Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Tôi Không Yêu Nữa

Chương 5: Cương

« Chương TrướcChương Tiếp »
Edit: Kogi

Kiểm tra nội bộ cuối cùng cũng kết thúc, Kiếm Uyên chính thức bắt đầu kiểm tra công khai, mời đông đảo người chơi đăng ký tham gia.

Giai đoạn nước rút cuối cùng, tinh thần mọi người đều căng thẳng, toàn bộ công ty đều tham gia lần thức thâu đêm này. Hứa Ninh Triết nhiều lần cam đoan với chị gái tối không về nhà nhất định là ở lại công ty chứ không phải đi lang thang khắp nơi, Hứa Ninh Sam mới đồng ý cho cậu thức đêm.

Trước kia, Hứa Ninh Triết chưa từng thức thâu đêm, thức qua đêm đã là cực hạn, bình thường cậu ở nhà cứ đúng chín rưỡi uống sữa tươi rồi đi ngủ, giống như một học sinh tiểu học, mấy ngày trước để đuổi kịp tiến độ chịu mấy ngày thức đến mười hai giờ đã bị tàn phá đến mức gần như suy nhược.

Ba rưỡi đêm, hai mắt Hứa Ninh Triết đã dại ra thất thần, não trống rỗng, hai chân run rẩy. Cậu như là mộng du đứng dậy đi vào phòng làm việc của Cảnh Viễn, ngã xuống cạnh chân Cảnh Viễn: “Cảnh Viên…tôi muốn uống sữa, tôi muốn ngủ…”.

Ánh mắt Cảnh Viễn lóe lên tia tức giận, “Chậc” một tiếng rồi xách Hứa Ninh Triết vứt xuống ghế sofa đối diện bàn làm việc, quay người ra ngoài cửa. Lúc trở lại thấy Hứa Ninh Triết mềm nhũn dựa trên ghế sofa, lấy ngón cái và ngón trỏ gắng gượng banh hai con mắt đầy tơ máu của mình, anh cầm cổ tay Hứa Ninh Triết đem hộp sữa nóng đã cắm ống hút đặt vào tay cậu, giọng không vui: “Xấu xí, uống xong mau đi ngủ cho tôi”.

Hứa Ninh Triết hoàn toàn vô thức uống xong hộp sữa, sau đó trước mắt tối sầm nằm vật ra ngủ. Cảnh Viễn lấy áo khoác của mình từ giá treo quần áo xuống đắp lên người Hứa Ninh Triết, sau đó ra ngoài phân phát cà phê, trà sữa, sandwich, cơm nắm cho các đồng nghiệp thức thâu đêm, bảo họ nghỉ ngơi một lát.

Một đêm không ngủ.

Thời khắc đen tối nhất trước bình minh đã qua, kiểm tra công khai tuyên bố kết thúc, Kiếm Uyên chính thức login.

Ánh ban mai xuyên qua phòng làm việc chiếu nghiêng qua cửa sổ sát đất, hắt lên khuôn mặt Hứa Ninh Triết say ngủ trên sofa. Cảnh Viễn đứng dậy, bước thong thả đến trước ghế sofa ngồi xuống, tấm lưng dày rộng chắn ánh nắng cho Hứa Ninh Triết, mượn ánh sáng trong phòng, anh thấy Hứa Ninh Triết ngủ say vì hít thở nên l*иg ngực phập phồng, nửa khuôn mặt nhỏ nhắn lấp dưới áo khoác của anh ngộp đến nỗi mặt đỏ ửng, trên mặt có lông tơ nhỏ như trẻ con, thậm chí có thể thấy hàng mi dài rung nhè nhẹ.

Cảnh Viễn tựa như một thằng bé lấy được món đồ chơi yêu quý, cẩn thận định đυ.ng vào, ngón tay vừa rờ tới lông mi, Hứa Ninh Triết liền tỉnh lại.

