Chương 50: Diệp Đồng!

"Lâm tổng, có lẽ cô lầm, Diệp Đồng là bạn nhảy của tôi." Chung Linh Vận nhíu mày, nhìn bàn tay đang đặt ở eo Diệp Đồng, lịch sự hơi mỉm cười, đây là trường hợp chính thức không thích hợp để xảy ra xung đột, huống chi đối phương còn là bên tổ chức.

Lâm Túc lại thản nhiên cười:

"Có lẽ là Chung phó tổng lầm rồi."

Vừa nói vừa dùng sức ôm chặt eo Diệp Đồng, bá đạo mạnh mẽ tuyên bố sở hữu, Diệp Đồng rõ ràng cảm giác được, trong nhất thời cô chỉ muốn tìm lỗ đất chui vào, trước mắt cô là tay Chung Linh Vận, ôm eo cô là tay cáo già.

Thật sự mà nói thì Diệp Đồng không phải bạn nhảy của Chung Linh Vận cũng không phải của Lâm Túc.

Cô chỉ đồng ý cùng Chung Linh Vận đi thảm đỏ, uyển chuyển từ chối làm bạn nhảy, còn với Lâm Túc việc gì cô cũng không có đồng ý qua, vừa rồi để giữ gìn hình ảnh cho Lâm Túc cô mới cùng người đó đi thảm đỏ.

Phải biết rằng Lâm Túc là đèn flash cỡ lớn, lại là nhân vật cực kỳ quan trọng của buổi tiệc. đi đến đâu cũng có một đống người vây quanh, lúc nào cũng có phóng viên truyền thông cũng như khách khứa tới tới lui lui tụ lại, quá nhiều người, nếu trước mặt họ từ chối thì sẽ làm mất mặt hai bên, lúc này bất ngờ cảm giác tay bên eo siết chặt dần dần buông xuống.

Chung Linh Vận thấy Lâm Túc thu tay, cũng thức thời bỏ tay xuống.

Kỳ thực, Chung Linh Vận không thích làm khó người khác, đặc biệt người đó lại là Diệp Đồng.

Chỉ là bị Lâm Túc chen ngang xuất hiện nẫng tay trên của mình nên cô không thoải mái, cô cũng không quên chuyện ở xưởng trang phục cách đây vài ngày, Lâm Túc cưỡng ép Diệp Đồng chiếm tiện nghi, ấn tượng của cô với Lâm Túc vốn không tốt lắm, bây giờ trong mắt đã đầy địch ý.

"Xin lỗi, tôi còn có..." Diệp Đồng chưa kịp rút lui, hai chữ 'việc gấp' đã tới bên môi bỗng nhiên bị một giọng õng ẹo ngắt lời:

"Đồng Đồng bảo bối, thì ra em ở đây cùng Lâm tổng."

Chỉ cần nghe giọng này, không cần ngẩng đầu nhìn cũng biết là ai.

La Hoan mặc một chiếc váy lễ phục dài màu đỏ rực, trong đám đông cực kỳ chói mắt, lúc này dưới ánh đèn khiến cho đôi môi đỏ rực cháy phối hợp với đôi mắt quyến rũ, giơ tay nhấc chân cực kỳ mê người, vũ mị cực hạn, La Hoan lướt qua Chung Linh Vận, làm lơ Lâm Túc bên cạnh Diệp Đồng, uốn éo vòng eo mảnh khảnh, ôm cổ Diệp Đồng.

"Bảo bối của chị, đã lâu không gặp, nhớ người ta không nè?" La Hoan vừa rồi nhìn thấy hai người kia tranh chấp nên mới tới xen vào, ánh mắt thoáng nhìn qua Chung Linh Vận, lại nhìn nhìn Lâm Túc, nhướng mày âm thầm qua lại.

"Đương nhiên là nhớ." Diệp Đồng vỗ nhẹ lưng La Hoan, ở bên tai người kia nói khẽ: "Bất quá chị chú ý hình tượng của mình."

"Chúng ta đều trưởng thành, còn nghĩ hình tượng gì chứ, chị tới cứu vớt em." La Hoan nhỏ giọng nói, cô buông Diệp Đồng ra sau đó nắm tay Diệp Đồng, "Đi thôi, cùng chị ra sàn nhảy nhảy vài điệu."

"Được." Diệp Đồng cầu mà không được, trước sau vẫn cười lịch sự với Lâm Túc và Chung Linh Vận, sau đó bị La Hoan kéo vào sàn nhảy.

Lần này Lâm Túc thất bại khi bị nẫng tay trên, Chung Linh Vận cũng không thể cùng Diệp Đồng nhảy, hai người nhìn nữ nhân bất ngờ xuất hiện thân mật ôm Diệp Đồng rời khỏi, từ cử chỉ và hành động của họ, Chung Linh Vận nhìn ra họ hẳn là bạn thân.

