Chương 5: Bữa sáng

Nằm ở trên giường, Ôn Thừa Tường mở to mắt nhìn trần nhà. Anh không phải lạ giường, cũng không có thói quen thức khuya, lại càng không phải vì chưa thích ứng với nơi ở mới, nhưng là bây giờ anh không chút buồn ngủ, cũng không biết có phải hay không vì đã ngủ lúc chờ ở cửa.

Cầm điện thoại lên nhìn, đã là nửa đêm, như vậy trừ bỏ thời điểm anh sắp xếp hành lý, anh đã nằm gần 2 tiếng.

Trong 2 tiến này anh đã nằm mà suy nghĩ hỗn loạn, nghĩ tới nghĩ lui cũng không biết bản thân mình muốn nghĩ cái gì, chỉ biết thân ảnh anh tuấn kia luôn lúc ẩn lúc hiện trong đầu anh.

Anh tuấn, đúng a, Long tiểu thư trở về lúc tối là đang mặc quân trang, Long tiểu thư là quân nhân sao? Khó trách nhà của Long tiểu thư lại hỗn loạn như thế, bình thường quân nhân rất bận rộn, làm gì có thời gian mà để ý đến gia sự đâu, như vậy, về sau anh sẽ đầu làm tốt.

Lại nghĩ nghĩ, có lẽ thật sự là đã quá mệt, Ôn Thừa Tường rốt cuộc cũng thϊếp đi …

***o0o***

7 giờ 30 phút, Long Tư Nghị đúng giờ rời giường, lại dùng 10 phút để vệ sinh cá nhân, liền một thân quân trang xuất hiện ở phòng khách.

“Long tiểu thư, sớm an” Một nụ cười ôn hòa xuất hiện trước mặt Long Tư Nghị, chỉ thấy Ôn Thừa Tường mặc tạp dề đang bưng một cái dĩa đặt trên bàn.

“Sớm an, Ôn tiên sinh”

Nhìn trên bàn có cháo và một dĩa dưa cải, một bữa sáng Trung Quốc điển hình, cháo còn ngút hơi nóng, có chút thèm ăn, Long Tư Nghị liền ngồi xuống.

Thật

ngon! Ngay cả dưa cải cũng ngon như thế.

“Anh cũng ngồi đi, ở đây chỉ có hai chúng ta, không cần khách khí” Tuy là quan hệ khách hàng, nhưng cũng không cần câu thúc như thế.

“Long tiểu thư, ngài nếu có yêu cầu gì về ăn uống cứ việc nói, mọi loại thức ăn ta đều có thể làm, hy vọng có thể khiến tiểu thư

vừa lòng”

“Tôi

rất vừa lòng, anh

sở hữu một đôi tay có thể sáng tạo ra kỳ tích đấy” Đối với những việc tốt, cô sẽ chẳng keo kiệt mà ca ngợi.

“Tiểu thư

quá khen” Bày ra một nụ cười ôn hòa pha chút ngại ngùng, Ôn Thừa Tường liền cúi đầu dùng cơm, cử chỉ tao nhã an tĩnh không chút tạp âm, Long Tư nghị thấy vậy cũng không lên tiếng.

***o0o***

Rất nhanh liền tới 8 giờ, nghe tiếng chuông cửa vang lên, Ôn Thừa Tường đứng dậy ra mở cửa.

“Xin chào, cho

hỏi ngài tìm ai?” Ôn Thừa Tường mở cửa, liền thấy một nam tử một thân quân trang, độ khoảng hai mươi, là một hình tượng quân nhân điển hình, là bằng hữu của Long tiểu thư sao? Hay là …?

“Xin chào, tôi

là nhất đẳng binh Cát Kỳ, xin hỏi Long thiếu tướng đâu?” Cát Kỳ làm một cái quân lễ, tuy rằng không biết nam nhân ở cửa này là ai, nhưng đã xuất hiện trong nhà thủ trưởng, thì không phải là việc hắn nên hỏi tới. Nhưng mà hắn vẫn rất tò mò, bởi vì bên cạnh thủ trưởng chưa hề có xuất hiện nam nhân đâu, nghĩ nghĩ, Cát Kỳ không khỏi nhìn nhìn Ôn Thừa Tường vài lần.

“Long thiếu tướng?” Kinh ngạc lặp lại, tuy rằng không làm quân nhân, nhưng với quân hàm* anh vẫn có chút hiểu biết cơ bản, này thiếu tướng …

Quân hàm: cấp bậc địa vị trong quân đội.

“Cát binh lính, cậu

ra ngoài chờ chút, tôi

sẽ ra sau” Tuy rằng không cố ý giấu diếm thân phận, cũng chẳng phải chuyện quan trọng gì, nhưng dù sao thân phận của bản thân cũng khiến cho người khác bất ngờ, điển hình là nam nhân ôn hòa này cũng đang dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn mình.

“Vâng, thủ trưởng” Cát binh lính ánh mắt hồ nghi nhìn hai người, nhưng vừa chạm đến ánh mắt nghiêm nghị của Long Tư Nghị, liền lập tức thu hồi ánh mắt, hành quân lễ rồi rời khỏi.

Thủ trưởng bình thường luôn im lặng, nhưng nếu chọc giận cô, hắn sẽ rất thảm a, còn nhớ thời điểm hắn bị phạt việt dã* chạy 50 vòng, suýt lấy luôn mạng của hắn, mà khi đó, hắn chỉ là không cẩn thận lộ ra ánh mắt kinh ngạc với nhà của thủ trưởng thôi mà, bởi vì nó thật sự rất là …

Chạy việt dã: môn chạy bộ vượt chướng ngại vật, địa điểm thường là ngoại ô, rừng, núi, …

Khoan! Nhà của thủ trưởng khi nãy trông rất sạch sẽ, là mời tân bảo mẫu sao? Hay là do tên nam nhân kia đến? Không không, thủ trưởng sẽ không vì tên nam nhân đó đến mà dọn dẹp đâu. Có một lần Triệu thượng tướng* đến nhà thủ trưởng làm khách, ngay dịp bảo mẫu của nhà thủ trưởng nghỉ việc, thủ trưởng còn không thèm dọn dẹp lại ngôi nhà lộn xộn của mình, làm sao sẽ vì tên nam nhân đó mà dọn dẹp đâu … Kia rốt cuộc có chuyện gì a? Lòng hiếu kỳ nho nhỏ của hắn đều bị tên nam nhân đó khơi mào, giờ mới sáng sớm nha, lại đυ.ng phải một nam nhân ngay nhà của thủ trưởng … (Akako: Anh Kỳ, sự tò mò có thể gϊếŧ chết một con mèo a~)

Thượng tướng: cấp bậc cao nhất (3 sao vàng) trong hệ thống quân hàm Trung Hoa

***o0o***

“Ôn tiên sinh, tôi

là một quân nhân,

giờ anh hẳn đã biết đi”

“Đêm qua tiểu thư

mặc quân trang trở về tôi

đã để ý, chính là không nghĩ tới … Tiểu thư

thật là thiếu tướng sao? Vốn ta cho rằng chỉ là trùng hợp, không nghĩ tới cố chủ của ta là thiếu tướng trẻ tuổi nhất cả nước, lại còn là nữ tướng duy nhất, Long tiểu thư, ta thực đã cửu ngưỡng đại danh*” Nụ cười ôn hòa của Ôn Thừa Tường không chút thay đổi, tuy có chút kinh ngạc, còn có chút cảm giác khác, nhưng đều được che giấu tốt lắm.

Cửu ngưỡng đại danh: Ngưỡng mộ đại danh đã lâu.