Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Tôi Thèm Quản Cậu [Bác Chiến]

Chương 26

« Chương TrướcChương Tiếp »
[ 5 - 12 - 2019 ]

Ta cha hạo lại là au đây.

____________________________

- Nhưng mà tôi lại thích tự hái đấy.

Bạo Hoàng khoanh tay mà nhướng mày, ánh mắt lạnh lùng sắc bén xuyên thẳng tâm can Nhất Bác. Nhất Bác cũng không kém, một thế đứng thẳng hiên ngang, đôi mắt có phần hơn so với đối thủ.

- Đây là luật.

- Hừ...tôi...thích....phá...đấy.

Bạo Hoàng cười lạnh, anh chậm rãi buông chữ, ánh mắt loé tia ma ranh. Nhất Bác vẫn không đổi sắc mặt nhưng phía xa xa giông bão đã bắt đầu kéo đến. Bạo Hoàng nhếch mép, tên này quả không bình thường.

Nhất Bác tiến lên một cước đá cong rào chắn tạo ra một lối đi, cậu lạnh lùng bước qua rồi đứng đối mặt với anh. Bạo Hoàng hơi há miệng mắt có phần mở to.

[ Ôi mẹ ơi ! Quái vật kìa ]

Nhất Bác đút tay vào túi quần, cậu hơi nghiêng đầu híp mắt nhìn Bạo Hoàng. Khoé môi bạc hơi nhếch lên tạo ra vẻ khinh khỉnh, khinh thường.

- Tôi thách ?

Bạo Hoàng hơi cau mày nhìn Nhất Bác, cậu ta đang khinh anh kìa ! Đáng ghét mà !

- Hừ...không cho thì thôi, cậu hái dùm tôi vài trái nha rồi đưa lên phòng 0508 dùm tôi.

Bạo Hoàng chóng hông rồi ve vãy cái tay mà nói. Anh nói xong thì một mạch luồn qua người Nhất Bác rồi chui qua cái lối đi mà Nhất Bác đã tạo ra mà chạy mất. Nhất Bác ngờ người, cậu hơi rụt cổ rồi quay ra sau tìm kiếm bóng lưng ai đó. Cảm giác có chút hụt hẫng, Nhất Bác liếc nhìn những cái song sắt bị cong cậu liền nhíu mày.

- Sao lại bị cong rồi ?

Nhất Bác gọi cho người canh gác kêu anh ta sửa hàng rào rồi sẵn tiện hái luôn vài trái cam to trên cây.

Cầm túi cam nặng trĩu trên tay, Nhất Bác như bị ai điều khiển liền đi đến trước cửa phòng 0508 mà anh đã nói. Cánh tay đưa lên định gõ vào cửa nhưng cậu bỗng chốc khựng lại. Nhất Bác khó hiểu treo túi cam lên tay cầm cửa rồi bước đi.

Phía bên trong, Bạo Hoàng đang nằm dài trên sofa, một tay chóng đầu một tay thì tùy tiện bóc trái cây mà bỏ vào miệng. Bạo Hoàng chóp chép nhai trái cây trong khi dì Lý và ông Tiêu đang từ tốn mà ăn cơm.

- Bạo Hoàng, cậu ăn cơm đi không Tiêu Chiến sẽ đói.

Bạo Hoàng ngước đôi mắt long lanh lên, anh bỏ vào miệng miếng táo đang cắn dở mà nhai rồi nuốt chửng. Bạo Hoàng ngồi dậy, bàn tay rút một tờ giấy mà lau tay rồi vứt sang một bên. Ông Tiêu di mắt nhìn theo đường quỷ đạo của tờ giấy đang nhẹ nhàng đáp đất, ông hít một hơi thật sâu rồi nhẹ nhàng đặt chén cơm xuống gương mặt trưởng thành điềm tĩnh đến lạ thường.

- Nhặt lên vứt vào sọt rác.

Bạo Hoàng đang bới cơm cũng phải dừng động tác. Bạo Hoàng cau mày khó hiểu nhìn ông Tiêu đặt chén cơm xuống bàn.

- Nhặt gì ? Tôi có rớt gì đâu mà nhặt.

Dáng vẻ vô tội của anh làm ông lắc đầu ngao ngán, ông đưa tay chỉ về phía tờ giấy đã bị vò nằm trỏng trơ dưới đất. Bạo Hoàng đưa ngón tay chỉ theo hướng ông Tiêu chỉ, đôi mắt tinh tườm liền phát hiện mục tiêu, Bạo Hoàng đanh đá nhìn ông rồi ngồi xích ra phía mép ghế, Bạo Hoàng dùng chân với với tờ giấy cho lại gần, những ngón chân linh hoạt tóm ngay tờ giấy. Bạo Hoàng lếch mông sang mép ghế bên kia, nhẹ nhàng di chuyển chân lên phía trên thùng rác rồi ngón chân buông ra tờ giấy giờ đã an phận nơi cần ở.

Dì Lý bỗng cười khẽ, sao bà lại thấy con người này đáng yêu kiểu vô tư thế nhỉ ? Còn ông Tiêu thì bóp nhẹ sóng mũi vốn dĩ ông không ghét Bạo Hoàng bởi có Bạo Hoàng Tiêu Chiên mới được bảo vệ, lý do ông muốn Bạo Hoàng ngủ say là do mỗi lần Bạo Hoàng ra chắc chắn sẽ có người chết và quan trọng hơn anh ở rất dơ khác xa với Tiêu Chiến của ông.

- Bạo Hoàng, cậu mà ở dơ thì tôi cho cậu ngủ liền đó.

Bạo Hoàng khỉnh khỉnh nhìn ông Tiêu , anh nào ở dơ. Bạo Hoàng lí nhí trong miệng như vô tội lắm

- Xì, ở dơ mà đẹp trai là được !

_________________________

Bye bye wo ai nì các tỷ moa moa moa moa.

🖼️ Hình ảnh không hỗ trợ ở phiên bản này. Vui lòng xem trên Phiên bản đầy đủ
« Chương TrướcChương Tiếp »