Chương 40: CHƯƠNG 40

Dạo này Thẩm Phất nhận trở thành đại ngôn thương hiệu luôn tay.

Dọc đường đi khá kẹt xe, cô còn chưa tới, trợ lý đã đến trường quay trước, nhà quảng cáo cấp cao bên phía đối phương đích thân qua đây, đón trợ lý tới đứng dưới bạt che nắng.

"Cô Thẩm Phất vẫn đang trên đường nhỉ?"

Trợ lý Tiểu Tiêu vội vàng đáp: "Vâng, hơi kẹt xe ạ, anh đừng sốt ruột, tôi gọi điện giục nhé."

"Không cần giục không cần giục." Nhà quảng cáo cấp cao gấp gáp nói: "Giờ này mà, kẹt xe là điều bình thường, đừng ồn đến cô Thẩm Phất nghỉ ngơi. Vẫn chưa vào thời gian quay phim, chúng tôi đã chuẩn bị thức uống cho anh và cô Thẩm Phất, anh cũng nghỉ ngơi trước đi ạ."

Dứt câu bèn dẫn đường ở đằng trước.

Trong suốt ba năm trợ lý Tiểu Tiêu theo Thẩm Phất, đây là lần đầu được hưởng thụ loại đãi ngộ này.

Ngay cả túi đeo trên vai cũng có người đỡ lấy.

Cậu không khỏi giật mình: "Không sao không sao, tôi tự đeo được rồi."

Bên trong có đủ loại đồ trang điểm của Thẩm Phất, cậu không yên tâm để người khác giữ hộ đâu.

Cấp cao dẫn cậu đến chỗ bạt che nắng, phát hiện mấy diễn viên quần chúng đang ngồi xổm dưới đó.

Hôm nay nhiệt độ cao, nắng gắt, những diễn viên quần chúng này cũng muốn tới nghỉ ngơi cho mát.

"Đây là chỗ cho bọn họ đợi à?" Cấp cao lập tức cau mày, xoay người nói với nhân viên công tác bên cạnh: "Các người sắp xếp công việc kiểu gì vậy? Cơm hộp đã miễn rồi, tiền lương thì kết toán trước thời hạn, sao chút quy củ này họ còn không biết?"

Nhân viên công tác vội nói: "Để em đuổi họ đi."

Tiểu Tiêu mau chóng cất tiếng: "Không cần không cần, còn trống nhiều mà, tôi và Thẩm Phất không chiếm bao nhiêu chỗ đâu, cứ để họ tránh nắng ở đó."

"Không được đâu." Cấp cao nói: "Ngộ nhỡ cô Thẩm Phất tới sẽ mất hứng thì sao?"

Nói xong vẫn kêu người đuổi mấy diễn viên đi.

Tiểu Tiêu: "..."

Lúc Thẩm Phất đến nơi, Tiểu Tiêu thủ thỉ với cô về chuyện này.

"Tiếc là mấy diễn viên đó đi sang tòa nhà kế bên rồi, nếu không có thể gọi họ qua đây núp dưới bóng râm luôn."

Khoảng thời gian này quả thực Thẩm Phất trèo lên quá nhanh, trước đó cậu chưa kịp phản ứng, chỉ cảm thấy bán sạch tạp chí, nhận hết mấy đại ngôn thì mừng cho Thẩm Phất thôi. Nhưng hôm nay thật sự đã cảm nhận được cái gọi là danh lợi.

Đám người này lật mặt còn nhanh hơn bánh tráng!

Một tháng trước, nếu cậu và Thẩm Phất xuất hiện ở những địa điểm này, đoán chừng đãi ngộ nhận được chẳng khác mấy diễn viên nhỏ kia là bao.

Chính bản thân Thẩm Phất sao mà không có cảm giác cho được?

Nhưng cô tính thử tiền đã gom được, hoàn toàn không vui vẻ giống Tiểu Tiêu.

Buổi quay hình kế tiếp vô cùng suôn sẻ, chẳng hề xảy ra đủ loại sự tình "Chờ chút nữa đi", "Chưa đến phiên cô" như trước đây.

Bên quảng cáo phối hợp với thời gian của Thẩm Phất cực kỳ, một ngày đã quay xong.

"Chúng tôi sẽ bảo hậu kỳ gửi phim gốc và clip ngoài lề cho chị xem qua, đến lúc đó nhờ chị hỗ trợ phối hợp tuyên truyền trên các tài khoản mạng xã hội."

