Chương 26

Editor: Lime – Berry

Beta: Geii

..o0o..

Bùi Nhiên đầu tiên là dời tầm mắt, tay phải cũng không tự chủ được mà khép lại, không biết có phải là do ảo giác hay không, cậu luôn cảm thấy lòng bàn tay mình có hơi nóng.

Điện thoại đặt trên bàn của Nghiêm Chuẩn liên tục vang lên mấy tiếng, giống như là đang đòi mạng vậy.

“Tôi đi xuống xem thử một chút.” Nghiêm Chuẩn nói.

Bùi Nhiên gật đầu, không hiểu tại sao Nghiêm Chuẩn xuống giường mà cũng báo cáo lại với cậu.

Nhưng ngay sau đó cậu liền biết được.

Nghiêm Chuẩn vén chăn lên, chống người bò qua người cậu.

Chiếc giường nhỏ cũ kỹ của trường học vang lên một tiếng kẽo kẹt, cánh tay Nghiêm Chuẩn chống ở hai bên hông Bùi Nhiên, thiếu chút nữa là có thể đυ.ng vào cậu, cậu thậm chí còn cảm nhận được nhiệt độ đang tỏa ra từ cánh tay của anh.

Bùi Nhiên không dám thở mạnh, cũng tỉnh ngủ hoàn toàn.

Lúc Bùi Nhiên rửa mặt, phát hiện có tin nhắn chưa đọc trong điện thoại.

[Lâm Khang: Bùi Nhiên, rốt cuộc tối qua cậu đến tìm ai vậy?]

[Lâm Khang: …Tô Niệm đã đón La Thanh Sơn về rồi.]

[Bùi Nhiên: Vậy thì tốt.]

[Lâm Khang:???]

Nghiêm Chuẩn cũng đã sửa soạn xong đâu đấy từ lâu, anh ngồi trên ghế của Bùi Nhiên dùng một tay lướt điện thoại, trên mặt còn mang theo chút mệt mỏi.

Một cuộc điện thoại gọi tới, nhìn thấy người gọi điện, Nghiêm Chuẩn không nhịn được mà giương mắt lên nhìn đồng hồ.

“Anh!” Giọng nói của Lâm Hứa Hoán đặc biệt có tinh thần.

Nghiêm Chuẩn lười biếng hỏi: “Không ngủ à?”

Rất nhiều tuyển thủ chuyên nghiệp đều đảo lộn ngày đêm, Lâm Hứa Hoán cũng là một trong những số đó, bình thường tầm hai, ba giờ chiều mới tỉnh dậy, trời chưa sáng thì chưa ngủ.

Đầu bên kia sửng sốt một chút, mới chậm rì rì nói: “Thi đấu liên tục hai ngày mệt quá trời, ngày hôm qua ngủ sớm nên hôm nay dậy trước được cả tiếng đồng hồ… Anh, giọng của anh bị làm sao vậy? Nghe cứ như vịt đực ấy.”

Lâm Hứa Hoán nói có chút khoa trương, nhưng đúng là giọng của Nghiêm Chuẩn khàn thật, vừa nghe là nhận ra ngay.

“Bị cảm.” Nghiêm Chuẩn hỏi, “Có việc gì không?”

“Có á.” Lâm Hứa Hoán nói, “Cả căn cứ chỉ có mỗi mình em dậy thôi, hôm nay dì cũng xin nghỉ mất tiêu rồi, ăn sáng một mình buồn lắm, hay là em chạy qua chỗ anh nha? Tụi mình cùng đi ăn sáng chung?”

Phía trước truyền đến tiếng bước chân, tầm mắt Nghiêm Chuẩn dõi theo từng động tác của Bùi Nhiên, thấy cậu mở hòm thuốc tối hôm qua ra một lần nữa, lục lọi nửa ngày tìm được một gói kẹo ngậm viêm họng.

Nghiêm Chuẩn đưa điện thoại ra xa, sau đó kéo nhẹ góc áo của Bùi Nhiên: “Ra ngoài ăn sáng không?”

Bùi Nhiên khựng lại: “Được.”

Cúp điện thoại, Lâm Hứa Hoán nhanh chóng gửi địa chỉ nhà hàng qua, là một nhà hàng điểm tâm Quảng Đông rất nổi tiếng ở gần đây.

