Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Tôi Thấy Ánh Dương Trong Đêm Tối

Chương 5: Nguyện dùng mạng để đổi lấy một đêm sung sướиɠ với cô

« Chương TrướcChương Tiếp »
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
🖼️ Hình ảnh không hỗ trợ ở phiên bản này. Vui lòng xem trên Phiên bản đầy đủ
Photo by
TruyenHD

on

TruyenHD

Đẩy

cánh cửa nhà hàng

“Mặt Trời Nhỏ”,

Hứa Dịch Dương không

khỏi

nhíu mày. Quán

ăn nhét đầy người phát ngộp, hỗn hợp

mùi

khói quyện cùng

mùi rượu và

đủ tiếng chửi rủa thô tục…

Bát nháo om sòm.

Nhìn kỹ

hơn, trong

sảnh chỉ có hai bàn khách chừng

chục

người, nhìn

kiểu ăn mặc

hẳn là một đám lưu manh đầu đường xó chợ. Tuy chỉ chiếm hai bàn nhưng khách

nào vào cửa

thấy tình cảnh này đều

xoay người bỏ

chạy.

Ai cũng

sợ gặp

rắc rối.

Hứa Dịch Dương bước

vào tiệm, khiêm

tốn ngồi trong xó góc xem thực đơn. Người

ở hai bàn kia nhìn về phía anh, chẳng thèm để vào mắt.

Chốc lát sau Diệp Thải Quỳ đã

bưng thức ăn lên.

Nói thật

tình, bọn

du côn không dễ chọc, không phải Diệp Thải Quỳ sợ chúng, nhưng tiểu quỷ khó chơi, đám

vô lại này luôn có bản lĩnh khiến

người ghê tởm.

Cho nên Diệp Thải Quỳ không thể khiến

chúng

cảm thấy cô

đang

xem thường, cũng

không thể để

chúng

cảm thấy có thể cợt

nhả mình, chuyện

này không dễ cân bằng nhưng

cô xử lý khá thích đáng.

“Bà

chủ, lấy

thêm két bia.”

Lúc

đám người kia gọi

“Bà chủ”

giọng

điệu

đặc biệt mờ

ám, sỗ sàng.

Diệp Thải Quỳ hết

cách, cô

đâu thể bởi vì người

ta

kêu mình

một tiếng

“bà chủ”

thì

sừng sộ chứ?


Cái

từ xưng hô

“Bà chủ” này bản thân nó

đã mang cái mác khiến đàn ông dễ sinh ra liên tưởng…

Bà chủ, dễ

tiếp cận hơn phụ nữ nhà lành, dễ

khống chế hơn gái bán hoa, thành

thục căng tràn hơn thiếu nữ mới lớn. Tính cách “Bà chủ” không thể quá đanh đá, nhất định phải

sắc sảo

khôn khéo, phải có chút

lả lơi, có chút

làm dáng(1), còn phải mạnh mẽ khí khái, chuyện

xưa đầy mình, gợi

cảm quyến rũ, phóng khoáng cởi mở.

(1) Nguyên văn

搔首弄姿/

sāoshǒunòngzī/:

tao thủ lộng tư hay

“Nạo thủ lộng tư(挠首弄姿)”:

làm điệu làm bộ; làm duyên làm dáng; làm bộ làm tịch; Lả lơi đưa tình

giống: Mại lộng phong tình(卖弄风情). Nguồn:

TruyenHD


Xưa

kia, nơi

sa mạc hoang vắng khói sương, cát vàng đầy trời, nơi khách điếm Long Môn có

một viên

ngọc bích xinh đẹp tuyệt trần, cho



là hắc điếm, muốn ngươi

hiến máu, ăn thịt ngươi, ngươi cũng cam tâm tình nguyện dâng

bản thân

cho nàng, dùng mạng

ngươi

đổi lấy

một đêm sung sướиɠ với

nàng cũng cam lòng.

Đây là

‘ảo da^ʍ’ độc nhất của đàn ông

Trung Quốc khi

nói về

“Bà chủ”……

Ánh

mắt bọn đàn ông ngó đăm đăm, gần

như ‘trần trụi’.

Diệp Thải Quỳ không bực, muốn

nhìn thì nhìn,

lớn lên xinh

đẹp còn không

cho người ta ngắm sao?


Không

phải cô không biết trong đầu bọn đàn ông ảo tưởng mấy hình ảnh gớm ghiếc, nhưng người khác nghĩ

gì cô chẳng để tâm, chỉ cần không lảm nhảm xàm xí, không động tay

động chân

là được.

Nhưng Hứa Dịch Dương khó

chịu.