Cảnh Viễn lập tức thu tay về, ổn định hô hấp, mặt cứng đanh ngồi tại chỗ không dám động đậy.

Khi Hứa Ninh Triết mở mắt ra cậu có ảo giác mình tỉnh dậy từ trên tầng mây cao nghìn mét, toàn thân mềm nhũn, nằm yên, lại còn thiếu dưỡng khí.

Trước mắt ập xuống một lớp sương mù và ánh sáng nhạt, sau lớp sương mù là Cảnh Viễn như ẩn như hiện, dưới cằm lún phún râu, chỉ số hormone nam tính cao vọt, mang theo sự gợi cảm mâu thuẫn vừa cấm dục vừa cuồng dã.

Nhất định là trời cao phái anh ấy xuống cứu vớt mình khỏi cô độc, Hứa Ninh Triết nghĩ như vậy, không tự chủ lộ ra nụ cười si mê, mí mắt trĩu xuống vừa cười lại ngủ tiếp.

Cảnh Viễn giữ nguyên hiện trạng, trước mắt lướt qua ánh mắt vừa rồi của Hứa Ninh Triết, ánh nhìn mê hoặc, và nụ cười khờ khạo ấm áp, nhịp tim ngày càng nhanh ngày càng mạnh.

Sau đó anh liền cương.

Hứa Ninh Triết ăn no uống đủ trên ghế sofa của Cảnh Viễn, sau khi về nhà hoàn toàn không có cảm giác mệt mỏi vì thức thâu đêm, ăn trưa xong còn vui vẻ chủ động cùng chị gái dạo phố mua quần áo.

Dọc đường đi nhìn phong cảnh chạy ngược lại ngoài cửa sổ, nhớ lại giấc “mộng xuân” nửa thật nửa giả ban sáng, tâm trạng quả thực không thể tốt hơn.

Hứa Ninh Sam nhìn vẻ mặt nở đầy hoa đào của cậu, không nhịn được nói bóng gió: “Triết Triết, ông chủ của em, là người như thế nào?”.

“Hả?”, Hứa Ninh Triết quay đầu lại, chớp chớp mắt, “Đột nhiên chị hỏi cái này làm gì?”.

“Tìm hiểu một chút về môi trường làm việc của em”.

“Cảnh Viễn…là một người, rất đẹp trai, rất man, làm việc rất nghiêm túc tỉ mỉ, là một ông chủ tốt”. Hứa Ninh Triết vắt ócnghĩ ra những từ có thể hình dung Cảnh Viễn, “Là người giống như anh trai vậy, mặc dù có lúc rất kiêu ngạo rất thích chê bai người khác, nhưng anh ấy nhắc nhở em rất nhiều đạo lý đối nhân xử thế, cũng rất quan tâm đến em, thường mua đồ ăn cho em mỗi ngày”.

“Hừ, ở trước mặt chị mình nói thích một anh trai, đáng ghét”. Hứa Ninh Sam véo mặt cậu.

“Đây chẳng phải là chị hỏi em trước sao…Chị, em được phát lương rồi, em mua cho chị một chiếc áo khoác nhé, mốt thu đông năm nay là áo khoác dạ đó, áo khoác kiểu Anh Quốc mặc lên trông thon thả trẻ trung hơn hẳn, em mua một chiếc tặng chị mặc hôm ra ngoài ăn cơm cùng anh rể nhân kỉ niệm ngày cưới!”. Hứa Ninh Triết đổi chủ đề.

Hứa Ninh Sam không chịu vẫn cố vòng vo về: “Được, ngoan lắm. Chăm chỉ làm việc, hiện giờ không cần vội vã chuyện yêu đương”.

“…”.

Cách giờ họp báo trò chơi chưa đến nửa tiếng, Cảnh Viễn nhìn đồng hồ đeo tay một chút, hít sâu một hơi, đè nén cảm xúc nôn nóng xuống. Lăng Nhược Hồng phát nước đến khắp các chỗ ngồi dành cho phóng viên, còn thừa năm chai, liền mang vào hậu trường đưa cho đồng nghiệp, một chai trong đó đưa cho Cảnh Viễn.

