Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Tôi Không Yêu Nữa

Chương 10: Báo ứng

« Chương TrướcChương Tiếp »
Edit: Kogi

Bản tin thời sự buổi trưa ngày hôm sau, tin đầu là “Nội dung cơ mật nội bộ của game online Kiếm Uyên 2 thuộc Công ty hữu hạn công nghệ thông tin Viễn Đạo bị mất trộm, tuyên bố hoãn kiểm tra công khai một tháng, giá cổ phiếu của Viễn Đạo giảm mạnh, còn đối thủ cạnh tranh Hoằng Thiên có ý định phát hành trò chơi mới vào đầu tháng sau”, tại sao đột nhiên lại xảy ra cơ sự này, thực sự quá trùng hợp, và cũng quá đáng ngờ, Cảnh Viễn hiện giờ tính giải quyết thế nào đây?

Hứa Ninh Sam làm xong bữa trưa, đi ra thấy Hứa Ninh Triết xem Cảnh Viễn triệu tập họp báo trên ti vi, tiện tay tắt ti vi, sợ cậu trông thấy người này lại xúc “Cảnh” thương tình (*).

(*) Tác giả nói lái từ cụm “Tức cảnh sinh tinh”.

Câu nói “Anh sẽ phải hối hận” của Lăng Nhược Hồng vẫn văng vẳng bên tai, hắn đã mất tích, đến một tờ đơn từ chức cũng không để lại, tất nhiên sẽ không trùng hợp như vậy.

Cảnh Viễn rất bình tĩnh, có lẽ hồi trước vụ sao chép quá rầm rộ, bây giờ công ty có gặp phải sự cố gì Cảnh Viễn cũng không chút dao động, anh còn hơi mừng thầm trong lòng, vừa khéo, mình cũng đang muốn nghỉ dài hạn, một tháng có thể làm được rất nhiều việc.

Chẳng hạn như đoạt bà xã về.

Nhưng bây giờ bà xã nhốt anh trong sổ đen, không biết bao giờ mới thả ra, như vậy thật quá bị động. Anh thiết lập chế độ tự động gửi tin nhắn cho điện thoại, cứ mỗi giờ lại gửi một tin “Xin lỗi” đến điện thoại của Hứa Ninh Triết, sau đó cảm thấy tự động gửi tin gì đó không đủ thành tâm, liền đặt báo thức mỗi giờ kêu một lần, kể cả nửa đêm đang ngủ say như chết cũng có thể tỉnh dậy tự tay gửi một câu “Xin lỗi” cho Hứa Ninh Triết, gửi đến khi cậu nhận được mới thôi.

Gần đây Hứa Ninh Triết đăng một status lên Weibo.

@ Triết Triết Triết Triết Triết Triết Triết _: Tôi không yêu nữa.

Phía dưới toàn bộ đều là một hàng comment thống nhất “Cậu còn có tôi (づ ̄3 ̄)づ “.

Cảnh Viễn cũng muốn đăng một câu “Cậu còn có tôi (づ ̄3 ̄)づ “, nhưng đăng mấy lần đều thất bại mới nhớ ra đến Weibo của mình cũng bị Hứa Ninh Triết kéo vào danh sách đen rồi, vậy là liền trực tiếp share với caption “Cậu còn có tui (づ ̄3 ̄)づ “, kết quả bình luận bên dưới bài đăng của anh là một hàng thống nhất “Yoooooooo”.

Tuần đầu tiên thất tình, Hứa Ninh Triết cố tìm việc khác để làm ý đồ phân tán sự chú ý của mình, chẳng hạnh như ăn món gì.

Cậu ra ngoài mua sữa bột cho phụ nữ mang thai giúp chị gái, thuận tiện gọi Từ Minh, bạn cùng phòng thời đại học, sau khi tốt nghiệp ở lại trường làm giảng viên cùng đi ăn đồ ngọt, trong một phần chè đậu đỏ cho thêm hai phần khoai môn, vẫn còn cướp hết khoai môn trong bát của Từ Minh.

“Anh, vẫn ăn khỏe như vậy sao, thảo nào lại cao hơn rồi”. Hứa Ninh Triết đi học muộn, trước đây hầu như luôn là học sinh lớn nhất lớp, mặc dù trông cậu rất đáng yêu.

“He he, tôi không hiểu thế giới người lùn của các cậu, cũng như cậu không hiểu thú vui ăn uống của chúng tôi vậy”. Hứa Ninh Triết nhai khoai môn dai dai, hừ nhẹ.

