Chương 5

Editor: Lầu trên có XB

“Chúng ta ly hôn đi, ” Diệp Phi dựa lưng vào ghế sôpha, thản nhiên như đang bàn luận sáng mai ăn gì, “Xin lỗi, tôi không thể làm những việc đã soạn trong hợp đồng. Chỉ cần anh có yêu cầu gì, tôi sẽ cố gắng bồi thường cho anh.”

Trong phòng khách lâm vào tĩnh mịch thật lâu.

Yến Kiêu vẫn duy trì tư thế ngồi lúc ban đầu không hề nhúc nhích, thân thể cứng ngắc như một bức tượng đá.

Diệp Phi cũng không hối hắn, vô cùng săn sóc mà chừa cho hắn có thời gian để tiêu hóa thông tin.

“Tại sao, ” nửa ngày, hắn mới mở miệng hỏi, “Là chỗ nào của tôi đã làm em mất hứng sao?”

“Không phải, ” Diệp Phi ngơ ra, lập tức bật cười, “Anh đừng suy nghĩ nhiều, là vấn đề của chính tôi.”

Yến Kiêu lập tức truy hỏi: “Vấn đề gì?”

“Chỉ là không muốn như thế nữa thôi, ” Diệp Phi cầm lấy lon bia trên bàn uống một ngụm, cười tự giễu, “Không có ý gì khác.”

Cả hai đời đều bán mạng cho nhà họ Diệp, thậm chí cả tự do hôn nhân của mình, quay đầu lại thì chẳng còn cái gì. Làm lại một lần nữa, cậu chỉ muốn vì bản thân mình mà sống.

Ánh đèn sáng trưng từ trên trần nhà chiếu xuống, phản chiếu bóng xuống sàn, khiến cho đôi mắt Yến Kiêu vừa nhức vừa đau.

L*иg ngực như bị bóp chẹt lại, thống khổ vô cùng.

Hắn suy nghĩ rất lâu, mà không thể nào hiểu được nghĩa của câu nói vừa rồi, cuối cùng chỉ nhẹ nói: “Diệp Phi, đừng đùa nữa.”

Câu vừa rồi nhất định cũng là đùa giỡn giữa bạn bè với nhau, Yến Kiêu nghĩ. Diệp Phi không hề muốn ly hôn với hắn, là do hắn không hiểu hết hàm ý thôi.

Nhưng lời kế tiếp của Diệp Phi trực tiếp đập tan những mong đợi của hắn.

“Không, ” Diệp Phi nói, “Tôi sao có thể dùng chuyện này để nói đùa anh chứ?”

Nước trên thành lon bia gặp nhiệt ngưng tụ thành giọt nước thuận theo đầu ngón tay chảy xuống, cậu nhíu mày, rút tờ khăn giấy lau đi, “Anh xem khi nào anh có thời gian rảnh thì chúng ta đi làm thủ tục ly hôn đi.”

Dừng một chút, như là nhớ tới việc gì đó lại bỏ thêm một câu: “Yên tâm, tiền mà lúc trước anh đổ vào Đỉnh Nguyên tôi sẽ trả lại toàn bộ cho anh.”

Yến Kiêu ngồi yên chỗ đó không nhúc nhích, cũng không nói câu nào.

Năm phút sau, hắn khàn giọng nói: “Tôi không đồng ý.”

Yến Kiêu là một người tự tin đến mức gần như kiêu ngạo, với chỉ số IQ siêu cao và địa vị xã hội hơn hầu hết mọi người, hắn vốn có năng lực như vậy. Yến Kiêu không thích bị chất vấn, hắn sử dụng những câu mệnh lệnh khi nói chuyện với mọi người và luôn nhìn thẳng mắt họ khi nói.

Nhưng lần này, hắn không lại không dám nhìn vào mắt Diệp Phi, chỉ cụp mắt nhấn mạnh: “Tôi không đồng ý.”

Lúc này người ngạc nhiên biến thành Diệp Phi, cậu mang vẻ mặt khó tin nhìn Yến Kiêu: “Tại sao chứ?”

Xưa nay cậu không nghĩ sẽ có tình huống như thế này. Dù sao quan hệ của hai người chỉ đơn thuần là quan hệ hợp tác, hiện tại bên này muốn ngưng hẳn hợp đồng, dù có khiến cho lòng bên kia cảm thấy bất mãn, cũng sẽ không dây dưa thái quá.

“Đỉnh Nguyên cần phải tiếp tục truyền vào tài chính, ” Yến Kiêu nói, “Mà tôi cũng cần một người bạn đời, tôi cho là không cần thiết phải ly hôn.”

Nghe lý do của hắn, Diệp Phi thở phào nhẹ nhõm, chỉ cần không phải vấn đề quá nan giải là tốt rồi.

