Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Tổng Giám Đốc, Con Được Mẹ Trộm Đi

Chương 22: Cô nàng thần bí

« Chương TrướcChương Tiếp »
"Mẹ kiếp, cái con súc sinh này, thật là không biết phân biệt, lão tử cho ngươi ăn cho ngươi ở, còn dạy ngươi nói chuyện, ngươi lại dám ở sau lưng lão tử đâm một đao nhát muốn cho người phụ nữ này chạy, lão tử cắt đứt chân của ngươi xem ngươi còn dám khiến lão tử mất công dạy dỗ hay

không?”

Người đàn ông đánh thuốc mê bắt Tô Thiển Hạ đi vào, hắn vừa đi vào thì thấy con khỉ đang giúp Tô Thiển Hạ cứa dây thừng, hắn kêu lên một tiếng giận dữ rồi tiến lên, nắm cả con khỉ rồi tàn nhẫn ném mạnh nó vào tường bên kia, cả người con khỉ như bị xé nát, mềm oặt rơi xuống đất.

Nhưng nó vẫn nỗ lực bò dạy muốn trợ giúp Tô Thiển Hạ chạy trốn, nó nhìn về phía bên giường Tô Thiển Hạ rồi chầm chậm đi qua, như vậy lại khiến người đàn ông ác độc đánh dữ dội hơn, Tô Thiển Hạ thấy con khỉ Nữu Nữu vì mình bị đánh, thâm tâm của cô còn đau hơn.

Cô cố gắng dùng hết sức lực bản thân, rốt cuộc dùng mảnh chén mà con khỉ Nữu Nữu mới vừa cho cô, dùng sức cứa sợi dây thừng, may mắn cứa đứt một khe hở của sợi dây trói ra rồi, tay của cô bị rách da, trên cổ tay có rát nhiều vết máu, nhưng cô không quan tâm, cô vội vàng cởi dây thừng trên chân ra, cởi ra xong cô bước lên hung hăng cho tên sắc lang một quyền, đánh cho tên sắc lang mắt nổ đom đóm, cô lại dùng sức đạp lên bụng hắn mấy cái, đạp hắn ngã sõng soài trên mặt đất, cô dùng một cước đá về phía bộ vị giữa hai chân hắn......

“Nhanh, Nữu Nữu chạy”

Sau khi Tô Thiển Hạ đánh tên sắc lang ngã trên mặt đất, cô dắt con khỉ Nữu Nữu cùng chạy ra ngoài, cô không biết đã chạy qua bao nhiêu con phố, đột nhiên đang chạy thì đυ.ng phải một ‘bức tường thịt’, đυ.ng cô chóang voáng, lúc cô ngẩng lên nhìn thấy rõ mặt của người kia, cô để cho anh ta cứu con khỉ Nữu Nữu, nói chưa dứt lời, trước mắt đen ngòm một mảnh rồi ngất đi.

“Thiển Hạ, Thiển Hạ......”

Người bị đυ.ng phải là một chàng trai đẹp trai siêu cấp, người đẹp trai siêu cấp này chính là Thượng Quan Kì, bạn tốt của Tần Trác Luân.

“Diêm Tử, đưa nó đi bệnh viên, cô ấy giao cho tôi”

Nhìn thuộc hạ Diêm Tử của mình phân phó, Diêm Tử ôm lấy con khỉ Nữu Nữu rồi ngăn cản cỗ xe taxi phóng đi, mà Thượng Quan Kì thì ôm lấy Tô Thiển Hạ đang ngất xỉu đi về nhà Tần Trác Luân. Anh tin tưởng Tần Trác Luân sẽ vui mừng khi nhìn thấy mình mang người phụ nữ của cậu ta về.

“ Kì, chuyện gì đã xảy ra?”

Tần Trác Luân vì chuyện ở chợ đêm mất Tô Thiển Hạ nên đang có chút phiền lòng, thấy có người tới ấn chuông cửa, vừa mở cửa ra thì lập tức bị đối phương ném thứ gì đó vào trong ngực của mình, anh theo bản năng tiếp được, phát hiện là cô gái.

“Cậu nhìn một chút xem cô ấy là người nào?”

Thượng Quan Kì chỉ vào Thiển Hạ đang trong ngực anh, vẻ mặt thần bí hỏi.

“ Là Thiển Hạ, cậu ôm cô ấy là thế nào?”

Tần Trác Luân nhìn thấy rõ ràng cô gái trong ngực mình là Tô Thiển Hạ, cô đang hôn mê, khuôn mặt anh âm trầm nhìn Thượng Quan Kì chất vấn.

“Đừng, mình chẳng hề làm gì cả, chính mình ở trên đường đυ.ng phải cô ấy, cô ấy ở trước mặt mình té xỉu, bên người cô ấy còn dắt theo một con khỉ gọi là Nữu Nữu, hiện tại Diêm Tử đã mang con khỉ đi bệnh viện thú y để kiểm tra, cậu để mình nói nhiều như vậy, chết khát rồi, để mình đi lấy nước uống......., cậu có cái gì muốn hỏi đợi cô ấy tỉnh lại chính cậu hỏi cô ấy”

“Uống hết nước lập tức cút đi cho mình, chuyện con khỉ cậu giúp mình sử lí”

Tần Trác Luân ôm Tô Thiển Hạ trở lại phòng ngủ, tối qua để cô ở phía sau, anh cũng có chút không yên lòng, chẳng lẽ mình lo lắng cho cô ấy ư?

Hiện tại cô đã trở lại bên cạch mình, đang ở trong ngực mình, tim anh thế nhưng cũng trở nên nhẹ nhõm rồi.

Anh ôm lấy cô an bày ở trên giường, ngồi ở bên giường nhìn cô ngủ.

Dáng vẻ cô ngủ điềm tĩnh như vậy, đẹp đẽ như vậy, anh ngồi yên lăng thưởng thức dung nhan cô.

“Cậu thật là vô tình, dầu gì mình cũng giúp cậu tìm người trở lại, một câu cảm ơn cũng không có mà đã đuổi mình đi, đúng là trọng sắc khinh bạn”

Thượng Quan Kì bưng ly trà dựa vào cạch cửa, giọng nói hờn giận.

“Mình xem cậu quá rảnh rỗi, có muốn cùng mình luyện tay chân một chút hay không?”

Tần Trác Luân thu hồi tầm mắt nhìn về phía bạn tốt, hiện tại cảm thấy Thượng Quan Kì rất đáng đánh đòn, anh lập tức chuẩn bị tư thế cùng Thượng Quan Kì luyện một chút quyền cước, đồng thời chặn lại cái miệng đang lảm nhảm.

“Đừng mình nghĩ hiện tại đã hết khát nước, cảm ơn ly nước nhà cậu, mình còn có việc phải đi ra ngoài ngắm gió vui đùa một chút, khó có khi nào Diêm Tử không ở bên cạch theo đuôi mình như vậy, cũng khiến mình thật nhẹ nhõm”

Thượng Quan Kì hảo gán không chịu thiệt trước mắt, anh biết mình không giỏi võ thuật, cũng không phải đối thủ của Tần Trác Luân, anh nở một nụ cười đểu như du côn rồi lập tức lách người rời đi.
« Chương TrướcChương Tiếp »