Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Tổng Tài Đại Nhân Xin Hãy Dịu Dàng

Chương 39

« Chương TrướcChương Tiếp »
Vũ Tiểu Kiều từ từ tỉnh giấc, phát hiện mình đang nằm trên một chiếc giường mềm mại.

Cô vừa đứng ngồi dậy lại phát hiện trên người mình có một cánh tay nặng trĩu.

Cô giật mình một cái, cô nhìn qua, một khuôn mặt tuấn tú đang nằm cạnh cô.

Tịch Thân Hạn!

Vũ Tiểu Kiều kinh ngạc toàn thân toát mồ hôi, không phải có đang ngồi trong xe sao? Sao bây giờ lại xuất hiện trên giường của anh!

Cô muốn đẩy anh ra, nhưng nhìn dáng vẻ anh ngủ say giống như một đứa trẻ, bỗng nhiên lại không nỡ nữa, Cô chớp chớp đôi mắt to tròn của mình, nhìn vào khuôn mặt đẹp trai của Tịch Thần Hạn đang ở gần, anh thở chậm và sâu, phả lên má cô từng chút một Trái tim của Vũ Tiểu Kiều có một nơi đã sụp đổ rồi.

Đôi môi mỏng của anh mím chặt, sống mũi cao, đôi mắt nhằm nghiên che đi đôi mắt sáng như chim ưng của anh, cuối cùng không còn chút kiêu ngạo lạnh lùng nữa, dịu dàng ấm áp hơn rất nhiều.

Lông mi của anh dài quá

Cô cẩn thận giơ ngón tay lên, chạm nhẹ vào hàng mi dày của anh…

Một phát, hai phát, ba phát…

Hàng lông mi cứng cảm giác sờ rất sướиɠ.

Bỗng nhiên, một âm thanh lạnh lùng vang lên. “Sờ đủ chưa?”

Vũ Tiểu Kiều sững sở, vội vàng rút tay lại, toàn thân nóng bừng lên giống như một đứa trẻ bị bắt gặp ăn cắp hương vị của trái cầm

Có nhanh chóng đẩy Tịch Thần Hạn ra, lần người qua và ngồi dậy, lao xuống giường.

Tịch Thần Hạn vươn cánh tay dài ra, ôm lấy eo thon của cô, kéo cô lại và ôm trong vòng tay một lần nữa.

Anh vẫn không mở mắt ra, mệt mỏi nói: “Tôi vẫn chưa tính ngủ. “Anh có thể tiếp tục ngủ!” Vũ Tiểu Kiều vùng vẫy, dùng tay vỗ nhẹ vào cánh tay mạnh mẽ của anh.

Tịch Thần Hạn không những không buông tay mà còn ôm rất chặt.

Ôm cô ngủ thật thoải mái, ngủ thế nào cũng không đủ. Sắc mặt Vũ Tiểu Kiều tối sầm lại: “Anh bỏ tôi ra!”

“Không”

“Mau buông tôi ra, buông ra.. “Anh…lợi dụng cơ hội, làm sao tôi lại có thể nằm trên giường của anh được chứ? Mau buông tôi ra anh nghe thấy chưa l “Người phụ nữ nhỏ, là cô chủ động trèo lên giường của tôi, chẳng lẽ cô quên rồi?” Tịch Thần Hạn nhếch môi với một chút đùa giỡn.

Là anh không nhẫn tâm đánh thức cô dậy khi nhìn thấy cô đang ngủ rất ngon nên mới ôm cô lên tầng Nhưng lần này, anh rất cẩn thận, không để máy quay ở Ngự

Hải Long Loan chụp lại được. “Không thể nào! Nhất định là do anh háo sắc, anh muốn, anh muốn…

Vũ Tiểu Kiều ngại ngùng không dám nói ra, âm thanh dừng lại ở đó.

Tịch Thần Hạn từ từ mở mắt, giọng nói dịu dàng còn đem theo một chút chưa tỉnh ngủ hán. “Muốn làm gì với cô ?”

Vũ Tiểu Kiều đối diện với ánh mắt sầu thảm của anh, tim đạp loạn xạ, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng lên. “không không có gì kẻ ngốc mới trong lúc ẩm áp như này nhắc đến chuyện đó, chẳng khác gì dụ sỏi vào phòng!

Tịch Thần Hạn nhếch môi, từ từ lại gần cô, hai bờ môi gần như muốn dinh lên môi cô, khi hai đôi môi chạm vào nhau, có thể cảm nhận rõ ràng sự mát mẻ trên môi anh. “Tôi không ngại làm gì đó với cô bây giờ…

Anh kéo dài giọng nói, rồi lại gần thêm một chút. Hơi thở của Vũ Tiểu Kiều như ngưng lại, má cô đỏ hơn, hàng lông mi công vυ"t như một con bướm với đôi cánh dang rộng.

Tịch Thần Hạn nhìn xuống hai đôi má hồng của cô, yết hầu từ từ chuyện động. Thời gian này, anh luôn nhớ lại hương vị ngọt ngào trên đôi môi mềm mại của cô, và rất muốn nếm thử một lần nữa. Vũ Tiểu Kiều đặt hai tay lên ngực anh, bàn tay cách một lớp áo nhưng vẫn cảm nhận rõ ràng nhiệt độ cơ thể của anh và cơ bắp nóng bỏng mạnh mẽ của anh. “Này này này… Anh ngủ đi, tôi còn có việc phải làm, tôi đi trước đây.

