Chương 18: Cô ở lại đây

Hai người đi đến một biệt thự, cách trung tâm tài chính Hoàn Cầu không xa, ngồi xe buýt đi đến cũng được.

“Không phải là đi trung tâm tài chính sao? Sao lại tới nơi này?”

Lưu Xảo nhìn cái biệt thự tinh xảo, mê hoặc hỏi.

“Hiện tại tôi đã không có nhà để về, dù sao cũng phải tìm chỗ ở chứ?”

Diệp Lăng nói.

“Ah, cũng đúng.”

Lưu Xảo gật đầu một cái.

Diệp Lăng đã sớm liên hệ với chủ nhà, chủ nhà thoạt nhìn là một nữ nhân hơn năm mươi tuổi, đang đứng ở trước cửa nhìn ra xa.

“Xin chào, là dì Phương sao?”

Diệp Lăng cười đi ra phía trước.

Dì Phương quan sát Diệp Lăng bằng một con mắt, có chút không tin tưởng. Bà cho rằng người có thể thuê ngôi biệt thự này, coi như không phải đi xe sang trọng thì chí ít cũng phải có xe của mình chứ? Không nghĩ tới là ngồi xe buýt tới...

Chẳng qua dì Phương đã có tuổi, cũng không coi thường người khác, lập tức gật đầu cười nói:

“Tiểu Diệp đúng không?”

“Dạ dì Phương, ta tên là Diệp Lăng.”

Diệp Lăng cười nói.

Dì Phương nhìn thấy Lưu Xảo sau lưng Diệp Lăng, hiền hòa cười nói:

"Cô gái này là bạn gái của cậu à? Thật xinh đẹp, ngoại trừ những minh tinh kia, đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy có cô gái xinh đẹp như này.”

“Ha ha, cảm ơn lời khen của dì Phương.”

Có tiện nghi không chiếm chính là đầu đất. Đương nhiên Diệp Lăng sẽ không chối bỏ chút vinh dự này.

Lưu Xảo cũng có phần ngượng ngùng.

Thực sự là chán ghét, một ngày này luôn bị hiểu nhầm là bạn gái của tên sắc lang này…

Lưu Xảo len lén nhìn gò má Diệp Lăng, bỗng nhiên cô phát hiện Diệp Lăng dường như đẹp trai, hai mắt hẹp dài, sống mũi cao, môi hơi dày... Ngũ quan rõ ràng, thêm dáng người cao tận 1m85, thực sự không thua kém mấy minh tinh màn ảnh là mấy. Trong lúc nhất thời, Lưu Xảo nhìn đến hơi ngây người.

“Cô nhóc, nhìn đủ chưa?”

Bên tai bỗng vang lên tiếng trêu đùa của Diệp Lăng.

Lưu Xảo sửng sốt một hồi, khuôn mặt nháy mắt hồng đến bên tai.

“Tôi biết cô nhìn cái gì, tôi công nhận là mình rất tuấn tú, đây là điều hiển nhiên.”

Diệp Lăng nghiêm trang nói.

Lưu Xảo khẽ nhếch môi, con mắt liếc Diệp Lăng, hờn dỗi nói:

“Hừ, tự tưởng tượng!”

“Đi thôi, đi xem nhà mới có thể vừa mắt đại mỹ nhân không?”

Diệp Lăng cười nói.

Lưu Xảo đần độn u mê đi theo Diệp Lăng vào trong biệt thự, trong lòng cô đang nghĩ.

Diệp Lăng nói lời này là có ý gì? Hắn nói nhà mới, mà không phải nói ‘Nhà mới của ta’...

Biệt thự này tổng cộng có hai tầng, lầu dưới không có nội thất, ngoại trừ đại sảnh, chính là buồng vệ sinh, phòng ngủ cùng với một cái sân thượng. Sân thượng có một cửa sổ lớn đặt sát đất, bên trong bày mấy chiếc ghế mây, rất có cảm giác cổ kính.

Lầu hai thì có ba cái gian phòng cùng một cái đại sảnh, toàn bộ đều là kiểu Châu Âu sang trọng, đồ đạc gần như đầy đủ, có thể trực tiếp vào ở.

Ở bên ngoài biệt thự, còn có trồng một ít hoa cỏ cây cối, hiện tại mặc dù là mùa hạ, nhưng cây cỏ, hoa tươi nở rộ, có từng đợt hương thơm thổi tới.

Tổng quan mà nói, Diệp Lăng rất hài lòng, chí ít cũng tốt hơn cái phòng nhỏ 20m vuông đó gấp trăm lần.

“Nơi đây... Không đắt chứ?”

Lưu Xảo nhẹ giọng hỏi.

Dì Phương nghe được, cười nói:

“Nơi này là Trung tâm Thành phố Đông Hải, hơn nữa lại gần trung tâm tài chính Hoàn Cầu, tấc đất tấc vàng a.”

“Vậy phải bao nhiêu tiền một tháng?”

Lưu Xảo nói.

“Bởi vì con tôi muốn đưa tôi đến nước Mỹ ở, phòng này cũng không có người ở thì cũng thiếu hơi người, tôi định cho thuê, chỉ cần các người có thể cẩn thận bảo vệ nơi đây, mỗi tháng đưa tôi chừng 8 vạn là tốt rồi.”

