Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Tổng Tài Đại Nhân, Tình Yêu Không Kiềm Chế!

Chương 1: Bắt kẻ gian da^ʍ

Chương Tiếp »
Trong căn phòng tối xa hoa, một nam một nữ trên chiếc giường lớn kiểu Âu đang làm loại chuyện đó cực kỳ mãnh liệt.

Người đàn ông thỉnh thoảng phát ra một tiếng gầm nhỏ thỏa mãn, còn tiếng kêu quyến rũ của người phụ nữ càng chói tai khiến cho Đường Tâm Lạc cảm thấy ghét bỏ

Biết hôm nay Lục Kình Ngô có thể sẽ trở lại thành phố A, Cô đặc biệt ăn mặc đẹp từ biệt thự nhà họ Lục vội vã trở về ngôi nhà mới của hai người.

Không ngờ tới lúc gần đến cửa nhìn thấy lại là một cảnh tượng như vậy.

Người chồng mới cưới được nửa năm, và người phụ nữ khác đang lăn lộn trên chiếc giường mà lúc kết hôn hai người họ vẫn chưa kịp ngủ qua.

Lục Kình Ngô, sao anh ta có thể buồn nôn như vậy…..

Mặc dù trong tâm mắng chửi người đàn ông này, nhưng Đường Tâm Lạc không trực tiếp xông vào bắt kẻ nɠɵạı ŧìиɧ.

Cô rốt cuộc vẫn cảm thấy hổ thẹn với đối phương, mặc dù lúc bắt đầu tình cảm của cô đối với anh không quá đơn thuần, nhưng không thể phủ nhận, chung sống một đoạn thời gian trước khi kết hôn đã khiến cô có thiện cảm với Lục Kình Ngô.

Cha cô mất sớm, mẹ cô cũng qua đời cách đây không lâu, cô tưởng rằng người đàn ông trong phòng chính là người mà cô có thể giao phó cả đời, thật không ngờ …..

Nước mắt không kìm được mà liên tục chảy ra ngoài, đôi tay cũng đang hơi hơi run.

“Ai?”

Ngón tay không cẩn thận chạm vào tay nắm cửa bằng kim loại, phát ra tiếng “ két ” cực kì nhỏ, âm thanh này rất nhẹ, nhưng vẫn bị Lục Kình Ngô cảnh giác phát hiện.

Không biết bị tâm lý ra sao, rõ ràng cô nên khí thế hừng hực đi vào chỉ trích kẻ nɠɵạı ŧìиɧ, nhưng lúc này, cô theo bản năng chạy ra khỏi căn hộ.

Nghe thấy tiếng bước chân từ ngoài cửa truyền đến, Lục Kình Ngô lập tức đứng dậy cảnh giác.

“Kình Ngô, bên ngoài sẽ không là…”

Bởi vì chuyện đó bị gián đoạn, người phụ nữ trên giường leo lên bờ vai rộng đầy vẻ bất bình của Lục Kình Ngô, dùng ngực trước mềm mại cọ xát vào cánh tay của anh.

“Gan nhỏ như vậy, phần lớn sẽ chỉ là cô ta.” Khinh thường.

Giọng điệu, ngũ quan của Lục Kinh Ngô tuấn tú và sắc bén chán ghét sâu sắc nhất đối với người phụ nữ đó, lúc cười lên có thể khiến cho người trong đó si mê, nhưng khi tức giận ánh mắt lạnh lẽo có thể khiến cho người ta phải rút lui.

Mà người phụ nữ đang leo đã bị hấp dẫn sâu sắc bởi một người đàn ông như vậy.

Một người đàn ông hoàn mĩ như vậy, dựa vào cái gì hời cho Đường Tâm Lạc. Về mọi mặt cô đều tốt hơn người phụ nữ ngốc nghếch Đường Tâm Lạc, cho dù là Ngô đi nữa, cô cũng phải từ tay Đường Lạc Tâm cướp về.