Thẩm Phất đáp: "Được."

Lúc lên xe MPV cũng được nhà quảng cáo cấp cao tiễn.

Thẩm Phất đi bệnh viện một chuyến xong, trở về công ty.

Chủ tịch công ty đang chờ cô ở văn phòng của Lương Hiểu Xuân đấy.

Mấy người họ đang xem tiêu đề hot search và chỉ số độ hot của nghệ sĩ gần đây, mặc dù nỗ lực che giấu, nhưng vẫn không nhịn được hé miệng muốn cười.

"Tôi đã bảo sớm muộn gì cô ấy sẽ nổi mà."

Lương Hiểu Xuân nghe thấy cấp cao nói thế ở bên tai mình, chị lườm nguýt.

Kiểu nói vuốt đuôi gì đây, cái hồi chị ký với Thẩm Phất, rõ ràng những người này đã nói tuy Thẩm Phất đẹp, nhưng quá kiệm lời, rất khó đoán liệu có thể hot hay không.

Bây giờ đạt được lợi ích từ Thẩm Phất rồi, nên muốn tới chia phần à?



Thẩm Phất ở phòng làm việc của Lương Hiểu Xuân đọc kỹ mấy hợp đồng đại ngôn mới, sau khi xác nhận không thành vấn đề, cô bèn ký tên.

Có một cấp cao cũng theo dõi chương trình thường xuyên, xem hết tập mới nhất thì tò mò muốn chết.

Hiện tại vất vả lắm mới chờ được Thẩm Phất trở về công ty, lập tức cầm điện thoại chạy qua, đuổi kịp tới khúc cua cầu thang hỏi chuyện đương sự: "Rốt cuộc mọi việc là sao?"

Ông ta cho Thẩm Phất xem mấy bài đăng Weibo đang được chia sẻ liên tục.

Một bài Weibo đang bị fan Chử Vi chia sẻ điên cuồng, trong đó là ảnh động cắt ra từ chương trình, hẳn là hôm xuống máy bay.

Thẩm Phất và Chử Vi đứng gần nhau cực kỳ, cách khá xa những người khác.

Phía dưới fan CP bình luận: [Écccc ship thôi ship thôi, mấy người khác đều là 人人人人人, chỉ hai người đứng gần tới nỗi sắp biến thành "从" luôn!]

Thẩm Phất: "..."

"Vấn đề về góc quay thôi ạ." Thẩm Phất cũng chẳng biết mình đứng gần vậy bao giờ.

"Cái này thì sao??" Cấp cao lại mở ra bài Weibo có @ Thời Hạn Rung Động do một blogger với thâm niên ít đăng.

Cũng là một bài lên hot search.

Ăn cơm tối xong, Thẩm Phất đứng sau lưng Ôn Tranh Hàn, ngơ ngác đưa tay về phía anh ta, giống như muốn chạm vào lưng anh ta rồi lại thu tay về.

Bình luận bên dưới: [Cắm cọc ở đây, đảm bảo Thẩm Phất có chút tình cảm với ảnh đế.]

[Love is a touch and yet not a touch.]

(*)Chú thích: "Love is a touch and yet not a touch." là một câu được trích từ tác phẩm The Heart of a Broken Story của nhà văn J. D. Salinger.

Thẩm Phất suýt nghẹt thở bởi mấy bình luận ship lung tung này: "Có con ruồi đậu trên lưng anh ta, tôi giơ tay muốn đuổi đi theo bản năng, sau sực nhớ con ruồi bám anh ta đâu có liên quan tới tôi nên mới rút tay về."

Cấp cao: "..."

"Còn đây nữa."

Hướng Lăng Vân ngồi trên ghế sofa, Thẩm Phất đứng ở ban công, đang nhìn về phía anh ta qua lớp kính.

[Hai người này tương tác ít nhất, nhưng thú thật, càng có tình cảm, thì càng phải tránh nghi ngờ trước ống kính đúng chứ? Nói chung tôi ship trước nhé, model nam cool ngầu hạng A x nữ minh tinh xinh đẹp mặt đơ, tốt hơn so với ship cùng thái tử gia đầu óc có vấn đề kia mà nhỉ?]

Thẩm Phất một lời khó nói hết: "Tôi chỉ thất thần, cơ bản không nhìn anh ta."