Ăn chè xong Hứa Ninh Triết lại kéo cổ tay Từ Minh chạy về nhà, còn chưa đi đến cửa hàng đã nhìn thấy cách đó năm mươi mét có một người sắc mặt tái mét không động đậy nhìn cậu chằm chằm, cậu lập tức quay ngoắt 180 độ kéo Từ Minh bỏ chạy, Từ Minh lấy cậu làm trung tâm quay một vòng tròn rất mất mặt, sau đó Từ Minh nói cậu ta không chạy nổi nữa, cậu liền bỏ cậu ta ở chỗ cũ rồi tiếp tục chạy, chạy đến khi thở không ra hơi.

Hứa Ninh Triết ngồi xổm xuống tại chỗ, cảm thấy hai chân bủn rủn liền dứt khoát ngồi bệt luôn, đột nhiên lại bật cười, cười đến chảy cả nước mắt. Làm sao đây, vẫn không thể nào đối diện với người đó, vừa nhìn thấy liền nhớ đến những ngày mặt dày mày dạn ở trước mặt một người đã có người trong lòng quấn quýt một cách đáng ghét, liền cảm thấy thật nhục nhã, làm sao đây.

Cảnh Viễn chỉ là ra ngoài uống trà ăn nhẹ với cha mẹ, vừa dừng xe chuẩn bị lên lầu liền nhìn thấy Hứa Ninh Triết kéo tay một người con trai thấp hơn cậu đi về phía này, sau khi trông thấy anh liền quay đầu chạy nhanh như chớp.

Đây quả thực là một kích trúng tim.

Một tuần sau, Hứa Ninh Triết mở hòm thư chặn thì thấy gần 200 tin nhắn “Xin lỗi”, nháy mắt liền sốc nặng. Cậu vội vàng kéo Cảnh Viễn ra khỏi danh sách đen, nhắn lại một câu “Dừng lại”.

Lập tức nhận được hồi âm của Cảnh Viễn “Cuối cùng em cũng chịu kéo thả anh ra khỏi danh sách đen rồi sao?”.

Hứa Ninh Triết không thèm để ý tới anh.

“Chúng ta có chút hiểu lầm, anh đi tìm em, em có thể nghe anh giải thích không?”.

“Đừng tới đây”.

Anh gọi cho Hứa Ninh Triết, nhưng Hứa Ninh Triết tắt điện thoại, gọi lại Hứa Ninh Triết nhắn “Gọi nữa kéo vào sổ đen”, anh hỏi Hứa Ninh Triết “Hôm đó là ai đi cùng cậu” Hứa Ninh Triết không trả lời, anh giả vờ không sao cả rồi hỏi han ân cần kiểu anh rất nhớ em này nọ, Hứa Ninh Triết một là “Ờ” hai là lơ, cuối cùng anh cũng hiểu được cảm giác của Hứa Ninh Triết trước đây luôn đuổi theo sau anh lại bị anh cố ý lạnh nhạt, thực sự rất chua xót.

Cảnh Viễn ba mươi mấy tuổi rồi vẫn chưa một lần nếm thử mùi vị “Chết rồi”, “Làm sao đây”, và bối rối như thế này, từ nhỏ cuộc sống của anh đã tràn ngập trong cảm giác ưu tú, lý trí áp đảo tất cả, mọi vấn đề đều có cách giải quyết, nếu khó giải quyết quá thì bỏ đi luôn. Nhưng Hứa Ninh Triết là ngoại lệ của anh, ngay từ khi cậu xuất hiện, cậu đã là ngoại lệ của anh.

Hôm sinh nhật Cảnh Viễn, đòng nghiệp trong công ty bao một phòng VIP trong KTV chúc mừng anh, nhưng từ đầu đến cuối Cảnh Viễn cứ lơ đãng cúi đầu ngắm nghía chiếc móc treo chùm chìa khóa, đồng nghiệp tưởng anh phiền lòng vì công việc, còn hát đồng ca bài chúc mừng sinh nhật dỗ anh, nhưng tâm trạng Cảnh Viễn rất sa sút, căn bản không có hứng vui đùa, thậm chí cười không nổi, mặt lạnh te chỉ biết nói “Cảm ơn”, thế là đồng nghiệp đánh mắt ra hiệu với nhau rồi thức thời rời đi.

Phòng VIP to như vậy, chỉ có một mình Cảnh Viễn ngồi ở một góc sofa, bài hát trước khi đi các đồng nghiệp chọn vẫn đang phát trên màn hình.

Một đoạn giai điệu quen thuộc.

“All out of love” của Air Supply, tựa đề tiếng Trung dịch là là “Tôi không yêu nữa”, tôi không yêu nữa, Hứa Ninh Triết cũng nói như vậy.

Đột nhiên Cảnh Viễn rất muốn gọi điện cho Hứa Ninh Triết, hát cho cậu nghe một bài, lúc bừng tỉnh thì đã gọi đi, hiếm có khi nào Hứa Ninh Triết lại không treo máy, vậy mà lại nhận điện thoại.

Cảnh Viễn nối tiếp câu hát trên màn hình bắt đầu hát lên.

