Chương 12: 12: Vậy Con Gái Của Mẹ Gả Qua Đó Để Làm Giúp Việc Sao Thật Là Khinh Người Quá Đáng!

Khoa học kỹ thuật hiện đại đã giải phóng cuộc sống.

Trước khi đông chí đến, Nguyễn Tố mua cho nhà họ Quý người máy quét nhà, lau nhà và máy rửa chén.

Bất tri bất giác, cô đến nhà họ Quý đã sắp được bốn tháng rồi.

Trong bốn tháng này, cô cảm thấy thời gian hình như được ấn nút tăng tốc.

Khi cô còn chưa kịp phản ứng, đã đổi sang thành áo bông dày cộm rồi.

Ở đây, đông chí cũng là ngày tết đoàn viên.

Kể từ ngày lại nhà hôm đó, Nguyễn Tố cũng khồng trở về nhà họ Nguyễn thêm lần nào.

Ba Nguyễn mẹ Nguyễn cũng không có cách nào khác.

Hôm nay, Nguyễn Tố vừa tan làm, còn chưa vào hành lang đã nhận được điện thoại của mẹ Nguyễn gọi đến.

Trong điện thoại, giọng điệu của mẹ Nguyễn cẩn thận: "Tố Tố, hai ngày nữa là đông chí rồi, con về nhà ăn bữa cơm đi.

Ba con cũng đã lâu rồi chưa gặp con."

Mẹ Nguyễn có lúc cũng đã rất phiền não, nếu như tìm thấy con gái sớm mấy năm thì tốt rồi, ít nhất cũng không lạ lẫm như vậy.

Cho dù là đứa trẻ từ nhỏ đã nuôi dưỡng ở bên mình, nếu như vắng mặt vài năm thì quan hệ cũng không có cách nào hàn gắn.

Càng huống hồ, cô vắng mặt không phải chỉ có mấy năm, mà là gần hai mươi năm.

Bà vẫn con nhớ, lúc Tố Tố vừa trở lại nhà, cô đều không gọi bà là mẹ.

Tố Tố hai mươi tuổi đã không phải là người mà một chiếc váy, một con gấu bông đồ chơi là đã có thể kí©h thí©ɧ được cô nữa rồi.

Còn không đợi bà bù đắp tốt quan hệ mẹ và con gái thì Tố Tố đã bị ép trở thành người thay thế trong mối hôn ước này.

Thật ra trong lòng bà cũng rất rõ ràng bà đã nợ con gái cái gì.

Bà sống cùng chồng bao nhiêu năm, lợi ích và vinh nhục của nhà họ Nguyễn vĩnh viễn được dặt lên hàng đầu.

Ban đầu Mạn Mạn không muốn hôn ước này, chồng bà sở dĩ không phản đối, là bởi vì Quý Minh Sùng căn bản không có khả năng tỉnh lại.

Nếu như tỉnh lại thì nhà họ Quý cũng đã lụi bại, anh không quyền không tiền làm sao có thể trở lại dáng vẻ như lúc ban đầu được..

Quý Minh Sùng đã là một cái cây phế.

Khi Tố Tố còn chưa trở về, nhà họ Nguyễn không có sự lựa chọn.

Sau khi cô trở về rồi, từ trong hai người con gái chọn ra một người gả cho nhà họ Quý.

Cân nhắc lợi hại, Tố Tố gả qua nhà họ Quý vẫn là tốt hơn.

Quả nhiên, sau đó không lâu, Mạn Mạn liền qua lại với Lâm Hướng Đông.

Đợi đến khi Mạn Mạn gả vào nhà họ Lâm, vậy thì nhà họ Nguyễn sẽ có thêm một tầng bảo hiểm, cũng có thêm sự trợ lực.

Bà và chồng chẳng lẽ không biết họ đã mắc nợ con gái ruột sao? Đương nhiên là biết..

Nhưng thật muốn bù đắp, vậy cũng phải đợi nhà họ Nguyễn trở lại như trước đây.

Bà đều nghĩ kỹ rồi, nhiều nhất là đợi hai ba năm, bà sẽ chủ động nói với mẹ Quý, đưa Tố Tố trở về.

Đến lúc đó Tố Tố vẫn còn trẻ, vẫn có thể sống cuộc sống hạnh phúc.

Nguyễn Tố bước vào hành lang, nói với mẹ Nguyễn đầu bên kia điện thoại: "Con hôm đó có lẽ không có thời gian." Ngừng một chút, cô lại nói: "Nguyễn Mạn hôm đó cũng về sao?"