Trái tim CP của cấp cao nhất thời bị chính Thẩm Phất đánh cho tan tác.

"Vậy còn cái này? Được share hơn tám nghìn."

Thẩm Phất không cần nhìn, cũng biết là về cô và Giang Thứ.

Song tầm mắt cô vẫn khựng lại vài giây ngắn ngủi trên tấm ảnh động đó, là hôm Cuộc Hẹn Ngày Xuân, khi xuống xe có người qua đường suýt đυ.ng trúng, Giang Thứ ung dung giơ tay lên che chắn. Nếu không được cắt riêng ra, ngay cả cô cũng không để ý chi tiết này.

Thẩm Phất chẳng nhiều lời, xách túi, nhanh chóng xuống lầu.

Không có tình cảm luôn?

Cấp cao nhìn bóng lưng cô, trong lòng rét lạnh, không phải chứ, lẽ nào bốn CP đang được ship rầm rộ trên mạng đều là giả?!

Ai mà ngờ, nữ minh tinh nhà họ tu hành đạo bạc tình! Chỉ toàn tâm toàn ý kiếm tiền thôi!

...

Bên này.

Tả Mân cũng thừa dịp chương trình kết thúc, quay về công ty. Cô quẳng túi lên sofa, tức căng bụng.

"Rốt cuộc đây là show yêu đương hay là show cá nhân của Thẩm Phất thế?"

Quản lý an ủi: "Tuy Thẩm Phất khá hút mắt, nhưng từ khi lên show tới nay, độ hot của chúng ta cũng tăng rất nhiều rồi mà."

Dứt lời bèn cầm bảng số liệu qua đưa cho Tả Mân xem.

Tả Mân lại chẳng thèm liếc lấy một cái, căm phẫn nói: "Tôi cần chút hot này à? Thời Hạn Rung Động lên hot search mỗi ngày, con mèo con chó cũng có thể hút fan, con corgi do ê-kíp mang tới còn tăng mấy trăm nghìn fan kia kìa! Tôi muốn cái gì bộ cô không biết hả? Không có sự kiện siêu hot thì tái xuất bằng cách nào?!"

Quản lý cứng mặt, bảo: "Chị Mân này, đã nói với chị lâu rồi, tái xuất không dễ vậy đâu, thà chấp nhận sự thật, tiếp xúc với mấy bộ phim truyền hình trước, còn hơn là trông cậy vào Ôn Tranh Hàn sẽ đưa chúng ta về vị trí cũ. Bây giờ mặc dù không có nhà sản xuất phim điện ảnh lớn tìm chúng ta, nhưng vẫn có thể chọn vài kịch bản phim truyền hình..."



"Thẩm Phất bắt đầu có tài nguyên điện ảnh rồi..." Tả Mân nghiến răng: "Cô kêu tôi cúi mình đóng phim truyền hình trở lại?"

Quản lý thở dài: "Vậy phải làm sao?"

Còn có một ít chuyện cô ta chưa nói với Tả Mân, từ khi tham gia chương trình tạp kỹ này, chưa kể đến hút fan, người hâm mộ của Tả Mân đã rơi rớt lả tả.

Thời nay fan nhỏ tuổi là ủng hộ mạnh nhất, ai mà chịu nổi lần nào PK Tả Mân cũng bại bởi Thẩm Phất.

"Chẳng phải cô quen tổ trưởng tổ kế hoạch của show à, bọn họ có báo nam năm xuất hiện khi nào không?"

Quản lý sững sờ: "Chắc là kỳ thứ sáu."

"Kỳ sáu á? Quá muộn." Tả Mân buồn bực nói.

Dựa theo kế hoạch do chương trình tiết lộ trước đó, có tổng cộng chín kỳ.

Kỳ đầu tiên "Cuộc Hẹn Ngày Xuân", kỳ thứ hai "Lựa Chọn Quà Tặng", kỳ thứ ba "Bịt Mắt Bắt Dê”, kỳ thứ tư "Buổi Chụp Tạp Chí Giới Hạn", kỳ thứ năm "Gặp Mặt Người Nhà", kỳ thứ sáu "Du Lịch Ở Tập Thể", kỳ thứ bảy "Tự Do Bày Tỏ".