“Việc này không liên quan, Đỉnh Nguyên sau này sẽ không thuộc quyền quản lý của tôi nữa, vấn đề về vốn tài chính sẽ có khác lo. Còn anh, ” Cậu nhíu mày, mắt lia một vòng trên mặt Yến Kiêu, ý vị thâm trường nói, “Yến tổng còn chưa đến mức không tìm được người kết hôn đấy chứ?”

Nghe vậy, Yến Kiêu như đã đặt ra đáp án, lập tức nói lại: “Không tìm được.”

Diệp Phi: “…”

Trước kia cậu có nghe người khác nói qua rằng Yến Kiêu khó chơi lắm, lúc đó cậu còn ít nhiều phản đối. Không ngờ được thế sự đổi thay, hôm nay cậu coi như đã lĩnh giáo được.

Diệp Phi hít sâu một hơi, kiên nhẫn đem quyền chủ động giao cho hắn: “Vậy anh muốn như thế nào mới bằng lòng ly hôn?”

Yến Kiêu không trả lời thẳng, chỉ nói: “Trên hợp đồng của chúng ta có ghi rõ, thời gian hết hạn của hợp đồng là ngày 5 tháng 12 năm 2027.”

“Trên hợp đồng lao động cũng có ghi kỳ hạn, nhưng vẫn sẽ có những người bỏ dỡ giữa chừng mà, ” Diệp Phi không muốn bởi chuyện này mà to tiếng với Yến Kiêu, dịu giọng nói, “Sếp Yến à, anh cứ coi tôi như là một nhân viên trong công ty của anh đi, đi một người rồi vẫn có thể tìm được nhiều thích hợp hơn chẳng phải sao?”

Không có ai thích hợp hơn Diệp Phi cả, Yến Kiêu nghĩ.

Nhưng Diệp Phi lại nói không muốn ở cùng với hắn, không muốn tiếp tục nữa.

Yến Kiêu chưa bao giờ biết sợ là gì, trong hai mươi năm qua, bất kể vấn đề nghiêm trọng như thế nào trong mắt người khác, hắn đều có thể dễ dàng giải quyết nó bằng bộ não thông minh của mình.

Mà hôm nay, hắn lại đang phải nếm trải mùi vị của sự bất lực.

“Người trưởng thành phải có trách nhiệm với hành vi của mình, ” Yến Kiêu giống như người đi trong cơn giông, dù biết rằng chiếc ô trong tay sẽ không thể chống chọi được với cơn bão dữ dội, nhưng vẫn cầm nó trên tay với niềm hy vọng, “Hợp đồng em đã ký tên.”

“Vậy là anh vẫn không đồng ý?”

“Đúng.”

Thấy dù sao cũng không có ý nghĩa nữa, Diệp Phi đứng lên, nhìn hắn từ trên cao xuống, lạnh lùng nói: “Nói chung là tôi phải ly hôn với anh, anh không đồng ý thì chúng ta gặp nhau ở tòa.”

Nói xong, trực tiếp về phòng ngủ thu dọn đồ đạc.

Cậu vốn không nghĩ mình sẽ dọn đi nhanh như vậy, thật sự bị tên Yến Kiêu này chọc tức mà. Hai người chia tay nhau trong vui vẻ không phải rất tốt sao, cũng không biết hắn đang cố chấp điều gì.

Vừa mở tủ quần áo ra, Diệp Phi như bị điểm huyệt.

Không có gì khác ngoài màu đen. Áo khoác đen, quần đen, áo sơ mi đen, mà ngay cả qυầи ɭóŧ cũng đều là màu đen!

Đời trước cậu là hòn than tinh nhỉ, Diệp Phi ghét bỏ lục lọi trong đống quần áo mấy lần, không tìm ra quần áo màu gì khác. Trầm ngâm chốc lát, nhanh chóng mở app trong điện thoại nhấn vào mục quyên tặng quần áo.

Những bộ quần áo này tuy có chút xấu, nhưng chất lượng lại không tồi. Trực tiếp vứt đi thì quá lãng phí, không bằng quyên tặng cho những người cần nó.

Diệp Phi tìm thấy hai chiếc vali 28 inch trong phòng, không thèm để ý đến thứ tự mà ném quần áo vào đó. Cậu không có nhiều đồ, chẳng mấy chốc chiếc tủ trở nên trống rỗng.

Diệp Phi đóng vali chuẩn bị thu dọn đồ đạc đi nơi khác, vừa quay đầu lại liền bắt gặp ánh mắt của Yến Kiêu.

“Sao thế, sếp Yến, ” Diệp Phi hất cằm với hắn, “Đổi ý rồi à?”

“Tháng sau tôi sẽ dành ra một tuần, ” Yến Kiêu đưa lịch hẹn trên điện thoại cho Diệp Phi xem, “Em muốn đi nơi nào chơi, tôi cũng có thể đi cùng em.”