Không có người khác ở đây, Chung Linh Vân dư quang liếc nhìn Lâm Túc, thấy người kia vẫn thản nhiên, giơ tay cầm hai ly rượu ở bên cạnh, một cho chính mình, một cho Lâm Túc, cười nói:

"Lâm tổng, lần trước tôi nghe Diệp Đồng nói hai người chỉ là bạn hợp tác bình thường."

Lâm Túc nhận lấy ly rượu, không có thừa nhận cũng không phủ nhận:

"Có lẽ vậy."

"Nếu chỉ là bạn hợp tác bình thường, hành động của Lâm tổng có phải quá đáng không?" Chung Linh Vận suy nghĩ, cô cảm thấy Lâm Túc đối với Diệp Đồng nhất định có mục đích riêng.

"Cảm ơn rượu của cô." Lâm Túc giơ ly rượu hướng về phía Chung Linh Vận, uống cạn, buông ly rỗng xuống, xoay người rời đi.

Ở chỗ ngồi cạnh sàn nhảy, Tiêu Tử Ngọc vừa ăn bánh ngọt vừa nhìn La Hoan và Diệp Đồng đang khiêu vũ, ngay khi nhìn thấy tay La Hoan suýt chút nữa sờ mông Diệp Đồng, tức tới mức mở to mắt, căm giận nói thầm:

"Yêu nghiệt chết tiệt, dám sờ nữ nhân của lão bản, đã ăn trong chén còn nhìn trong nồi, xem đêm này em giáo huấn chị thế nào, ngày mai đừng nghĩ xuống giường..."

La Hoan đang nhảy theo nhạc bất ngờ muốn hắt xì nhưng nhanh chóng nhịn xuống, trong sàn nhảy, La Hoan nhiệt tình như lửa, thân mình dán lên Diệp Đồng, hai người mặt đối mặt, cô nhướng mày hỏi:

"Hai người kia đều là người theo đuổi em sao?"

"Không phải." Diệp Đồng buồn cười trả lời: "Hai người họ một là tổng tài một tập đoàn, một là phó tổng một tập đoàn, đều chỉ là bạn hợp tác của em."

"Thì ra nữ nhân lớn lên không tệ kia là phó tổng tập đoàn, thật sự mà nói, chị cảm thấy ánh mắt người đó nhìn em không thích hợp."

"Sao em cảm thấy ánh mắt chị nhìn em mới không thích hợp." Diệp Đồng vừa cười vừa cẩn thận phối hợp dáng nhảy của La Hoan, cùng nhau nhảy hồi lâu, mồ hôi rịn ra trên trán trơn bóng.

"Không nghĩ tới bị em nhìn ra." La Hoan chậc lưỡi: "Chúng ta đều độc thân nên em cùng chị chắp vá đi, hay em còn ghét bỏ chị lớn hơn 3 4 tuổi, chê chị già."

"Nào dám ghét bỏ chị già, là em cực kỳ không hợp mắt chị."

La Hoan:

"Lấy cớ."

"Được rồi, khiêu vũ cho đàng hoàng."

Đối với La Hoan thường xuyên nói ra những lời làm người khác kinh ngạc không chết không được, Diệp Đồng đã sớm tập thành thói quen.

Sàn nhảy có đôi có cặp, La Hoan nắm tay Diệp Đồng thuần thục thay đổi điệu nhảy, cùng Diệp Đồng tận tình tận hứng nhảy.

Thật ra La Hoan có mấy lời không dám nói ra khỏi miệng, Diệp Đồng vẫn không biết cô và Lâm Túc là bạn tốt, từ khi Diệp Đồng tới công ty của cô, cô đã biết quan hệ của Diệp Đồng và Lâm Túc.

La Hoan lo lắng Diệp Đồng nếu biết sẽ không chịu được lừa dối một lần nữa hiểu lầm Lâm Túc, sau này hai người chia tay, hơn nữa mấy năm nay nhìn thấy Diệp Đồng từng bước từng bước có được hôm nay, từ một cô gái nhỏ trốn ở góc văn phòng khóc sướt mướt đến bây giờ trở thành nữ cường nhân sự nghiệp thành công, ba năm từng ngày từng ngày không ngừng gia cố phòng tuyến trong lòng trở nên kiên cường, không thể tùy tiện phá sập.

Bất quá, bạn bè không cậy góc tường của nhau, mỗi ngày La Hoan đều ở bên tai Diệp Đồng thổi gió, cũng không thấy Diệp Đồng xoay người sà vào lòng cô, Diệp Đồng đối với người theo đuổi trừ bỏ từ chối thì vẫn cự tuyệt, có đôi khi phiền phức thì kéo cô làm tấm gỗ chắn.

Chỉ là Diệp Đồng không biết, Lâm Túc không phải chưa từng tới gặp cô.