Về cơ bản đến kỳ thứ bảy chương trình này sẽ gần như là kết thúc, bởi vì kỳ thứ tám chính là "Đêm Lựa Chọn Cuối Cùng".

Sau đó nghe nói kỳ thứ chín là cấp chuyến du lịch trăng mật cho khách mời thành CP, tất nhiên khách mời không thành CP sẽ không có cơ hội tham gia.

Giả sử kỳ thứ sáu nam năm mới tới thì lật ván cờ bằng cách nào?

Không lẽ còn phải xem show cá nhân của Thẩm Phất đến tận kỳ thứ năm?

Tả Mân cúi đầu suy tư, hiện giờ ắt hẳn không phải một mình chị ta lo sốt vó.

Hình như tình thế của hai người còn lại cũng bị Thẩm Phất cướp hết rồi.

Chị ta kêu quản lý liên lạc với công ty chủ quản của Hứa Điều Điều và Cố Thanh Sương, cấp tốc thêm WeChat của họ, kéo vào một nhóm.

Hứa Điều Điều: "Wow, dám lập nhóm luôn hả chị Tả Mân, chị cũng muốn chết tập thể giống khách mời nam ạ?"

Cố Thanh Sương: "Của em là điện thoại riêng, không sao, sẽ không mang theo lên show. Chị Mân có gì muốn nói à?"

Tả Mân nhắn: "Mấy em có ý kiến gì không?"

Tham gia chương trình yêu đương mà khách mời nam toàn vây quanh Thẩm Phất, chị ta không tin hai người này ngồi yên. Không chừng trong lòng còn cuống hơn chị ta, ngại nói thôi.

Hứa Điều Điều: "Em thì có ý kiến gì? Đàn ông ấy à, đồ chơi thôi."

Quả thực cô nàng có tình cảm với Hướng Lăng Vân, trước khi chưa đi show đã có, nhưng dưới tình huống này, hẳn là Hướng Lăng Vân chẳng có cảm giác gì với cô.

Cô nàng lười tranh giành lắm, bên cạnh cô thiếu gì đàn ông.

"Em sẽ tiếp tục chơi hết show, chưa được cầm thù lao đâu đấy, nhưng đừng hy vọng em sẽ tham gia vào mưu đồ của các chị."

Gửi xong Hứa Điều Điều bèn thoát nhóm.

Vốn dĩ Tả Mân đã nổi trận lôi đình, bị thêm cô nàng chọc giận, nên càng tức ngực khó chịu.

Đã đến nước này, căn bản không còn là vấn đề Ôn Tranh Hàn để ý ai nữa.

Đàn ông mà đáng tin thì heo nái biết leo cây.

Quan trọng hơn cả chính là sự nghiệp của chị ta.

Chị ta tưởng rằng sau khi lên show, có thể tăng độ hot thông qua ghép CP cùng Ôn Tranh Hàn, tái xuất một cách hoàn hảo. Nhưng ai dè độ hot chưa tăng, tình thế lại bị Thẩm Phất chèn ép triệt để.

Nếu cứ tiếp tục như thế, nào còn cơ hội lần hai? Về sau liệu có nhà sản xuất lớn nào mời chị ta tham gia show giống “Thời Hạn Rung Động" hay không, âu cũng khó nói.

Chẳng những vậy, còn sự kiện Khuông Duyệt Dịch lần trước, chị ta sẵn lòng tung tin vịt cho người hâm mộ, công ty gánh nồi giúp chị ta. Nếu như đến lúc đó chị ta không bò dậy nổi, công ty thật sự sẽ không trở tay bán chị ta ư?

Chỉ từ sự im lặng trên màn hình, Cố Thanh Sương đã có thể cảm nhận được nỗi căm tức và bực bội của Tả Mân.

"Em biết hoàn cảnh khó khăn hiện nay của chị, chị Mân tính làm gì?"

Thấy Cố Thanh Sương vẫn đứng ở phía mình, Tả Mân cũng thoải mái hơn nhiều.

Tả Mân nói: "Chị đang nghĩ, có thể sắp xếp người quen vào làm nam năm không, nếu nam năm ở bên phe chị, về sau bất kể là vòng PK gì, chị cũng có cơ hội thắng."

Thắng rồi sẽ có những pha nổi bật, sẽ có cơ hội (câu này tác giả viết thiếu, hiện vẫn chưa bổ sung raw. Raw: 赢了就有高光场面, 就有机)