Bùi Nhiên xé gói kẹo viêm họng, lấy một viên ra đưa cho Nghiêm Chuẩn: “Có khó chịu hay không?”

Nghiêm Chuẩn nghiêng người qua cắn lấy, ngậm vào, có hơi lành lạnh.

“Không khó chịu.” Anh đứng dậy khỏi ghế, giơ tay đè xuống chỏm tóc bị vểnh lên của Bùi Nhiên, “Tôi ra ngoài gọi điện thoại, cậu nhanh lên đấy.”

Lòng bàn tay của Nghiêm Chuẩn rất lớn và ấm áp, Bùi Nhiên nhớ tới nhiệt độ trên trán anh tối qua, ngơ ngác hồi lâu mới hoàn hồn, rũ mắt xuống chậm rì rì xếp giấy gói kẹo lại bỏ vào túi.

Nghiêm Chuẩn không phải là đi gọi điện thoại, anh dựa lên lan can ký túc xá, mở Wechat xem tin nhắn tối hôm qua nhận được.

Đều là của La Thanh Sơn gửi tới, hơn hai mươi mấy tin, có chất vấn có nhục mạ, trật tự trong câu cũng loạn xì ngầu hết cả lên.

Còn có vài tin nhắn thoại hơn mười mấy giây, ngay cả hứng thú bấm vào để chuyển thành văn bản Nghiêm Chuẩn cũng không có.

Mới đây nhất là một tin nhắn được gửi vào nửa tiếng trước.

[La Thanh Sơn: Tối hôm qua cậu ngủ ở chỗ nào?]

Nghiêm Chuẩn lướt lướt ngón tay, chặn hắn.

Lúc hai người cùng xuất hiện tại nhà hàng, Lâm Hứa Hoán cầm đũa có hơi sửng sốt một chút.

“Tối hôm qua hai người ngủ cùng nhau à?”

Bùi Nhiên thiếu chút nữa là bị sặc trà.

Khi nãy Lâm Hứa Hoán cũng mơ hồ nghe thấy giọng nói của một người khác ở trong điện thoại, hắn còn tưởng là bạn cùng phòng của anh hắn.

Lâm Hứa Hoán nhích sát lại người Nghiêm Chuẩn ngửi một cái: “Đều là mùi của Nhiên Bảo Bối, tối hôm qua anh không về ký túc xá hả?”

Bùi Nhiên lấy khẩu trang xuống, âm thầm đưa mu bàn tay của mình lên mũi hít một cái.

Cậu có mùi gì sao? Ngay cả cậu cũng không biết điều đó.

“Mũi chó à?” Nghiêm Chuẩn lời ít ý nhiều, “Uống say, ở nhờ.”

“Uống say? Anh uống rượu? Ối giời ơi… Bộ anh muốn đi du lịch bệnh viện nửa tháng nữa hay gì? Còn uống đến bị cảm?” Lâm Hứa Hoán nói xong, liếc nhìn Bùi Nhiên cũng đang đeo khẩu trang, “Đã bị bệnh còn đi ở nhờ, Nhiên Bảo Bối cũng bị anh lây cho rồi đó.”

“Là tôi lây cho cậu ấy.” Bùi Nhiên thành thực nói.

Lâm Hứa Hoán nghe vậy thì hết nói nổi: “Vậy tui có nên cách xa hai người ra một chút không?”

Nói xong, hắn còn làm bộ ngả người ra sau.

Nghiêm Chuẩn rót trà cho Bùi Nhiên, mắt cũng không thèm nhấc lên: “Ngồi xa như vậy không lây tới được.”

Bùi Nhiên: “…”

Lâm – thẳng nam sắt thép – Hứa Hoán tự động phớt lờ bầu không khí quái lạ trên bàn, gắp cho mình một cục xíu mại: “Như này mà xa á? Như này là sắp dính vào mặt anh luôn rồi đấy.”

Ăn sáng xong, Lâm Hứa Hoán tùy ý lau miệng, ngẩng đầu lên định nói cái gì đó, thì thấy Bùi Nhiên lấy một hộp thuốc ra từ trong túi.

Bùi Nhiên đổ ra một viên, thấp giọng nói: “Tay.”

Tư thế ngồi của Nghiêm Chuẩn có hơi lười nhác, mở lòng bàn tay ra trước mặt cậu, nhận lấy một viên thuốc cảm cúm.