Bao nhiêu lần dự tiệc, Lâm Túc vẫn luôn ở bên cạnh lẳng lặng quan sát, La Hoan biết Diệp Đồng không biết khi Diệp Đồng ngẫu nhiên uống say, bất tỉnh nhân sự không nhận ra, lúc này Lâm Túc mới không có cố kỵ xuất hiện, tự mình chăm sóc Diệp Đồng cả đêm, hôm sau sau khi tỉnh dậy nhìn thấy không phải Lâm Túc mà là La Hoan, nên cho rằng La Hoan chăm sóc cô cả đêm.

Lúc này trên sàn nhảy, La Hoan cùng Diệp Đồng nhảy rất vui vẻ, rớt cả mồ hôi.

Mà ở vị trí bên cạnh, Lâm Túc cùng Tiêu Tử Ngọc rất ăn ý cùng là vẻ mặt vô cảm nhìn hai người kia, ngay khi tay La Hoan lại sờ xuống eo Diệp Đồng, Tiêu Tử Ngọc đυ.ng đυ.ng Lâm Túc:

"Lão bản, sao tổng giám cùng nữ nhân lẳиɠ ɭơ kia nhảy vậy."

Lâm Túc nhìn Tiêu Tử Ngọc, giơ ly rượu nhấp một ngụm, cũng không nói gì, cô có lẽ đã đoán được đêm nay Diệp Đồng sẽ không nhảy với cô, quả nhiên, từ khi bắt đầu đến kết thúc Diệp Đồng nhảy xong cũng không cùng cô nhảy, sau khi xuống sàn nhảy là trực tiếp đi vào hậu trường, rồi bận rộn cho tiết mục đinh là buổi biểu diễn cuối cùng...

Gần 10 giờ tối buổi biểu diễn chỉ còn 1 tiếng bắt đầu, Diệp Đồng đến phòng thay đồ trước, cởi bỏ lễ phục thay bộ đồ đồng phục thoải mái.

"Kiểm tra đến đâu rồi, người mẫu và thợ trang điểm đều chuẩn bị xong chưa?" trong tay Diệp Đồng cầm bản kế hoạch buổi biểu diễn, vẻ mặt nghiêm túc, vừa đi vừa hỏi trợ lý Lý Thiến ở bên cạnh.

"Đã chuẩn bị xong, Diệp tổng, bây giờ ngài mau đến xem sao?"

Lý Thiến ôm một chồng văn kiện bất kỳ lúc nào cũng sẽ dùng của tổng giám nhà mình, vội vàng đuổi theo bước đi của Diệp Đồng.

"Được." Diệp Đồng lật xem bản kế hoạch trong tay, xác nhận nhiều lần không có sai sót:

"Sân khấu T dựng xong chưa?"

Lý Thiến:;

"Đã xong."

Tuy rằng việc triển khai buổi biểu diễn tương đối thuận lợi so với dự kiến, nhưng cẩn thận không bao giờ thừa, Diệp Đồng bước chân hơi nhanh, nhớ tới chi tiết vấn đề khác, chờ cô ngoảnh đầu nhìn lại, cô trợ lý nhỏ của cô vừa chạy vừa thở hồng hộc.

"Chân ngắn, nhanh theo sát chị, lạc đường chị không chịu trách nhiệm."

Tổng giám nhà cô đang trêu cô! mặt Lý Thiến hơi đỏ lên, cô vừa chạy vừa nhìn đôi chân dài của tổng giám nhà mình, lại cúi đầu vừa nhìn chân ngắn của mình, gương mặt trắng trẻo mập mạp đỏ lên.

10 phút sau, Diệp Đồng vừa bước vào phòng thay đồ của người mẫu, đầu tiên nhìn không phải người mẫu, mà là Lâm Túc đang xen lẫn trong đám người mẫu, Lâm Túc cũng giống cô đã thay lễ phục, đứng cùng người mẫu chân dài xinh đẹp cực kỳ nổi bật, Lâm Túc đang cùng nhân viên nói gì đó, cách hơn 10 mét không thể nghe rõ.

Diệp Đồng còn tưởng rằng thân là tổng tài như Lâm Túc sẽ ở phía trước tiếp đãi khách, không nghĩ tới Lâm Túc hành động nhanh chóng, còn nhanh hơn cả cô, Lâm Túc khi làm việc, hoàn toàn 100% chuyên tâm, sẽ không bị bên ngoài dễ dàng quấy nhiễu tinh thần, giống như giờ phút này, Lâm Túc nhìn thấy cô, cũng chỉ cong khóe môi cười rồi quay đầu lại, ngay sau đó tiếp tục nói chuyện với những người kia.

"Diệp tổng giám!" Trong đó có một nhà thiết kế vẫy tay gọi cô.