Cánh tay của Tịch Thần Hạn ôm chặt lấy vòng eo thon nhỏ của cô, nhất định không chịu buông tay.

Cô không thể thoát ra liền hét lên: “Anh mau buông tôi ra

Tôi không phải là loại phụ nữ mà anh nghĩ l “Im đi, đừng ồn ào”

Mặc dù giọng nói của anh rất nhỏ, nhưng lại rất ngang ngược, không thể nói chen vào được.

Vũ Tiểu Kiêu ngậm miệng lại, nhìn anh rụt rè, cơ thể run rẩy không kiểm soát được.

Tịch Thần Hạn di chuyển cơ thể, khuôn mặt điển trai của anh gần như dính vào má Vũ Tiểu Kiều. Vòng tay của anh rất rộng, cô chìm ngập trong vòng tay anh, nhỏ nhắn như cô có thể bị anh ôm trọn

Con nai nhỏ trong lòng cô sắp bị hạ gục. Anh vẫn đang trêu chọc cô, chơi đùa với cô một cách mập mờ, thử thách quyết tâm của cô.

Những ngón tay anh di chuyển chậm chạp trên xương sống mỏng manh của cô, đem đến một loại cảm giác tê liệt. Cô không thể kiểm soát được, sức lực lại mất đi vài phần. “Tôi nói cho anh biết, đừng hòng làm gì với tôi! Tôi, tôi, tôi không phải loại người dễ bắt nạt.

Cô hét lên, và những giây tiếp theo. “Um!”

Tịch Thần Hạn cúi đầu, trực tiếp ngậm chặt lấy đôi môi mềm mại của cô.

Không gian cuối cùng cũng yên tĩnh lại rồi.

Anh rất thích sự yên tĩnh như vậy, chỉ là cô vẫn còn đang Nhưng cô càng chống cự, anh lại càng hưng phấn. Anh chống cự mạnh mẽ. cũng chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ có ngày lại thèm muốn một người phụ nữ như vậy.

Đặc biệt là hương vị của người phụ nữ này! Anh rõ ràng cảm thấy rằng cô cố tình tiếp cận anh, anh nên tránh xa cô, nhưng anh lại không thể thực sự tránh xa, thậm chí còn muốn tiếp tục đến gần…

Trong thế giới của anh, phụ nữ là động vật đạo đức giả nhất. Vì sự ích kỉ của bọn họ, chuyện gì cũng có thể làm được. Tình cảm đối với bọn họ mà nói chỉ là vật hy sinh để đạt được lợi ích.

Tịch Thần Hạn ôm chặt lấy người phụ nữ nhỏ bé này trong vòng tay của mình, tham lam nuốt lấy hết sự ngọt ngào của cô, không cho cô cơ hội để thở, rút lấy hết toàn bộ sức lực của cô, tan chảy vào vòng tay rộng lớn của anh.

Người đàn ông ngang ngược này!

Rốt cuộc là đang hôn cô, hay là đang trút giận?

Vũ Tiểu Kiều muốn vùng vẫy, nhưng hai tay cô đã sớm không còn sức lực, mềm nhũn không nghe lời bất giác lại tự động đặt tay lên bờ vai rộng lớn của anh.

Tịch Thần Hạn thấy nhìn phản ứng của cô, khỏe môi gợi lên một sự quyến rũ xấu xa.

Ý thức của Vũ Tiểu Kiều hỗn loạn, nhấn chìm trong vô thức.

Cô không thể thở được nữa, cuối cùng anh cũng buông đôi môi của cô ra, nhưng để lại trên làn da trắng nõn nà của cô những dấu vết độc quyền của anh.

Cô thở hổn hển, ánh nhìn của đôi mắt rời rạc, không ngừng hít thở, phát ra một âm nhanh nhỏ bé. “Không… đừng…

Cô vẫn dùng chút lý trí cuối cùng để chống lại anh.

Toàn thân Tịch Thần Hạn nóng rực, và còn nóng bỏng hơn nữa, đã đạt đến mức không thể kiểm soát được nữa.

Anh trước giờ đều kiềm chế ham muốn của mình rất tốt, thoải mái thả lỏng, nhưng ngoại trừ người phụ nữ nhỏ bé này trong vòng tay anh, anh chỉ cần chạm vào cô là đã giống như một ngọn lửa được đốt cháy, không thể thu lại được.

Người phụ nữ run rẩy trong vòng tay khiến anh thêm phần khích, đôi mắt đen của anh hiện lên một tình ý mơ hồ.

Ý thức của Vũ Tiểu Kiều đã bị mờ đi, bàn tay nhỏ vô thức nằm lấy chiếc áo trên người Tịch Thần Hạn

Dùng lực từng chút từng chút một, nắm lấy từng nếp áo nhăn.

Cô rõ ràng muốn chống lại sự tiếp xúc của anh, cũng rõ rằng thấy được sự khinh ghét và lời nói trong mắt anh, nhưng sức nóng trong cơ thể cô đã bắt đầu không chịu sự kiểm soát của cô mà dân dẫn đáp lại anh.

Tịch Thân Hạn nâng môi lên, mim cười hài lòng, ôm cô thật chặt. “Vũ Tiểu Kiều, cô hãy nhớ rõ, cô chỉ có thể là người phụ nữ của Tịch Thân Hạn tôi, không được phép dính líu tới bất cứ người đàn ông nào khác.” Nụ hôn của anh ngang tàn, hơi thở mạnh mẽ, cuối cùng không thể kiểm soát được bản thân…
« Chương TrướcChương Tiếp »