Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Toàn Thế Giới Đều Làm Chúng Ta Tái Hôn

Chương 106: Quý Thiển Ngưng x Mạc Hạm

« Chương TrướcChương Tiếp »
Editor: Lăng

Kiếp trước Quý Thiển Ngưng và Mạc Hạm không đi hưởng tuần trăng mật sau kết hôn, nên kiếp này các cô đi vòng quanh thế giới suốt ba tháng mới trở về, ăn ngon ngủ nghỉ no say, cả người Quý Thiển Ngưng béo mượt thêm một vòng, nên gần đây đang phải giảm béo.

Hôm nay trong nhà có khách đến, Quý Thiển Ngưng dùng kỹ năng nấu nướng của mình làm một bàn salad hoa quả, đặt trước mặt khách quý, nói: "Đừng khách sáo, ăn đi em."

"Lại là trái cây à? Em sắp nôn ròi." Kim Hi Nhược kéo mặt nói.

Quý Thiển Ngưng dùng nĩa ghim một miếng kiwi bỏ vào miệng, vừa nhai vừa nói: "Trái cây mà còn nôn sao?"

"Một ngày ba bữa ăn trái cây không ăn cái khác, chị có có muốn không."

"Em cũng giảm béo sao?"

"Vâng."

Quý Thiển Ngưng đánh giá cô ấy, cạn lời: "Em cũng có mập đâu."

Kim Hi Nhược cúi đầu nhìn chỗ nào đó, nói: "Ngực em lớn, muốn giảm ngực."

Quý Thiển Ngưng uống một ngụm nước rau củ, nhìn chằm chằm ngực cô ấy, hâm mộ nói: "Cũng không lớn lắm mà, nhiều nhất cũng chỉ cỡ C thôi nhỉ? Chị cứ nghĩ là lớn lắm, em còn muốn giảm ngực à, thật là đáng ghét."

Kim Hi Nhược nhỏ giọng nói: "Hình như chị ấy không thích lớn như vậy......"

Hai mắt Quý Thiển Ngưng bị ánh sáng nhiều chuyện lấp đầy, làm mặt quỷ với cô ấy: "Chị Thanh Hoan không thích à?"

Kim Hi Nhược đỏ mặt, ậm ừ: "Chị ấy nói...... Nói một bàn tay cầm không hết."

"Phụt ——" Quý Thiển Ngưng phun một ngụm nước bọt.

Kim Hi Nhược nâng tay lau mặt, xấu hổ giận dữ trừng mắt nhìn chị: "Không được cười!"

"Được được được, chị không cười." Quý Thiển Ngưng dùng tay kéo khóa miệng, cố gắng không cười nữa, nói: "Em và chị Thanh Hoan đánh tới nhà rồi sao?"

"Cái gì gọi là đánh tới nhà ạ?"

Quý Thiển Ngưng vỗ tay ba lần, nghiêm túc nói: "Là như vậy đó."

Mặt Kim Hi Nhược lập tức đỏ như máu, cắn răng lúng túng nói: "Thiếu chút nữa đã......"

"Thiếu chút nữa?" Quý Thiển Ngưng bị cô ấy khơi dậy lòng hiếu kỳ, ý muốn trêu chọc cô ấy, "Vào hay chưa?"

"Thôi mà!" Kim Hi Nhược dùng tay che mặt, giậm chân sốt ruột nói: "Chị đừng có nói trắng ra như vậy chứ!"

Quý Thiển Ngưng vô tội giơ tay: "Là tự em trước nói tới chuyện to lớn đó mà nhỉ."

"......"

"Được rồi được rồi, chị không hỏi nữa." Quý Thiển Ngưng vui vẻ ăn salad trái cây.

Kim Hi Nhược chậm rãi thả tay xuống, áng hồng trên mặt vẫn chưa phai, cô ấy vùi đầu salad, thường xuyên nhìn lén Quý Thiển Ngưng.

Quý Thiển Ngưng bắt được ánh mắt lén lút của cô ấy, nói: "Nhìn chị làm gì, chị cũng có bắt em ăn đâu."

Kim Hi Nhược buông nĩa, lau miệng, nói: "Em muốn hỏi chị một chuyện."

"Nói đi cưng."

"Là......" Kim Hi Nhược ngập ngừng, như là kẻ trốn, nhỏ giọng nói: "Có phải cần mang bao ngón tay không ạ?"

Quý Thiển Ngưng run tay, không ghim trúng quả nhỏ mà lại ghim trúng miếng táo, ngước mắt, biết rõ còn cố hỏi: "Bao ngón tay gì cơ?"

"Khụ ——" Kim Hi Nhược ho một tiếng, vươn ngón trỏ, linh hoạt giật giật, nói: "Bao ngón tay này nè."

Quý Thiển Ngưng rất muốn cười, nếu không phải thấy mặt cô ấy đỏ đến mức sắp trích ra máu đến nơi thì cô còn muốn chọc cô ấy, cô định thần, nói chuyện mà mặt không đổi sắc: "Tốt nhất là nên mang, như vậy thì khá sạch sẽ."