“Vậy phải làm sao đây? cô ấy vừa mới nhìn thấy hai chúng ta cùng nhau….nếu như cô ấy uy hϊếp bằng cách này, vậy anh….”

“Nhìn thấy thật đúng lúc, lần này trở về vốn dĩ chính là phải tìm cớ bỏ cô ta, mặc kệ cô ấy….chúng ta tiếp tục.”

Du͙© vọиɠ bị kìm nén vừa rồi lại bị nữ nhân bên cạnh khơi dậy, Lục Kình Ngô nắm lấy đường cong của nữ nhân lộ ra, lần nữa đem cô ta đè ở dưới thân mình.

Còn tăm hơi của người vợ ban đầu Đường Lạc Tâm giờ đây căn bản không bị Lục Kình Ngô để ở trong lòng.



Đường Lạc Tâm từ trong thang máy căn hộ mà hoảng hốt đi ra, vội vội vàng vàng mà chạy đến cầu thang bộ.

Cô không dám đi thang máy, cảm xúc còn chưa sắp xếp xong, nếu Lục Kình Ngô đuổi theo ra ngoài, cô không biết phải đối mặt như thế nào.

Sau khi đi xuống vài tầng theo cầu thang, dường như không còn nghe thấy bất kì chuyển động nào khác nữa, cô mới từ từ lau khô nước mắt, từ trong cầu thang đi ra ngoài. Ở đây, đã không biết là tầng mấy rồi, nhưng dù ở tầng nào, đi đến thang máy kia thì đi xuống được. Nước mắt đã không còn chảy nữa, nhưng mà tầm nhìn ngày càng mờ, Đường Lạc Tâm đau buồn phát hiện, kính áp tròng của bản thân hình như vào lúc hoảng loạn khóc rơi ở đâu rồi. Cô thường đeo kính gọng đen, vì một câu nói của Lục Kình Ngô, hôm nay đặc biệt đổi sang kính áp tròng, ai biết rằng xảy ra bi kịch mà cô không ngờ tới. Thang máy ở đâu? Khi kính áp tròng vừa rơi ra, thị lực sẽ yếu hơn càng nhiều khi không đeo kính. Thế giới nguyên bản rõ ràng, ở trong mắt Đường Tâm Lạc trở lên mơ hồ. Trong đêm tân hôn, Lục Kình Ngô bởi vì có công việc khẩn cấp, để lại cô một mình đi ra nước ngoài. Kể từ đó Đường Tâm Lạc sống trong dinh thự nhà họ Lục để phụng dưỡng bố mẹ chồng, căn hộ kiểu khách sạn này là ngôi nhà mới dành cho hai người, đây là lần thứ hai cô đến đây trừ ngày mới cưới. Cô ấy chỉ có thể dựa theo trí nhớ và đại khái ấn tượng tìm cửa thang máy. Cách đó không xa xuất hiện một khung cửa hình vuông, xem ra thì giống khung cửa thang máy màu vàng trong căn hộ. Đường Tâm Lạc tăng nhanh bước chân, mò đến trước cửa thang máy bắt đầu tìm xung quanh nút ấn thang máy. Sau một hồi mò mẫm, chạm đến một hình dạng mà giống với nút thang máy, nhẹ ấn một chút, nút thang máy quả nhiên sáng lên. Nhưng sau khi sáng được một chút, lại đột nhiên tối xuống. Cô lại lo lắng mà ấn xuống 2 lần, cửa thang máy ở trước mặt cuối cùng cũng mở ra. Đường Tâm Lạc ngẩng đầu vui mừng, không ngờ đến mắt lại nhìn thấy, đó là một người đàn ông gần như khỏa thân, cơ thể tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ và mờ ảo. “Cô đến muộn rồi”. Người đàn ông nói xong câu này, nắm lấy cổ tay cô, kéo cô vào trong cửa.
Chương Tiếp »