“Bà chủ.” Hứa Dịch Dương kêu lên: “Gọi

món.”

Giọng

nói của anh mạnh mẽ, cho

dù không cố ý lớn tiếng nhưng

vẫn có lực xuyên thấu, quán

ăn ồn ào nháy mắt trở nên yên tĩnh, tất cả mọi người đều

tập trung nhìn sang.

Diệp Thải Quỳ nhấc mắt, lúc này mới chú ý tới Hứa Dịch Dương đang ngồi trong góc, lập tức đi qua tiếp đón anh.

“Cảnh sát Hứa, hôm nay ăn cái gì đó?” Diệp Thải Quỳ cố ý hỏi.

Nghe thấy có cảnh sát ở đây, tiếng nói của đám côn đồ hạ thấp hơn, nhưng dù sao cũng chỉ có mỗi Hứa Dịch Dương, còn mặc thường phục, bọn chúng không xem như chuyện to tát.

“Cơm chiên.” Hứa Dịch Dương nói.

Lại là cơm chiên?

Diệp Thải Quỳ cười, hỏi: “Cơm

chiên đồ thừa nữa à?”

“Ừ.”

“Giờ

này làm gì có đồ dư? Giữa

trưa tôi có ăn

củ niễng(2) hầm thịt bò, có

dư miếng, dùng

chút này xào cùng được không?” Diệp Thải Quỳ giọng

điệu dịu dàng, như đang

nói chuyện với trẻ con, “Không chê chứ?”

(2) Nguyên văn茭白/

jiāobái/: giao bạch, ở ta gọi là củ niễng,

củ non của cây niễng dùng làm thức ăn. Thông tin đầy đủ của cây này có thể xem tại

TruyenHD


Mình chưa ăn bao giờ nên không biết miêu tả làm sao. Xem tạm hình niễng xào bò bên dưới.
🖼️ Hình ảnh không hỗ trợ ở phiên bản này. Vui lòng xem trên Phiên bản đầy đủ
Niễng thái lát
🖼️ Hình ảnh không hỗ trợ ở phiên bản này. Vui lòng xem trên Phiên bản đầy đủ
Niễng xào thịt bò

Hứa Dịch Dương nhanh chóng lắc đầu, đàn ông lớn tướng thế kia vậy mà trông như thiếu niên ngây ngô.

Diệp Thải Quỳ cười không nói, xoay người đi vào làm cơm chiên cho anh, thuận tiện gọi nhân viên mang thêm két bia cho hai bàn khách còn lại.

Thời điểm Diệp Thải Quỳ mang cơm ra vẫn không nhịn được nhăn nhó vì mấy thứ mùi khó ngửi trong phòng.

Hứa Dịch Dương chú ý tới hành động của Diệp Thải Quỳ, lập tức đứng dậy đi mở cửa cho thông thoáng,

không khí quá ô nhiễm, hít vào không tốt cho cơ thể của Thải Thải.

Nhiệt độ giữa trong và ngoài nhà hàng chênh lệch rất lớn, thế nên vừa mở cửa đã mang khí lạnh rét mướt tràn vào, Diệp Thải Quỳ vừa thấy bí bách đau đầu, giờ đã cảm thấy thoải mái sảng khoái hơn nhiều.

Chỉ là gió rét thổi vào lạnh lẽo, hai bàn kia đang tán gẫu sôi nổi, gió lạnh muốn thổi bay luôn cơn say của chúng, bèn quát Hứa Dịch Dương: “Ê, đóng cửa lại.”

Hứa Dịch Dương nhìn thời gian, “Mười phút sau đóng, để thoáng khí.”

Vừa nói xong, mấy mấy tên cộc tính liền đứng lên. Hứa Dịch Dương chẳng hề quan tâm, chỉ đem áo khoác phủ lên người Diệp Thải Quỳ, nói: “Đừng để cảm lạnh, em ra sau bếp ngồi một lát đi.”

Diệp Thải Quỳ không biết Hứa Dịch Dương ngu ngơ hay đơn thuần là thờ ơ, hoàn toàn phớt lờ bầu không khí căng thẳng. Thái độ hờ hững này của Hứa Dịch Dương càng chọc giận mấy tay anh chị, có hai tên không kìm được muốn vung nắm đấm, may là bị đồng bọn kéo lại.

“Đừng có lộn xộn, cảnh sát đó……”

Tuy rằng bị kéo lại, nhưng không khí vẫn đè nén chạm vào là nổ ngay.

Diệp Thải Quỳ liếc

mắt ngó đám người kia, dặn dò Hứa Dịch Dương: “Cậu cũng khắc chế chút đi, đừng bọn kia ghi sổ với tôi, sau này rước thêm phiền toái.”