Bùi Nhiên cũng tự bỏ vào miệng mình một viên, hai người đồng thời uống nước ấm.

Cái miệng vừa mở ra của Lâm Hứa Hoán chậm rãi khép lại.

Bị bệnh uống thuốc là không sai, nhưng tại sao hắn lại có cảm giác.

Có cái gì đó, là lạ à nghen.

“Lần thi đấu kế tiếp là khi nào?” Nghiêm Chuẩn nhìn hắn một cái, nhàn nhạt hỏi.

“Tuần sau.” Lâm Hứa Hoán hoàn hồn, “Đáng lẽ là ngày mốt ấy chứ, nhưng bỗng nhiên lại xảy ra chuyện… Có một đội tuyển bị nghi vấn gian lận, đang lấy bằng chứng từ hai bên đây.”

Nghiêm Chuẩn nhướng mày: “Gian lận?”

“Ngạc nhiên không?” Lâm Hứa Hoán nói, “Bởi vì đội đó vừa rơi xuống đất là có súng ngon với bo đẹp liên tục mấy trận luôn, thế là bị tố cáo, hahaha.”

Đề tài lập tức đi xa, vừa nhắc tới chuyện thú vị trên sân thi đấu là Lâm Hứa Hoán nói liền một tràng không ngừng nghỉ.

Nghe hắn nói linh tinh một hồi, cuối cùng Nghiêm Chuẩn cũng nghe không vô nữa, nhấc tay lên: “Làm phiền, tính tiền.”

Trước khi rời khỏi nhà hàng, Nghiêm Chuẩn và Bùi Nhiên cùng đeo khẩu trang lên, Lâm Hứa Hoán buồn bực cau mày, chẳng hiểu tại sao lại cảm thấy mình rất dư thừa.

Lâm Hứa Hoán không có ý định quay về căn cứ sớm như vậy, chưa đến buổi chiều thì chắc chắn đám lười như heo kia sẽ không chịu tỉnh lại, tập luyện một mình cũng nhàm chán. Lúc đi ngang qua một phòng game arcade(*), hắn không nhịn được dừng bước.

(*) Máy game hoạt động bằng tiền xu.

“Anh, vào chơi một chút không?”

Nghiêm Chuẩn không để ý tới hắn, hai mắt rủ xuống, nhìn về phía Bùi Nhiên dò hỏi.

Bùi Nhiên nói: “Tôi đi mua xu.”

Từ nhỏ Bùi Nhiên chưa từng vào những nơi như thế này, ba mẹ cậu đều là những người có tình yêu nồng nàn đối với nghệ thuật, nếu có thời gian rảnh rỗi họ thà đưa cậu đi xem triển lãm còn hơn là đi tới mấy nơi này.

Cậu nhìn xung quanh một vòng, hình như chỉ có ném rổ với gắp thú là nằm trong phạm vi năng lực của cậu.

Lâm Hứa Hoán thì không giống như vậy, từ nhỏ đã là một đứa trẻ hiếu động, vừa bước vào đã kéo Nghiêm Chuẩn đi đua xe, sau đó còn chơi game đối kháng hai người.

Bùi Nhiên đứng đằng sau Nghiêm Chuẩn yên lặng nhìn.

Cậu cảm thấy Nghiêm Chuẩn rất có thiên phú chơi game, Lâm Hứa Hoán đánh đối kháng với anh còn chưa thắng được một trận nào.

“Anh, cmn ai cho anh nhường em!” Lâm Hứa Hoán ồn ào.

Nghiêm Chuẩn nói: “Cậu cùi bắp quá, tôi không nhường không được.”

Lâm Hứa Hoán nói: “Mé, em thấy lúc anh mang Bùi Nhiên đi ăn gà cũng rất thông thạo á? Em chỉ cần được như vậy là đủ rồi!”

Hai tay của Nghiêm Chuẩn giữ chặt tay lái game đua xe, không mặn không nhạt nói: “Cái đó thì không được.”

Đôi môi đằng sau khẩu trang của Bùi Nhiên khẽ mím lại, ánh mắt không chút gợn sóng, nhưng nhịp tim lại đập loạn vô cùng.

Sau khi trận đấu kết thúc, Lâm Hứa Hoán nhìn thành tích thất bại trên màn hình, nói: “Không chơi cái này nữa đâu, tụi mình đi đua mô tô đi.”

