Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Tôi Chạy Trốn Cùng Vai Ác Ốm Yếu

Chương 16: Anh Nhìn Bạch Vãn Vãn Cởi Giày (3)

« Chương TrướcChương Tiếp »
"Xin lỗi, đắc tội nha tổng giám đốc Thâm." Bạch Vãn Vãn nói, tự nhiên vươn tay sờ soạng trên người anh.

Thẩm Thời Thâm là người ở địa vị cao, trước nay người khác đối đãi với anh chỉ có kính trọng, ngay cả em gái của anh cũng không dám làm càn sờ loạn trên người anh như vậy.

Bạch Vãn Vãn này thật là to gan nhưng tâm trạng của anh dao động hơi lớn chút thì theo đó là một trận ho khan kịch liệt…

"Cô dừng… khụ khụ khụ khụ khụ khụ…"

Đáng thương tổng giám đốc Thâm vừa muốn lên tiếng răn dạy thì đã ho đến mức thở hổn hển, văn phòng này cũng không có người thứ ba lại đây cứ giá, cứ vậy để cho Bạch Vãn Vãn sờ soạng hết một lượt.

Nếu anh là một cúc hoa đại khuê nữ(*) có lẽ là muốn treo cổ tự sát mất.

(*) Cúc hoa đại khuê nữ: Ý chỉ những người con gái thời xưa chưa lấy chồng.

"Cơ thể này của anh yếu quá." Bạch Vãn Vãn sờ xong, lắc đầu nói: "Nhưng tư chất còn khá tốt, còn tốt hơn tôi rất nhiều, dựa theo phương pháp của tôi chắc là không quá ba năm thì cơ thể của anh sẽ khỏi hẳn."

Bệnh này vẫn luôn đi theo Thẩm Thời Thâm từ lúc nhỏ, không chữa trị hết được, đúng là bệnh hiểm nghèo, bảo anh tùy tiện luyện một phương pháp mà cô đăng trên chuyên mục dưỡng sinh dưỡng nhan thì chắc chắn là không được.

Những biện pháp kia nghiêm khắc mà nói chỉ là để cường thân kiện thể, phòng bệnh lúc nó chưa xảy ra mà thôi, đối với người đã bệnh thành như vậy như Thẩm Thời Thâm thì không có tác dụng.

Như vậy thì chỉ còn một biện pháp chính là tu luyện.



Tẩy gân tẩy tủy, loại trừ độc tố trong cơ thể, khơi thông kinh mạch, bài xuất hoàn toàn bệnh khí trong cơ thể ra ngoài mới có thể trị tận gốc.

Nhưng tu tiên thì không phải là ai cũng có thể tu, phải xem tư chất, cô vừa mới sờ xem xương của Thẩm Thời Thâm thế nào, vậy mà phát hiện là tư chất của người này không tồi, tuy rằng lớn tuổi nhưng không cần tu luyện chuyên nghiệp lắm thì tẩy gân tẩy tủy, dẫn khí vào cơ thể, sờ đến trước bậc cửa của tu tiên cũng không thành vấn đề.

Thẩm Thời Thâm mới ngừng ho, thở phì phò lại bị cô nói ba hoa chích chòe khiến cho tức quá hoá cười, năm nay anh vừa vặn hai bảy tuổi, bác sĩ dự đoán là anh không sống quá ba mươi tuổi.

Mà Bạch Vãn Vãn này ngược lại nói thẳng là ba năm đã có thể chữa khỏi hẳn cho anh

"Được thôi," Anh cũng không dư sức lực để so đo, nói: "Cô chuẩn bị chữa như thế nào?"

Bạch Vãn Vãn nói: "Trước tiên thì tôi dạy anh cách đơn giản nhất, mỗi ngày anh về luyện khoảng một giờ, chơi lúc anh củng cố lại cơ thể hơn một chút rồi tôi lại dạy anh cách mạng hơn một chút."

Cô quyết định dạy Thẩm Thời Thâm bắt đầu từ việc ngồi thiền hít thở, cải thiện tình hình của anh một chút, nếu không thì hiện tại anh yếu ớt như vậy, cô sợ còn chưa bắt đầu thì anh đã đi đời nhà ma rồi.

Cuối cùng thì … Tuy rằng tu luyện không giống luyện võ công nhưng cũng rất khó khăn khắc khổ.

Càng nói càng lạ quá!

Thẩm Thời Thâm kiềm chế lại xúc động muốn đuổi người phụ nữ lừa đảo này ra ngoài, lại bởi vì ý nghĩ trong lòng quá kích động mà ho lên vài tiếng, cắn răng nói: "Tiếp tục."

Sau đó anh nhìn thấy Bạch Vãn Vãn cởi giày cao gót ra.



Thẩm Thời Thâm: "..."

Bạch Vãn Vãn đi chân trần trên thảm trải, tìm một nơi mà ngày thường tương đối ít người đặt chân, giương mắt nói với Thẩm Thời Thâm: "Anh đến đây, cởi giày ngồi xuống đi… À mà anh có đứng lên được không? Có cần tôi đỡ anh lên không?"

Thẩm Thời Thâm bất động cũng không nói lời nào, nếu là người biết anh thì biết là Bạch Vãn Vãn đã tiêu hao hết kiên nhẫn của anh rồi.

Nhưng mà Bạch Vãn Vãn không hiểu anh, cô cho rằng anh thật sự không đứng dậy nổi, đang muốn đi qua dìu anh thì nghe anh nói: "Đừng đυ.ng vào tôi."

"Ôi trời, lại không phải là con gái con đứa gì, đυ.ng chút chứ có sờ anh đâu." Bạch Vãn Vãn xem nhẹ sắc mặt đen thui của anh, cố ý giả ngu nói.

Đồng thời, đầu ngón tay cô nhéo một cái chú lên người Thẩm Thời Thâm, vốn dĩ Thẩm Thời Thâm đã yếu rồi nay lại thành gà còi không thể phản kháng, để mặc cho cô đỡ lên.

Thẩm Thời Thâm: "..."

Đáng tiếc tổng giám đốc Thâm được giáo dục rất tốt từ nhỏ, sẽ không mắng thô tục, nếu không thì lúc này nhất định là sẽ mắng Bạch Vãn Vãn một câu đcmn.

Mặt ngoài Bạch Vãn Vãn có vẻ bình tĩnh nhưng thật ra trong lòng đã không nín được buồn cười, lần đầu tiên tiếp xúc thì cô phát hiện vị vãi ác boss này cũng chỉ là một người thường tương đối nhiều tiền mà thôi, cũng không có đáng sợ như trong tưởng tượng của cô.

Thậm chí dáng vẻ nhỏ yếu đáng thương lại bất lực này có chút dễ thương là chuyện như thế nào???

Cái từ đáng yêu nhảy ra khiến Bạch Vãn Vãn cảm giác như sấm chớp cuồn cuộn trong đầu, nhất định là dáng vẻ ốm yếu của Thẩm Thời Thâm tạo ra ảo giác quá lớn cho cô rồi.
« Chương TrướcChương Tiếp »