Mẹ Nguyễn vô thức mà xem nhẹ câu nói phía sau của cô, cau mày hỏi: "Không có thời gian? Không phải ngày nào cũng tan làm sớm sao?"

Không đợi Nguyễn Tố nói thêm cái gì, mẹ Nguyễn lại nói: "Mẹ nghe nói nhà họ Quý không có người giúp việc, bây giờ có phải bà mẹ chồng kia của con cái gì cũng đẩy cho con làm không?"

"Không có." Điều Nguyễn Tố nói là sự thật, cô ở nhà họ Quý dĩ nhiên là không nhàn nhã nhưng mẹ Quý cũng không phải để cô làm hết mọi việc.

Nguyễn Tố thấy sắp về đến nhà rồi, bèn không nói nhiều nữa: "Mẹ, ngày khác con sẽ gọi lại cho mẹ, bây giờ con còn có việc."

Mẹ Nguyễn chỉ đành gác điện thoại.

Bà xem thời gian, liền biết con gái đã tan làm rồi.

Con gái đến cùng là bận cái gì, bà cũng biết.

Bà càng nghĩ càng giận, đến cả cơm tối cũng không muốn ăn, trực tiếp lên lầu về phòng nằm.

Cùng lúc đó, Nguyễn Tố bước lên mấy cấp bậc thang, ngẩng đầu nhìn thoáng qua đèn ở trong hành lang.

Tối qua cô xuống lầu đổ rác đã phát hiện ra, đèn hành lang chớp sáng chớp tắt, lúc được lúc không.

Bây giờ đã bước vào mùa đông rồi, trời tối rất sớm, trời sáng thì lại muộn.

Cái bóng đèn này nếu đột nhiên hỏng sẽ rất dễ bị té ngã.

Cô ngã thì còn được, dù sao vẫn còn trẻ.

Nhưng mẹ Quý đã lớn tuổi rồi, nếu bóng đèn hỏng bà bước hụt chân, té ngã một cái vậy thì lớn chuyện rồi.

Nghĩ đến đây, Nguyễn Tố cũng không làm lỡ thời gian, xoay người đi ra ngoài tiểu khu nhờ người đến thay bóng đèn trong hành lang.

Lúc này cô mới an tâm.

* * *

Hôm nay Nguyễn Mạn về nhà, vừa mới bước vào cổng đã nghe dì giúp việc nói tối nay mẹ Nguyễn không ăn cơm.

Cô ta liền lên lầu vào phòng ngủ, quả nhiên nhìn thấy mẹ Nguyễn ngồi ở trên giường thở ngắn than dài.

Nguyễn Mạn không cần đoán cũng biết, mẹ Nguyễn là vì Nguyễn Tố mà tâm phiền ý loạn.

Quả nhiên, mẹ Nguyễn vừa thấy cô ta đến, liền kéo cô ta nói: "Nhà họ Quý quá nhỏ quá nát rồi, mẹ đã nghĩ rồi.

Tố Tố sống ở bên kia chắc chắn là không thoải mái, hay là mẹ dứt khoát thuê cho nó một căn phòng lớn, lại tìm cho nó một người giúp việc.

Như vậy nó có thể sống thoải mái hơn một chút."

Lời như vậy, kiếp trước Nguyễn Mạn cũng đã nghe mẹ Nguyễn nói qua rồi.

Cô ta có một loại tâm lý rất vi diệu.

Rõ ràng trong lòng cô ta biết, Nguyễn Tố là con gái ruột của mẹ Nguyễn.

Mẹ Nguyễn chăm sóc lo lắng cô cũng là điều đương nhiên.

Nhưng cô ta chính là rất không thoải mái.

Trong nội tâm, cô ta luôn nghĩ mẹ Nguyễn không nên như vậy, không nên đối với cô ta và Nguyễn Tố tốt như nhau.

Cô ta là mẹ Nguyễn nuôi dưỡng bên người mà lớn lên, làm sao có thể giống như Nguyễn Tố được?

"Vẫn là đừng thêm phiền phức nữa." Nguyễn Mạn nói: "Quý bá mẫu sẽ không đồng ý đâu.

Trước đây trong nhà không phải nói chi tiền để Quý Minh Sùng ở lại viện điều dưỡng sao, bà cũng không đồng ý.

Bây giờ sao có thể đồng ý chuyển ra ngoài."

Kiếp trước cô ta cũng muốn đổi sang một căn nhà sáng sủa, xa hoa.

Nhưng nào ngờ, mẹ Quý căn bản không đồng ý.

Cô ta ngược lại muốn một mình dọn ra sống.