“Cậu tự chơi đi.” Nghiêm Chuẩn đứng lên.

Lâm Hứa Hoán sững sờ nói: “Anh định đi đâu à?”

“Xu đều là ông chủ mua.” Nghiêm Chuẩn nắm lấy tay Bùi Nhiên, kéo cậu đi, “Tôi đi chơi với ông chủ một lúc.”

Bùi Nhiên bị kéo đến một cái máy cỡ lớn, xung quanh có vải đen che lại, ở giữa là một khoảng trống nhỏ, trên màn hình hiện ra Zombie đang gào thét điên cuồng lao tới.

Bùi Nhiên hoàn hồn từ sau cơn sững sờ: “Tôi không chơi đâu.”

Nghiêm Chuẩn lấy khẩu súng nhét vào tay Bùi Nhiên, nắm chặt lấy tay cậu, nâng lên hướng vào màn hình, chỉ dẫn: “Thấy cái gì thì bắn cái đó, nếu chúng đến gần cậu thì chạy lại chỗ tôi.”

Chơi được hai phút, Bùi Nhiên cảm thấy bùi ngùi, bởi vì đầu năm nay ngay cả trò chơi điện tử cũng chú trọng vào cảm giác thực tế đến thế, trông con Zombie kia cứ như sắp lao đến trước mặt cậu vậy.

Bị giật mình bởi Zombie đột ngột vọt ra, Bùi Nhiên theo bản năng tránh sang một bên, mãi đến khi đυ.ng phải người bên cạnh, cậu mới phản ứng lại được.

Nghiêm Chuẩn đứng yên vững vàng như núi, giải quyết xong Zombie trước mặt, lại quay người dọn sạch con đường phía trước của Bùi Nhiên.

Trò chơi kết thúc, Bùi Nhiên được 112 điểm, còn Nghiêm Chuẩn thì 1419 điểm, phá luôn cả kỷ lục của người chơi đơn trong máy.

Nếu như số điểm của Bùi Nhiên đạt hơn 800, bọn họ còn có thể phá luôn kỷ lục hai người.

Bùi Nhiên lấy tai nghe xuống, lòng bàn tay đều chơi đến nóng cả lên: “Tôi chơi không tốt lắm, hay là cậu kêu Lâm Hứa Hoán chơi cùng đi.”

Nghiêm Chuẩn nói: “Tôi muốn chơi cùng cậu.”

Bùi Nhiên: “…”

Đột nhiên Bùi Nhiên cảm thấy cuộc đối thoại của hai người bọn họ cứ như học sinh tiểu học vậy.

Cậu lại được dẫn tới một cái xe đua, sau khi ngồi lên mới phát hiện, xung quanh chỉ có chỗ này là còn trống.

Bùi Nhiên không muốn chơi một mình, vừa định đứng dậy, đã nghe thấy người ở bên cạnh nói: “Cúi sấp người xuống, tôi dạy cho cậu.”

Cái này thì dạy làm sao?

Bùi Nhiên vừa định hỏi, trò chơi đã bắt đầu.

Cậu tăng tốc lao ra vạch xuất phát, chật vật va vào NPC, ngay khi sắp vọt ra khỏi đường đua, bỗng nhiên cảm thấy trên lưng có cảm giác ấm áp.

Là lòng bàn tay của Nghiêm Chuẩn.

Nghiêm Chuẩn đặt tay lên lưng cậu, đẩy cậu quẹo qua quẹo lại trên đường đua.

Đến khi trò chơi kết thúc, Bùi Nhiên cảm thấy phần lưng của mình đều toát hết cả mồ hôi.

“Sao hai người lại chơi cái này?” Lâm Hứa Hoán cầm ly nước giải khát đến chỗ họ: “Nóng lắm hả? Nhiên Bảo Bối, cậu chơi đến mặt đỏ chót luôn rồi kìa, lại đây, uống tí nước dưa hấu nghỉ ngơi một chút.”

Bùi Nhiên nhận lấy nói cám ơn, tu mạnh một hơi nước trái cây.

“Em mới vừa phá cái kỷ lục của Star Wars, còn chụp lại trong điện thoại nữa nè.” Lâm Hứa Hoán huênh hoang đắc ý nói.