“And what would you say, if I call on you now,

Em sẽ nói gì đây, nếu bây giờ anh đi tìm em,

Say that I can’ t hold on.

Nói với em anh không thể chịu đựng được nữa

There’ s no easy way. It get harder each day.

Không còn cách nào tốt hơn. Mỗi ngày trở nên thật dằn vặt

Please love me or I’ ll be gone. I’ ll be gone.

Xin hãy yêu anh nếu không anh sẽ biến mất. Anh sẽ phải ra đi.

I’ m all out of love. I’ m so lost without you.

Em không yêu nữa. Không có em anh dường như lạc lõng.

I know you were right, believing for so long.

Anh biết em đã đúng, em vẫn luôn luôn tin tưởng.

I’ m all out of love. What am I without you

Em không yêu nữa. Không có em anh còn là gì

I can’ t be too late to say that I was so wrong.

Anh không thể muộn như vậy mới nói với em rằng anh đã sai”.

Hát đến từ cuối cùng, Cảnh Viễn suýt nữa bị chính mình làm cho cảm động, giọng điệu hơi nghẹn ngào, anh nhìn điện thoại di động, phát hiện màn hình đã tối từ bao giờ, mở khóa tra lịch sử cuộc gọi thoại, thì ra thời gian cuộc gọi chỉ có mười giây, chỉ – có – mười – giây.

Đáy lòng tựa như vang lên âm thanh vỡ vụn, Hứa Ninh Triết, vì sao em lại ngắt điện thoại của anh!!!!

Cảnh Viễn gọi lại, Hứa Ninh Triết dứt khoát khóa máy, khiến anh không biết làm sao hóa đá tại chỗ.

Hứa Ninh Triết không ngốc, theo như lời cậu tự nói thì cậu khá là thông minh, vì vậy những việc Cảnh Vễn đang làm có ý nghĩa gì, không thể nào cậu không hiểu, thế nhưng cậu không dám manh động, Cảnh Viễn nói nhiều như vậy, nhưng chưa từng nói bốn chữ hoặc ba chữ mà cậu muốn nghe nhất, vì vậy cậu vẫn canh cánh trong lòng việc “Cảnh Viễn đã có người trong lòng”, dù cậu thích Cảnh Viễn hơn nữa thì cậu còn có tôn nghiêm của mình, không thể vì đối phương hơi tỏ ra yếu thế cậu liền lập tức đáp lại.

Hôm nay là sinh nhật của Cảnh Viễn, buổi tối cậu tắm rửa xong sấy khô tóc, ngồi trên giường cầm tập phác họa ngẩn người, thầm nghĩ đời này mình cũng coi như hiểu cảm giác được người khác theo đuổi là thế nào rồi.

Chẳng phải em thích anh vì anh đẹp trai sao, người đẹp trai trên thế giới này đầy rẫy ra đó, cũng đâu phải không là anh thì không được. Được rồi, hiện giờ hình như đúng là không phải anh thì không được, ai cũng không đẹp trai bằng anh, em thật sự rất muốn anh, sinh nhật vui vẻ, anh đang làm gì vậy.

Khi nghĩ như vậy, nỗi nhớ nhung người kia ập tới, thế là Hứa Ninh Triết quỷ thần sai khiến thế nào lại chọn nghe máy.

Oh fuck!!! Cảnh Viễn hát cho mình nghe, không được, cơ hội hiếm có, mình phải ghi âm lại.

Sau đó Hứa Ninh Triết vì quá kích động nên ấn nhầm phím ghi âm thành phím treo máy, cúp điện thoại của Cảnh Viễn. Cậu cầm điện thoại khóc không ra nước mắt, trong đầu có vô số icon vẫy vẫy tay trái, nhưng cậu cũng không dám gọi lại, càng sợ Cảnh Viễn gọi đến hỏi vì sao cậu cúp máy, nhỡ Cảnh Viễn hỏi ra chuyện cậu muốn ghi âm bài hát của hắn,

ghi âm gì gì đó thực sự quá thô tục, làm sao mở miệng được.

Thế là cậu liền giả làm đà điểu khóa điện thoại.

Cảnh Viễn ở đây thất vọng thương tâm, đột nhiên chuông điện thoại vang lên, nhưng không phải Hứa Ninh Triết, là anh trai song sinh của anh, Cảnh Hằng.

“Cảnh Viễn, ngày mai em có thể đến Bệnh viện nhân dân thay anh một chuyến được không, mấy hôm trước Thẩm Dạ Triệt gặp tai nạn xe hôn mê rồi, cần có người trông coi, ngày mai anh có cuộc họp khẩn ở Paris, muộn nhất là ngày kia về đến này”. Thẩm Dạ Triệt là bạn trai của Cảnh Hằng.

“Vâng”.
« Chương TrướcChương Tiếp »