Nhưng cô ta vẫn chưa chết tâm, vẫn dòm ngó đồ vật trong tay mẹ Quý, chỉ đành cắn răng tiếp tục sống trong căn nhà tồi tàn kia.

Kiếp này lẽ nào mẹ Quý lại muốn chuyển ra ngoài sống? Không thể nào!

Mẹ Nguyễn nghe xong sắc mặt liền giận dữ: "Vậy con gái của mẹ gả qua đó để làm giúp việc sao? Thật là khinh người quá đáng!"

Bà chính là nghĩ tới chuyện này mới nuốt cơm không trôi.

Càng nghĩ càng giận, đến nỗi muốn giận lây sang Nguyễn Mạn ăn mặc đẹp đẽ, khí sắc hồng hào ngồi bên cạnh mình.

Nhưng cũng chỉ chửi chó mắng mèo ở trong lòng, ngoài miệng cũng không nói gì.

Nguyễn Mạn cũng không còn gì để nói: "Vậy mẹ muốn thế nào?"

Mẹ Nguyễn suy nghĩ một lát: "Có thể không chuyển, nhưng mẹ phải tìm một người bảo mẫu cho Tố Tố.

Nếu không cả nhà họ Quý lớn bé đều để Tố Tố hầu hạ sao? Con gái của mẹ cũng không thể làm nô làm tỳ cho nhà họ Quý bà ta."

"Con khuyên mẹ không nên xen vào việc của nhà họ Quý." Nguyễn Mạn nhớ lại lời của Nguyễn Tố ngày hôm đó, cũng trở nên âm dương quái khí: "Nhưng mà Tố Tố cũng đã nói rồi, không muốn chúng ta quản chuyện của em ấy.

Đây là nguyên lời em ấy nói."

Mẹ Nguyễn bực mình: "Đó là lời của nó trong lúc tức giận, con đừng so đo với nó."

Trong lòng Nguyễn Mạn càng tức giận hơn nhưng cũng không thể không khuyên nhủ: "Được, con không nói lời này nữa.

Con cùng mẹ phân tích một chút việc chính sự.

Nếu như Quý bá mẫu cảm thấy nhà chúng ta xen vào quá nhiều, đối với Tố Tố giận chó đánh mèo thì phải làm sao? Còn có, Tố Tố mới gả đi không bao lâu, còn chưa tới bốn tháng.

Đang lúc Tố Tố nhận được sự tín nhiệm của Quý bá mẫu, mẹ lại xen vào, có lẽ sẽ..

Lẽ nào mẹ tin rằng trong tay Quý bá mẫu thật không có gì cả?"

Dưới sự khuyên ngăn của Nguyễn Mạn, mẹ Nguyễn quả nhiên không còn ý định này nữa.

Nhưng trong lòng Nguyễn Mạn không hề dễ dàng cho qua.

Nhất là khi nhớ lại lời nói lúc đó của Nguyễn Tố, cô ta lại tức giận.

Cô ta không tin Nguyễn Tố sống ở nhà họ Quý vất vả bao nhiêu.

Kiếp trước cô ta ở nhà họ Quý, trong nhà ánh sáng kém một chút, cũng có chút rách nát.

Nhưng mẹ Quý cũng không bắt cô ta nấu cơm, cũng không bắt cô ta dọn dẹp vệ sinh.

Phỏng chừng là sợ cô ta chuyển loạn đồ đạt trong nhà.

Cô ta không thể không thừa nhận, mẹ Quý đối với Nguyễn Tố còn tốt hơn đối xử với cô ta, vì vậy mẹ Quý càng không có khả năng để cho Nguyễn Tố làm việc gì..

"

Nếu như mẹ Quý xảy ra chuyện gì, Nguyễn Tố mới chân chân chính chính vất vả.

Cái ý niệm này vừa hiện lên trong lòng Nguyễn Mạn, cô ta liền lập tức bắt lấy, tức khắc liền nảy ra một kế hoạch.

Cô ta nhớ rõ ở kiếp trước cũng là một ngày mùa đồng, mẹ Quý sớm tinh mơ đã rời giường đi mua đồ ăn.

Kết quả đèn trong hành lang bị hỏng, bà không cẩn thận bước hụt chân té ngã, bị gãy xương..

Lúc đó cô ta lo lắng mẹ Quý sẽ đem tất cả việc trong nhà giao cho cô ta làm.

Thực ra là sợ khổ, liền lấy cớ công việc cần đi công tác để rời đi một khoảng thời gian.

Đợi cho mẹ Quý khỏe lại rồi, cô ta mới trở về.

Tính toán thời gian, mẹ Quý chắc là vào khoảng thời gian này bị té ngã?