Nghiêm Chuẩn ừ một tiếng: “Tí nữa tôi chụp cho huấn luyện viên cậu xem.”

Lâm Hứa Hoán: “?”

Di động trên bàn vang lên một tiếng, ba người đều dùng chung một dòng điện thoại, không biết được là của ai, vừa nghe thấy tiếng chuông cả ba đều nhìn sang.

[Mẹ: Tiểu La vừa mới gửi tin nhắn cho mẹ, hai đứa chia tay rồi sao?]

Là điện thoại của Bùi Nhiên.

Bùi Nhiên dừng lại một chút, cầm điện thoại lên trả lời.

Thấy rõ nội dung tin nhắn, Lâm Hứa Hoán có chút lúng túng, hắn nhìn về phía Nghiêm Chuẩn, muốn lúng túng cùng với anh luôn, nhưng chỉ nhìn thấy Nghiêm Chuẩn đang rũ mắt uống nước, dáng vẻ không hề quan tâm.

Lâm Hứa Hoán ho nhẹ một tiếng, giả vờ thoải mái nói: “Nhiên Bảo Bối, cậu còn dẫn tên kia đi gặp ba mẹ của mình à?”

Bùi Nhiên nói: “Có gặp qua rồi.”

Xử nam Lâm Hứa Hoán ra vẻ người từng trải: “Thanh niên các cậu thật đúng là dễ dàng kích động, gặp người lớn rồi, đến lúc chia tay còn phải giải thích với ba mẹ, chẳng phải là phiền phức lắm sao?”

Bùi Nhiên dừng một chút: “Không phiền phức.”

Nghiêm Chuẩn vẫn luôn cầm nước giải khát, thân ly nước đá đã khiến tay anh lạnh cóng.

Trên đường trở về, Nghiêm Chuẩn không nói lời nào, còn Bùi Nhiên thì cúi đầu trả lời tin nhắn của mẹ, chỉ có Lâm Hứa Hoán là lầm bầm lầu bầu.

Đến lối rẽ, Nghiêm Chuẩn dừng bước lại: “Về đến phòng ngủ thì nói với tôi một tiếng.”

Bùi Nhiên động động môi, nửa ngày mới nói: “Được.”

Cậu có thể cảm giác được Nghiêm Chuẩn không vui vẻ gì, nhưng cậu không nghĩ ra được cách giải quyết.

Tiễn Lâm Hứa Hoán lên taxi, Nghiêm Chuẩn kéo căng khẩu trang quay người muốn rời đi, bỗng nhiên cánh tay bị một người níu lại.

Bùi Nhiên đi rất vội, còn mang thêm khẩu trang, nên lúc nói chuyện không khống chế được mà có hơi thở dốc.

Đến khi điều chỉnh lại được hô hấp rồi, cậu mới ngẩng đầu lên đối mặt với Nghiêm Chuẩn.

“Bên cạnh ba mẹ tôi có rất nhiều bạn bè là đồng tính, cho nên có hơi nhạy cảm trong chuyện này, lúc La Thanh Sơn nằm bệnh viện bọn họ đã nhìn ra rồi.” Bùi Nhiên dừng một chút, “…Tôi chưa hề dẫn cậu ta về nhà.”

Nghiêm Chuẩn run lên trong phút chốc, một lúc lâu sau mới hỏi: “Cậu đang dỗ tôi sao?”

Bùi Nhiên nào nghĩ đến chuyện dỗ người khác?

Cậu chỉ là muốn đuổi theo anh, muốn giải thích, cho nên cứ thế mà làm thôi.

Cậu do dự một hồi, lấy một viên kẹo sữa ra bỏ vào trong túi Nghiêm Chuẩn, giống như lần đứng trước quán cà phê hôm đó, Nghiêm Chuẩn cũng níu tay cậu lại giống hệt như vậy: “Cảm ơn cậu đã dạy tôi chơi game.”

Đáy lòng của Nghiêm Chuẩn ngứa ngáy, có chút hối hận vì ban nãy đứng trong miếng vải đen kia chỉ lo dạy người ta chơi game.

Một lát sau, anh đưa tay vò tóc Bùi Nhiên, đáy mắt chậm rãi dâng lên ý cười không rõ ràng. Anh nói: “Bùi Nhiên, hình như cậu có hơi thích tôi rồi đấy.”

Kết thúc chương 26.