“Tôi sẽ bảo vệ em.”

Diệp Thải Quỳ khẽ cười, bất đắc dĩ nói: “Cậu không cần đi làm à, có thể canh chừng cửa hàng của tôi 24/24 sao?”

Hứa Dịch Dương cứng họng.

“Được rồi, lát nữa đóng cửa lại đi nhé, tôi ra sau bếp ngồi chút đây.”

Diệp Thải Quỳ nói rồi bước vào trong, lúc đi ngang hai bàn kia, cười nói: “Cậu khách kia muốn thoáng khí chút, các vị ráng chịu tí, chốc lát tôi lại tặng thêm hai món nhé.”

Có bà chủ vuốt lưng, bầu không khí không đến nỗi quá căng thẳng, nhưng đám người kia vẫn thường thường lườm Hứa Dịch Dương kèm theo thái độ thách thức khinh thường.

Hứa Dịch Dương không nói lời nào, ăn cơm chiên, cân nhắc lời Diệp Thải Quỳ nói.

Thật ra anh không ngại đυ.ng chạm đám vô danh tiểu tốt này, nhưng Thải Thải nói không sai, thời gian anh làm việc linh hoạt, chỉ cần có lệnh hành động thì phải lập tức đi ngay, lúc anh không ở đây, đám côn đồ tới tìm Thải Thải trút giận sẽ rất rắc rối.

Nghĩ kĩ, Hứa Dịch Dương phát định vị kèm lời nhắn cho phó đội trưởng: [Lập tức kết thúc huấn luyện, tập hợp đội viên có mặt đến nhà hàng Mặt Trời Nhỏ, tôi mời mọi người ăn cơm.]

……

Diệp Thải Quỳ phát bực trong bếp, bởi vì hai bàn kia

làm tiệm chẳng

có mấy khách, cho nên buổi tối khá

nhàn rỗi. Bên ngoài có nhân viên cửa hàng tiếp đón, cũng không cần đến

mình, nên



bắt

đầu

nghiên cứu thực đơn.

Đám kia cãi cọ ầm ĩ, ồn ào làm

Diệp Thải Quỳ đau cả đầu.

Xoa xoa giữa mày, bỗng nhiên phát hiện bên ngoài hình

như an tĩnh hơn rồi.

Quái lạ……

Nhân viên vào sau bếp lấy ly

tách thìa đĩa, tới lui ba, bốn bận, Diệp Thải Quỳ nhẩm tính,

sao lấy 60 bộ lận

vậy……


Diện

tích quán cô có nhiêu đó, tới nhiều người như vậy sao

chứa hết?


Diệp Thải Quỳ tò mò vén

rèm đi ra, bị tình cảnh

trước mắt doạ

sợ,

ây

dô~, đâu ra nhiều bo

đì trẻ trung dữ vậy?


Trong

quán

“Mặt Trời Nhỏ” chật

ních

người, hơn nữa tất cả đều là các

anh giai mới ngoài

hai mươi, một

loạt kiểu

tóc húi cua

sạch sẽ, thoạt nhìn cường tráng sung mãn.

Thấy

một đám người

hoặc ngồi nghiêm chỉnh, hoặc đứng thẳng tắp, Diệp Thải Quỳ đánh giá tám chín phần là trung đội do

Hứa Dịch Dương gọi tới.

Một phòng đặc cảnh vây quanh hai bàn côn đồ, cho

dù chưa

làm

gì, cũng đủ

doạ

đám lưu manh

không dám

ho he. Bọn chúng

không dám

rên tiếng nào, không mắng chửi ai, cũng không hút thuốc lá, lặng

yên nhai cơm. Chỉ

là dưới sáu mươi đôi mắt nhìn

chằm chằm, chúng thực sự nuốt không trôi, cuối

cùng

chịu không nổi, vội vàng thanh

toán, kẹp chặt đuôi chạy

biếnnhanh như chớp.

Diệp Thải Quỳ không nhịn

được

cười, cái tên

Hứa Dịch Dương

này

thật sự

có cách.Tác giả có lời muốn nói:

Hì hì, cảm ơn mọi

người vẫn sẵn lòng

tiếp tục theo

dõi!

Nói

sao ta!

Yêu các bạn!

Tôi sẽ nỗ lực viết khá hơn, ha ha ha, sau lần sửa đổi này, tôi cảm thấy rất đúng!

Cúc cảm thán:

Đội trưởng Hứa mở miệng ngậm miệng toàn là Thải Thải, ôi~~~
« Chương TrướcChương Tiếp »