Nếu như Nguyễn Tố cắn răng đi chăm sóc mẹ Quý, vậy mệt chết cô cũng là đáng lắm.

Nếu như Nguyễn Tố cũng bỏ chạy giống như cô ta, vậy thì mẹ Quý và Đậu Tương còn đối xử tốt với cô ta như vậy nữa không? Xem Nguyễn Tố còn dám đối với cô ta bày ra cái vẻ" Tôi cao thượng hơn cô nhiều "nữa không!

Nào ngờ Nguyễn Mạn đợi rồi cứ đợi, đợi cả một thời gian dài cũng không đợi được tin tốt mẹ Quý ngã từ trên cầu thang xuống.

Cô ta không khỏi suy nghĩ, sẽ không vì cô ta sống lại mà làm thay đổi những việc này chứ.

Chung quy chuyện gì cũng sẽ có hiệu ứng bươm bướm.

Nếu thật sự là như vậy, vậy thì hỏng bét rồi.

Núi không đến tìm ta, vậy thì ta đi tìm núi.

Nguyễn Mạn nghĩ nghĩ, cô ta không thể tự mình đi làm loại chuyện này được, bèn dứt khoát để em trai cô ta đi phá hư đèn trong hành lang.

Người em trai này đương nhiên không phải họ Nguyễn, mà là em trai có cùng quan hệ huyết thống với cô ta.

Vốn dĩ ba mẹ ruột một nhà nghèo khổ đến rớt mồng tơi, người nào người nấy đều không được học hành.

Vì để ba mẹ ruột không làm yêu ma, cô bèn để người em trai này đến bên cạnh mình.

Em trai không có bằng cấp, cũng không có bản lĩnh gì, bây giờ đang làm tài xế cho Lâm Hướng Đông.

Cô ta đối với người em trai này khá yên tâm.

Cô ta biết hắn sẽ vì cô ta mà sẵn sàng làm những việc này, cũng tin tưởng miệng hắn rất kín kẽ.

Quả nhiên em trai Chương Kiến vừa nghe, không nói hai lời liền đồng ý giúp cô ta làm việc này.

Nguyễn Mạn vẫn còn nhớ cái tiểu khu nhà họ Quý sống là cái dạng gì.

Camera không có tác dụng gì không nói, bảo vệ cũng đều là những ông lão.

Bình thường thích nhất là ở cửa bảo vệ đấu địa chủ.

Phá hỏng đèn hành lang, việc này thật sự là quá dễ dàng rồi.

Càng quan trọng hơn là, nếu như cô ta không nhớ sai, đèn hành lang kia có lẽ cũng đã mấy năm rồi chưa thay.

Đèn hỏng rồi cũng không gợi lên sự ngi ngờ của bất kỳ ai.

Kiến Chương dù sao cũng vẫn còn trẻ, chỉ nhìn vội xung quanh tiểu khu một chút.

Xác định không có người camera, cũng không có ai nhìn thấy, hắn liền phá hỏng đèn ở hành lang.

Khi hắn nhìn thấy trên bóng đèn không có một lớp bụi dày bám vào, còn có chút khó hiểu.

Chị không phải nói tiểu khu này đã mấy năm rồi không thay bóng đèn sao? Sao nhìn giống đồ mới vậy? Sau khi hắn làm xong chuyện này, vốn dĩ muốn nói chuyện này cho Nguyễn Mạn, nhưng lời đến bên miệng rồi lại nuốt xuống.

Hắn không dễ dàng gì giúp chị gái làm một chuyện, nếu làm không tốt, chẳng phải chứng minh là hắn vô dụng sao? Hơn nữa, hắn nghĩ nghĩ, chuyện này cũng không quan trọng.

Tiểu khu này cũng không có camera, cũng không có ai nhìn thấy hắn..

Chắc là cũng không sao đâu?

Tối nay Nguyễn Tố phải tham gia liên hoan với đồng nghiệp.

Chuyện này không thể thoái thác được, cô cũng không nghĩ trốn tránh.

Dù sao bình thường làm việc chung với đồng nghiệp cũng rất vui vẻ, bèn gọi điện trước cho mẹ Quý, nói hôm nay cô sẽ về muộn, mẹ Quý cũng không nói gì.

Nhưng không đợi cô ăn xong bữa cơm, đã nhận được điện thoại của hàng xóm gọi đến.

Trong điện thoại, âm thanh của hàng xóm vừa hoang mang vừa vội vàng:" Tố Tố, mẹ chồng con vừa đi đổ rác, không cẩn thận hụt chân té ngã, xem dáng vẻ là bị gãy chân rồi!".