Dì Phương nói.

“8 vạn?!”

Lưu Xảo nhất thời há to miệng.

Cô lớn lên trong một gia đình bình thường, cha đi làm xa, mẹ ở nhà, một tháng kiếm không đến 1 vạn, thêm tiền tiêu dùng, còn tiền cho em trai đến trường, có thể còn lại mấy ngàn là tốt lắm rồi.

Lưu Xảo thật đúng là không thể tin được, muốn thuê một tháng ở đây có lẽ phải làm việc cật lực một năm mới đủ a.

“Diệp Lăng, anh... Anh có nhiều tiền vậy sao?”

Lưu Xảo hỏi.

Dù sao trước đó cô cũng nhìn thấy căn phòng Diệp Lăng thuê, rõ ràng không giống như là người có tiền.

“Hiện tại không có tiền, chẳng qua rất nhanh thì có, nhưng vẫn có thể trả trước một tháng tiền thuê nhà.”

Diệp Lăng cười nói.

“Nhưng... Nhưng 8 vạn một tháng đó, quá đắt rồi.”

Lưu Xảo không nỡ nói.

Dì Phương nhất thời nở nụ cười:

“Cô gái nhỏ, cô cũng rất tiết kiệm đó nha! Kỳ thực nơi đây muốn thuê nhà với giá 8 vạn rất khó, nếu như không phải tôi thấy vợ chồng cô cậu không có vẻ xấu, tôi cũng không có ý định cho thuê đâu .”

Dì Phương thực sự rất biết cách nói, bà đã nhìn ra, Diệp Lăng và Lưu Xảo không phải là mối quan hệ yêu đương gì.Thế nhưng Diệp Lăng rõ ràng có ý với người ta, dì Phương vừa mở miệng, Diệp Lăng tự nhiên cao hứng, nhất quyết muốn thuê.

Mặt Lưu Xảo đỏ hồng, xấu hổ không nói gì nữa.

“Dì Phương, hiện tại tôi chỉ có 1 tháng tiền thuê, như vậy đi, nếu như dì không vội thì đưa số thẻ ngân hàng cho tôi, tôi kiếm được tiền sẽ gửi ngay cho dì.”

Diệp Lăng cười nói:

“Đương nhiên, sẽ không vượt quá thời gian thuê phòng a.”

“Như vậy à...”

Dì Phương suy nghĩ một chút, nói:

“Vậy cũng được.”

Đưa cho dì Phương tám vạn đồng tiền, dì Phương liền đưa chìa khóa Diệp Lăng. Diệp Lăng và Lưu Xảo ở trong một cái phòng tại lầu hai.

Diệp Lăng nhìn xung quanh, Lưu Xảo thì đỏ mặt đứng ở nơi đó. Cô chưa bao giờ ở chung với một người đàn ông trong cùng một phòng a.

Cảm giác bầu không khí có phần ái muội, Lưu Xảo mím môi một cái, nhỏ giọng nói rằng:

“Tôi... Tôi phải đi.”

“Hả? Đi nơi nào?”

Diệp Lăng hỏi.

“Đi xem công việc.”

Lưu Xảo rốt cuộc tìm được cớ.

“Như vậy a...”

Diệp Lăng suy nghĩ một chút, nói:

“Nhà cô ở nơi nào?”

“Ở phố Công Viên.”

Lưu Xảo nói:

“Anh hỏi cái này làm gì?”

"Phố Công Viên?"

"Như vậy không phải là cách nơi này rất xa?"

Diệp Lăng nói:

"Cô xem, trung tâm tài chính Hoàn Cầu gần nơi này, qua ba điểm dừng xe buýt là đến, nếu sau này cô đi làm ở trung tâm tài chính Hoàn Cầu cũng thuận tiện rất nhiều, nếu như không ngại..."

“Thì cô ở lại đây đi!”

Lưu Xảo sững sờ, vội vàng nói:

“Không cần không cần, tôi có thể trở về nhà, ngồi xe buýt về nhà cũng chỉ mất một giờ, bây giờ là mùa hè, về nhà cũng sẽ không quá tối.”

“Bây giờ về nhà là không muộn, nhưng sau này thì sao? Mùa đông tới, cô có thể rời giường trước một tiếng đồng hồ. Buổi chiều tan tầm còn phải chờ một giờ xe, mất nhiều thời gian đó?”

Diệp Lăng nói.

“Không lẽ chỗ bạn anh không có ký túc xá để ở sao?”

Lưu Xảo đỏ mặt hỏi.

Cùng ở với một người con trai? Hơn nữa mới quen biết không đến một ngày?

Tuy cảm thấy Diệp Lăng không phải là người xấu, có điều chuyện này... cũng quá mắc cỡ a!

“Đại mỹ nữ, đi làm ở chỗ này, chí ít đều là thành phần tri thức, cô cảm thấy họ sẽ ở trọ sao? Ai cũng thuê phòng để ở.”

Diệp Lăng thấy Lưu Xảo cương quyết muốn đi, lại nói:

“Cô lại xinh đẹp như vậy, đi nơi nào cũng đều sẽ bị nam nhân quấn lấy, nếu như ở chỗ này, tôi mới có thể bảo vệ được cô.”

.....