Để làm rõ hàm nghĩa, hắn còn cố ý search baidu, tìm được rất nhiều chỗ để đi chơi.

Tuy rằng Yến Kiêu không cảm thấy cái này có gì hay ho, nhưng nếu Diệp Phi muốn, hắn sẽ chiều cậu, chỉ cần cậu không tiếp tục đề nghị ly hôn nữa.

Diệp Phi không hiểu: “Anh nói thế có ý gì?”

“Hay em thích làm việc gì khác, cứ trực tiếp nói với tôi, tôi sẽ bảo Trình Minh Hạo đi sắp xếp.”

Diệp Phi nghĩ hồi lâu, mới đoán ra mạch não của hắn, nhất thời dở khóc dở cười: “Tôi không phải nói cái này… Anh đừng nghĩ nhiều như vậy, cứ đồng ý ly hôn chính là giúp tôi rồi.”

Yến Kiêu trầm mặc, nói: “Tôi không muốn thảo luận với người uống say.”

“Tôi chỉ uống chưa đầy nửa lon bia, ” Diệp Phi bị chọc tức đến hóa cười, lắc lon bia trước mặt hắn, “Sao mà say được chứ.”

Yến Kiêu mắt điếc tai ngơ, thậm chí bắt đầu lải nhải đạo lý với cậu, không biết đang muốn thuyết phục Diệp Phi hay là thuyết phục chính bản thân hắn nữa: “Rượu ảnh hưởng đến vỏ não và hệ thần kinh trung ương của em, nó khiến em đưa ra những quyết định sai lầm. Đây không phải là điều em thực sự nghĩ.”

Diệp Phi nhìn chằm chằm hắn: “Tôi nhắc lại lần nữa, tôi không say.”

“Người say không bao giờ thừa nhận rằng mình say cả.”

Diệp Phi á khẩu không nói ra lời, cậu nghi ngờ Yến Kiêu muốn chơi xấu. Mà nghĩ tới nghĩ lui, với tính cách của hắn đâu cần phải làm vậy, Có lẽ chỉ là bướng bỉnh đơn thuần thôi.

“Vậy thì mai lại nói.” Diệp Phi lau mặt một cái, một buổi tối mà thôi, cậu vẫn chờ được.

Yến Kiêu không tiếp lời, hắn tránh né tầm mắt của Diệp Phi, thấp giọng nói: “Việc hôm nay em mượn rượu càn quấy, tôi sẽ coi như chưa từng nghe những lời đó của em.”

Không phải, sao cậu biến thành người mượn rượu càn quấy rồi? Diệp Phi cảm thấy có gì đó không đúng, nhưng lại không rõ đó là chỗ nào, nếu cậu rượu càn quấy Yến Kiêu còn có thể chỉnh tề mà đứng ở đây sao?

Sớm bị cậu lột quần rồi!

Cậu híp mắt, đang muốn nói gì đó, thì bị chuông điện thoại đánh gãy .

Nhìn màn hình, là nhân viên thu quần áo, bảo rằng đã đến, nhưng lại không vào được khu biệt thự, hỏi Diệp Phi có thể đem quần áo ra cho y được không.

Diệp Phi nhanh chóng đáp ứng, nhấc vali đi ra ngoài.

“Em đi đâu vậy?” Yến Kiêu theo phản xạ đi kéo cậu, vừa muốn kéo Diệp Phi, lại rụt tay về.

“Hiến tặng lòng từ ái trao đi sự ấm áp, thực hành các giá trị cốt lõi của chủ nghĩa xã hội.” Diệp Phi không chú ý tới động tác của hắn, cũng không quay đầu nói một câu, đi ra ngoài.

Phòng khách trống rỗng một thoáng chỉ còn dư lại mỗi mình Yến Kiêu, hắn lẳng lặng đứng ở cửa một hồi lâu, mới đi đến trên ghế sôpha ngồi xuống.

Yến Kiêu tỉ mỉ hồi tưởng lại cuộc sống của hai người một tới ba tháng qua, không phát hiện mình đã mạo phạm gì đến cậu.

Vậy tại sao lại muốn ly hôn? Yến Kiêu vẫn không thể nghĩ ra.

Ánh mắt hắn rơi xuống hộp đồ ngọt đặt trên bàn, bốn mặt được quấn dây ruy băng vàng thắt nơ tỉ mỉ, vỏ hộp trong suốt, đồ ngọt bên trong tinh xảo dụ người.

Trình Minh Hạo nói đây là nơi bán trứng hấp sữa ngon nhất trong toàn thành phố, có thể ăn món trứng hấp sữa ngon như thế, Diệp Phi sao lại không thèm liếc cái nào đây.

Có lẽ do hộp quá xấu chăng, Yến Kiêu ôm hộp vào trong lòng. Lần sau sẽ thay hộp gói khác, Diệp Phi sẽ thích và cũng sẽ không còn muốn ly hôn với hắn nữa.