu Tiểu Bân kích động đẩy cô ra: “ Mẹ nói gì ạ? Ba sẽ không nói gì với con mà cứ thế đi chứ, mẹ, nhất định là mẹ khiến ba giận rồi.”

Hàn Gia Lệ đứng lên đưa bức thư trong tay vào tay cậu bé: “ Đây là thư ba viết cho con, mẹ có nói ba đừng đi, nhưng cũng không ngăn được.......”

Tiểu Tiểu Bân không nói gì, ở trước mặt Hạ Lâm ấm ức cắn cắn môi, nước mắt ầng ậng xoay chuyển trong khóe mắt, run rẩy mở bức thư mà ba viết cho cậu ra, cẩn thận xem.

Sau khi đọc xong, cuối cùng cậu bé không kiềm chế được khóc òa lên, bức thư trong tay bị nước mắt cậu bé làm cho ướt hết.

Hàn Gia Lệ xót xa ôm đầu cậu bé vào lòng: “ Đừng khóc Tiểu Tiểu Bân, ba con có nói không muốn con khóc.”

Tiểu Tiểu Bân ngẩng đầu lên, nước mắt liên tục rơi xuống: “ Hu hu, mẹ, chúng ta cũng quay về Dubai tìm ba nhé, con không thích ở đây, con muốn đi tìm ba.......” Tiểu Tiểu Bân khóc càng nức nở hơn.

“ Đừng khóc nữa Tiểu Tiểu Bân, chúng ta không thể quay về Dubai, con khóc nữa ba sẽ đau lòng đấy.”

“ Mẹ, nhất định là mẹ không cần ba, cho nên ba mới đi một mình như thế, mẹ, mẹ xấu lắm, ba đối với chúng ta tốt như thế, tại sao mẹ lại đối với ba như thế chứ? Con phải đi tìm ba về.......” Cậu bé khóc càng to hơn, tâm trạng Hàn Gia Lệ lúc này cũng khó xử không biết làm thế nào.

“ Được rồi, con đừng khóc nữa, ba nói chỉ cần con ngoan, ba sẽ nhanh về thăm con.” Hàn Gia Lệ đành phải dỗ dành cậu bé như thế.

Ai mà biết vừa nghe thấy lời này, Tiểu Tiểu Bân bỗng dưng nín khóc, mặc dù cậu bé biết Hàn Gia Lệ là chỉ dỗ dành nên nói thế, nhưng cậu bé nhớ lại Tiêu Dật Nhiên đã từng nói một câu, nam tử hán không được lúc nào cũng nước mắt nước mũi tèm nhem, đàn ông động một tí là khóc sau này sẽ không khá lên được, cậu bé phải nghe lời ba dạy.

“ Được rồi, lại đây ăn sáng đi, đây là bữa sáng ba con chuẩn bị trước khi rời đi.” Hàn Gia Lệ nhẹ nhàng bế lấy cậu bé lên, sau đó đặt ngồi xuống bàn ăn.

Ai mà biết Tiểu Tiểu Bân vẫn xị mặt, trượt từ trên ghế xuống: “ Con không ăn, sau này cũng chẳng có cơ hội ăn bữa sáng do ba làm nữa.” Sau đó cong môi quay người chạy về phòng của mình, mặc cho Hàn Gia Lệ gõ cửa thế nào cũng không mở.

Hàn Gia Lệ đứng ngoài cửa lắc đầu không biết làm sao.

............

Trong bệnh viện, An Tử Thành đang buồn chán nằm trên giường bệnh đọc báo, nhất thời lấy ra điện thoại muốn gọi điện cho Hàn Gia Lệ, mới có một ngày không gặp mà khó chịu như cách xa ba mùa thu, nhưng không biết tại sao, hắn cũng không có dũng khí gọi điện cho cô, cúi đầu, trong đầu hiện ra hình ảnh Hàn Gia Lệ, không biết giờ này cô đang làm gì?

“ Thành Gia, xảy ra chuyện rồi!” Đúng lúc này, Mã Phi hoảng hốt đẩy cửa vào, thở hổn hển nhìn An Tử Thành, trên tay cầm chặt một tờ giấy.

An Tử Thành ngẩng đầu lên, liếc nhìn anh ta, điềm tĩnh nói: “ Việc li hôn........làm đến đâu rồi?”

“ Thành Gia, xảy ra chuyện rồi, bên tòa án vừa thông báo việc li hôn với Bạch Phi Phi đã hoàn tất, Bạch Phi Phi không chịu nổi cú sốc này nên sau đó đã tự át rồi. Người bây giờ đã tắt thở rồi, bệnh viện thông báo người nhà qua đó giải quyết thủ tục, nhưng Triệu Mẫn không biết đi đâu mà tìm không thấy tung tích, Thành Gia.....làm thế nào đây?” Mã Phi cuống quýt đứng ngồi không yên.

An Tử Thành vừa nghe Mã Phi nói thế, vò chặt tờ báo trong tay. Sau đó ném tờ báo đi rồi nhảy xuống giường: “ Cậu nói cái gì? Phi Phi tự sát rồi?” hắn không dám tin lùi về sau mấy bước, sau đó đẩy Mã Phi ra, lập tức chạy nhanh ra ngoài cửa.

“ Thành Gia, anh đợi chút!” Mã Phi không yên tâm về sức khỏe của An Tử Thành, cũng chạy theo ngay sau đó.

Khi An Tử Thành đến thì xác chết của Bạch Phi Phi đã bị đẩy đến nhà xác, tại vì không ai đến nhận nên đã bị cho vào danh sách đen.

An Tử Thành run rẩy đưa hai tay kéo tấm vải trắng che mặt cô ta ra, mùi khó chịu lập tức phả và mũi, nghe bác sĩ nói, Bạch Phi Phi do uống lượng lớn axit nên mới bị sốc mà chết, cộng với cả vụ nổ lần trước khiến cô ta bị hủy hoại nhan sắc, Bạch Phi Phi bây giờ đã không còn ra tạng người nữa, tại vì axit đã ăn sâu đốt nóng toàn bộ ngũ tạng, nếu như không xử lý xác thì sẽ thối rữa rất nhanh.

An Tử Thành ngoảnh đầu, nhẹ nhàng che lại tấm vải trắng lên mặt cô ta, cơ thể có chút bàng hoàng lùi về sau mấy bước.

“ Thành Gia.......anh không sao chứ?” Mã Phi dìu lấy hắn, chỉ sợ hắn ngã ra đất.

An Tử Thành xua xua tay với anh ta: “ Cậu đi xử lý đi, bỏ tiền ra an táng cho cô ta nhé.”

“ Tôi biết rồi, Thành Gia mau về phòng bệnh nghỉ ngơi đi.” Mã Phi liếc nhìn xác chết của Bạch Phi Phi, quay người dìu hắn ra khỏi nhà xác.