“Sao Hứa Ninh Triết vẫn chưa tới?”. Lăng Nhược Hồng vừa dứt lời, thì “rầm” một tiếng, Hứa Ninh Triết đẩy bật cửa, khom người thở không ra hơi: “Xin…xin lỗi…tôi đến…muộn…”.

Cảnh Viễn đen mặt nhìn cậu từ trên cao: “Không có ý thức đúng giờ”.

Hứa Ninh Triết vẫn chưa thở nổi nên không trả lời, giơ tay lấy chai nước Cảnh Viễn vừa vặn nắp tu một hơi nửa chai, trong mắt tất cả các đồng nghiệp có mặt cùng lúc hiện lên vẻ sâu xa không rõ.

“Chậc, khao khát gián tiếp hôn môi tôi đên vậy cơ đấy”. Ngữ khí của Cảnh Viễn đầy châm chọc.

“Phụt”. Hứa Ninh Triết bị sặc, phun hết lên người chính mình.

Cảnh Viễn liếc mắt: “Cậu cầm đi, tôi không uống nữa”.

Buổi họp báo kết thúc tốt đẹp, Cảnh Viễn được phỏng vấn riêng ở hậu trường, những người còn lại đang thu dọn hội trường, Lăng Nhược Hồng đã tiễn phần lớn nhà bào đi, chạy đến chạy đi mấy lượt, mệt như là vừa chạy hết chặng marathon cự ly ngắn.

Hứa Ninh Triết bị Cảnh Viễn phân đứng bên cạnh nghe phỏng vấn, ngộ nhỡ hỏi đến vấn đề nhạy cảm liên quan đến thiết kế nhân vật thì cậu tránh đi.

Phỏng vấn kết thúc, Lăng Nhược Hồng lặng lẽ đến bên cạnh Hứa Ninh Triết: “Triết Triết, nước đã phát hết sạch rồi, tôi không mang theo tiền lẻ trên người, có thể cho tôi mượn nước của cậu không?”.

Hứa Ninh Triết nghi mình hoa mắt, hình như trông thấy ánh mắc sắc như dao của Cảnh Viễn bay qua, lại nghĩ đến câu “gián tiếp hôn môi” vừa rồi của hắn liền hơi xấu hổ, nhưng thấy Lăng Nhược Hồng mệt như chó lại ngại từ chối thẳng thừng, thế là đành uyển chuyển nói: “Ặc, ngại quá, vừa nãy tôi liếʍ quanh miệng chai một vòng rồi, không ổn lắm nhỉ”.

Lăng Nhược Hồng nhất thời mặt đầy hắc tuyến, Hứa Ninh Triết vỗ vỗ vai hắn: “Anh chờ chút, tôi có tiền lẻ đây”. Sau đó chạy ra ngoài mua hai chai nước từ máy bán hàng tự động, một chai cho Lăng Nhược Hồng, một chai cho Cảnh Viễn.

Lăng Nhược Hồng nhận chai nước, nói một câu “Cảm ơn” rồi đi, Cảnh Viễn không nhận, anh đợi đến khi Lăng Nhược Hồng ra ngoài hội trường mới quay người lại, bật cười khẽ, khi môi nhếch lên mũi cũng thở nhẹ, giống như lông vũ quét qua đáy lòng Hứa Ninh Triết, anh cầm chai nước Hứa Ninh Triết uống thừa còn một nửa, ngửa đầu uống nốt rồi tiện tay vứt vào thùng rác, sau đó thản nhiên đi ra cửa, động tác liền mạch lưu loát.

Chỉ còn lại một mình Hứa Ninh Triết ngơ ngẩn tại chỗ hứng chịu ánh mắt sâu xa của các đồng nghiệp.
« Chương TrướcChương Tiếp »