Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Tôi Chạy Trốn Cùng Vai Ác Ốm Yếu

Chương 8: Từng Cưới Vợ Chưa (2)

« Chương TrướcChương Tiếp »
Bạch Vãn Vãn cũng chỉ là nói vài câu đùa Chu Nham một chút, lại ngoài ý muốn phát hiện được tin tức quan trọng từ trong lời nói của anh ta… bệnh của Thẩm Thời Thâm chắc hẳn không phải là chuyện nhất thời.

Nếu không thì sẽ không dùng lý do thân thể không tốt để từ chối, chỉ có loại người ốm yếu lâu ngày mới có thể dùng loại cớ này mà thôi.

Chuyện này thì lại kỳ quái, không nói đến trong tiểu thuyết Thẩm Thời Thâm vốn khoẻ mạnh, nhìn thấy bộ dạng ốm yếu kia của anh thì đừng nói đến chuyện chiến đấu đến cùng với nam chính, cô thậm chí nghi ngờ là đối phương có thể sống đến lúc đấy hay không đã.



Tuy rằng những việc nữ chính phải trải qua rất thảm nhưng mà tốt xấu gì thì cũng chưa cho cô vào hoàn cảnh thê thảm như có một người cha mắc nợ hàng chục tỷ, hoặc là mẹ bệnh nặng cần rất nhiều tiền để điều trị.

Cô sống trong một gia đình đơn thân, mẹ là bà chủ của một tờ tạp chí dành cho phụ nữ.

Nhưng mà hiện tại thị trường tạp chí càng ngày càng trì trệ, tiền kiếm được từ toà soạn tạp chí cũng chỉ đủ cho nhà bọn họ hơi dư dả một chút, so với loại nhà giàu mới nổi như nhà dì Thích thì còn kém xa, càng không nói đến so với những người giàu có ở trong giới thượng lưu.

Bạch Vãn Vãn về đến nhà, mẹ Bạch còn đang tăng ca ở phòng đọc sách.

Mẹ Bạch tên là Lý Hiểu Cầm, là một người phụ nữ mạnh mẽ giỏi giang thật sự, phần lớn thời gian đều cống hiến cho công việc, dì Thích thấy mẹ của nữ chính bận rộn vất vả như thế mà kiếm cũng không được bao nhiêu nên mới nghĩ đến chuyện gả nữ chính cho một người đàn ông có tiền, vậy thì không cần phải lo chuyện gì.

"Mẹ," Gọi một người xa lạ là mẹ còn rất không quen, Bạch Vãn Vãn âm thầm thè lưỡi, đứng ở cửa phòng sách ngó vào xem xét, chào hỏi nói: "Con đã về rồi."

Lý Hiểu Cần ló đầu từ sau máy tính ra, Bạch Vãn Vãn xinh đẹp nên khẳng định là mẹ của cô thì cũng không thể xấu được, bà ấy giữ gìn nhan sắc rất tốt, búi tóc lên thì thoạt nhìn dáng vẻ cũng hơn ba mươi tuổi mà thôi, lại còn có khí chất của một người phụ nữ trưởng thành.



Nhưng lời nói của bà ấy lại không có khí chất như vậy:

"Chưa đến hai tiếng mà đã về rồi sao? Nhìn vẻ mặt khoe khoang của con kìa, chắc lại trộm chạy trở về đúng không?"

Cô khoe khoang nơi nào chứ?

Nhưng mà lúc này không thể nói thế được, Bạch Vãn Vãn nói: "Con không cẩn thận đập trúng đầu, rất đau nên mới đi về trước."

"Đập phải đầu thì mẹ tin nhưng mà có phải không cẩn thận không thì khó mà nói, lại đây mẹ xem, may lỡ đập hỏng đầu rồi thì làm linh vật cho toà soạn tạp chí của mẹ đi."

Bạch Vãn Vãn: "..."

Đây là mẹ ruột.

Lý Hiểu Cầm thấy đúng thật là sau ót của cô đập phải vật cứng, sưng lên một cục, đứng dậy tìm túi chườm nước đá từ trong tủ lạnh đắp cho cô.

"Đứa bé xui xẻo này, đi đường không phải đá phải ván sắt thì cũng là tự nhiên té ngã, nằm mơ còn có thể cắn phải đầu lưỡi, cũng không biết làm sao có thể bình yên lớn đến bây giờ… Này, tự mình đắp đi."

"..." Thì ra nguyên chủ sống nhấp nhô như vậy, Bạch Vãn Vãn duỗi tay nhận lấy, "Cảm ơn mẹ."

Bạch Vãn Vãn ấn túi chườm đá ở sau đầu, bị lạnh làm giật mình một cái, nhưng mà đúng thật là đau đớn có giảm đi.

"Cảm ơn thì không cần, chỉ cần sau này nương nương Bạch bay lên cành cao làm phượng hoàng, phú quý rủng rỉnh rồi thì đừng quên người xưa nha." Lý Hiểu Cầm chèn ép cô.



Thật ra Lý Hiểu Cầm không đồng ý cho Bạch Vãn Vãn đi tìm kẻ có tiền gì đấy, làm tạp chí cho phụ nữ nên trên phương diện này bà ấy càng thấu hiểu, nhưng mà vẫn là câu nói kia, không thể không chừa mặt mũi cho dì Thích được.

Bạch Vãn Vãn chưa từng gặp người mẹ không đứng đắn như này, suýt chút nữa thì bị nước miếng của mình sặc chết: "Vậy con đây tranh thủ đi tìm cây đại thụ có xe có nhà cha mẹ mất hết rồi, trực tiếp phong ngài làm Thái Hậu."

Lý Hiểu Cầm nhại giọng nói: "Tạ ơn long ân (*) của nương nương Bạch."

(*) Long ân: chỉ ơn huệ, quà tặng của vua chúa thời xưa.

Bạch Vãn Vãn: "..."

Bà mẹ này đúng là thích diễn.

Lý Hiểu Cầm nói vài câu vui đùa với cô rồi lại tiếp tục tăng ca.

Bạch Vãn Vãn tắm rửa xong rồi leo lên giường nằm mới có không gian tự hỏi những chuyện xảy ra hôm nay.

Không hiểu sao mà tự nhiên cô lại xuyên qua đây, trong thời gian ngắn cũng không biết có cách nào để trở về, không có biện pháp nào, trước mắt chỉ có thể dựa theo cách sống của nguyên chủ để sinh hoạt rồi mới chậm rãi tính toán sau.

Còn cốt truyện cũ, tất nhiên nghĩ cũng không cần nghĩ, chắc chắn cô sẽ không ở bên Lãnh Dạ.

Cái loại đàn ông tự cho mình là đúng, đầu óc bị bệnh tam quan có vấn đề, lúc trước cô đọc quyển này hoàn toàn là vì để giải trí, không ngờ tới giải trí quá mức lại thành bi kịch, chính mình lại xuyên thành nữ chính.
« Chương TrướcChương Tiếp »