Diệp Đồng gật đầu ra dấu, nhận lấy văn kiện trong tay Lý Thiến:

"Lý Thiến, em đi kiểm tra ngay tình hình dựng sân khấu T, không được phép xuất hiện sai sót, biết không?"

"Diệp tổng yên tâm, em sẽ cẩn thận kiểm tra, bảo đảm hoàn thành nhiệm vụ!"

"Mau đi đi."

Diệp Đồng không dám lơi lỏng, mỗi một chi tiết nước chảy đều suy xét mấy lần, tuy rằng buổi biểu diễn này chỉ thử xem, qua mấy tháng nữa mới chính thức trình diễn nhưng đêm nay rất nhiều công ty trang phục đến, dựa vào cơ hội này đem nhãn hiệu trang phục của tập đoàn LT và XM hợp tác đẩy mạnh tiêu thụ ra ngoài, trước tiên đánh giá cái nhìn của mọi người.

Phòng thay quần áo ai ai cũng bận rộn.

Nhóm người mẫu vội vàng thử catwalk thử trang phục và hóa trang trang điểm, Diệp Đồng và Lâm Túc cũng vội vàng chỉ đạo nhân viên làm việc, bầu không khí khẩn trương bận rộn, hai người ai làm việc người nấy.

Còn nửa tiếng tới buổi biểu diễn, tranh thủ vài phút nghỉ ngơi, Lâm Túc tìm tới chỗ Diệp Đồng, đi đến gần chỗ Diệp Đồng ngồi, ngồi xuống, thuận miệng dò hỏi

"Bên em không có vấn đề gì chứ?"

"Không có, bên cô thì sao?" Diệp Đồng vừa trả lời vừa lật bản kế hoạch trong tay.

Lâm Túc:

"Rất thuận lợi."

"Ít nhiều cũng nhờ bản phương án kế hoạch của cô mới có thể thuận lợi triển khai công việc."

"Công lao của Diệp tổng giám lớn lao hơn." Lâm Túc nói nhẹ nhàng bâng quơ, thản nhiên: "Nếu như em thật sự muốn cảm ơn tôi, hay là vậy đi, chờ em rảnh mời tôi ăn cơm."

"Được." Diệp Đồng nghiêm túc nhìn, đầu cũng không ngẩng lên, chờ cô phản ứng cân nhắc lời của Lâm Túc thì cảm thấy không thích hợp

Lời này thành công dời sự chú ý của Diệp Đồng, Diệp Đồng nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thẳm không thể nhìn thấu kia, dường như lộ ra vẻ u oán... đầu ngón tay Diệp Đồng bỗng căng cứng, dời tầm mắt.

"Tôi bận rộn cho nên không có thời gian cùng cô nhảy."

"Diệp Đồng." Lâm Túc gọi tên cô, cũng chỉ nghe thấy Diệp Đồng ừ một tiếng: "Em đã đáp ứng sẽ đối xử tốt với tôi."

Diệp Đồng không có lời nào để nói, chẳng lẽ không nhảy cùng là không tốt? Vậy rốt cuộc làm gì mới tốt? Lại không thể như trước thân mật khăng khít, hai người quan hệ như thế nào Diệp Đồng hiểu rõ.

Tiến không được, Diệp Đồng lựa chọn lấy lui làm tiến, cô khép bản phương án kế hoạch Lâm Túc đưa cho cô lại, giơ lên vẫy vẫy:

"Vì cảm ơn cô, chờ buổi biểu diễn đêm nay hạ màn thuận lợi, tôi mời cô ăn cơm, sao? Đủ tốt với cô chưa?"

"Nếu ăn đồ em nấu, tôi cảm thấy không tệ lắm." Lâm Túc ra vẻ trầm ngâm, thản nhiên nhìn vào mắt Diệp Đồng.

Diệp Đồng chớp mắt, dường như tâm tư bị Lâm Túc chọc trúng, vừa rồi trong lòng cô tính toán tùy tiện mời một bữa cơm là được rồi, lấy khẩu vị của Lâm Túc, Lâm Túc chưa chắc sẽ ăn, nhưng hiện tại... Diệp Đồng nhìn bản kế hoạch trong tay.

Không phải chỉ là một bữa cơm à, đổi lấy một phần phương án kế hoạch hiệu suất cao gấp mấy lần cũng đáng, đỡ phải nhớ phần ân tình này.

Cô gật đầu:

"Được."

"Được, một lời đã định." Lâm Túc cong khóe môi nhẹ nhàng vẽ ra ý cười.

Lời vừa dứt, nhóm trưởng nhóm người mẫu bất ngờ vội vàng chạy tới, gọi:

"Diệp tổng giám, mau tới, xảy ra chuyện rồi!"

---------------Hết chương 50-----------

Ps. Tính đăng hôm qua nhưng đi làm về nên ngủ quên luôn.