"Thế...... Hai chị dùng loại nào?"

Quý Thiển Ngưng cũng phục sát đất, chuyện riêng tư người khác xấu hổ mở miệng mà Kim Hi Nhược lại dám tự mình chạy tới nhà hỏi cô. Nói trên WeChat cũng được mà!

Nếu không phải linh hồn trong cơ thể đã 35 tuổi thì Quý Thiển Ngưng thật đúng là không có biện pháp bình tĩnh ngồi ở chỗ này nói về chuyện thầm kín với cô ấy.

Cô cầm điện thoại vào Taobao, từ trong giỏ hàng tìm được lịch sử mua sắm rồi gửi qua.

Thật ra tất cả đều là do Mạc Hạm dùng tài khoản của cô mua, Mạc Hạm nói cô tốn bαo ©αo sυ ngón tay quá, lần nào cũng phải mua một đống lớn, Quý Thiển Ngưng không để ý là có những loại nào nữa.

Kim Hi Nhược cầm điện thoại nghiêm túc nghiên cứu, nhìn đơn hàng nào trong đó, đỏ mặt hỏi cô: "Cái này dùng tốt không ạ?"

Quý Thiển Ngưng suýt nữa bị nghẹn vì quả nho, vỗ vỗ ngực, nói: "Cái này không thích hợp cho người mới như bọn em đâu."

"Vì sao?" Kim Hi Nhược giống một đứa bé tò mò.

Quý Thiển Ngưng không thể nói với cô ấy là vì có gai nên quá dễ dàng kí©h thí©ɧ điểm...... Đôi mắt lóe lên, nói: "Dùng không tốt, đừng mua."

"Ồ."

Buổi tối Mạc Hạm trở về, nhìn thấy trên bàn thừa không ít salad hoa quả, hỏi: "Em làm cho chị à?"

Quý Thiển Ngưng lười nhác nằm liệt trên sô pha đắp mặt nạ, nói lúng búng: "Làm cho Hi Nhược mà em ấy không thích ăn. Chị ăn đi, đừng lãng phí."

Mạc Hạm vừa ăn trái cây vừa hỏi: "Hôm nay chỉ ở nhà không ra ngoài đi dạo với cô ấy à?"

"Chưa được mười phút thì em ấy đã đi rồi, hẳn là chờ không kịp vội vã trở về thực hành."

"Thực hành gì?"

Nhắc đến chuyện riêng tư của người khác, Quý Thiển Ngưng không tiện nói: "Không nói cho chị đâu."

Đêm khuya.

Mạc Hạm mở tủ đầu giường ra tìm bao ngón tay, lại phát hiện thiếu hai cái, nhìn người phụ nữ nằm trên giường mà không thể tin nổi: "Vợ mình lén tự xử à?"

Quý Thiển Ngưng chờ mà trong lòng như có lửa đốt, thở dốc vụn vặt, nói: "Sao vợ chị lại nhàm chán như vậy chứ."

Mạc Hạm kiểm kê một chút, đúng là thiếu thật. Trong đó, loại có gai thiếu một cái. Chị hỏi tò mò: "Thế sao lại thiếu hai cái?"

Quý Thiển Ngưng: "......"

Hai cái đó bị Kim Hi Nhược cầm đi.

Hai giờ sau, kiệt sức.

Thời gian nghỉ ngơi, Quý Thiển Ngưng nằm nghiêng với nói chuyện Mạc Hạm: "Dì nói mẹ lại bệnh rồi, mai em qua chơi với bà ấy."

Mạc Hạm gần đây đang ở phim trường đóng phim, chỉ về nhà khi không có cảnh diễn đêm, sáng sớm mai lại phải đi rồi. Chị hôn lên trán cô, nói: "Vất vả cho vợ rồi."

"Có gì đâu mà."

Sức khỏe Tiết Gia Lệ suy yếu, quanh năm suốt tháng luôn đổ bệnh, Mạc Húc Khôn ra lệnh cưỡng chế không cho bà đi đóng phim nữa, bảo bà ở nhà dưỡng sức cho tốt.

Nhưng ở nhà mãi thì rất nhàm chán, Tiết Gia Lệ đành phải kêu vài quý phụ đến nhà chơi.

Hôm nay người tới là Chu phu nhân.

Tuổi tác của bà Chu này không chênh lệch lắm với Tiết Gia Lệ, cháu bà ấy đã ba tuổi rồi, vừa trắng vừa múp, Tiết Gia Lệ nhìn mà hâm mộ vô cùng.

Quý Thiển Ngưng đi vào nhà họ Mạc, nghe thấy tiếng khóc lớn của trẻ con, cô bước nhanh hơn: "Tiểu Lân Tử lại tới rồi à?"

Tiểu Lân Tử là nhũ danh của cháu trai bà Chu.

Mấy người lớn không có biện pháp đối phó với trẻ em đang khóc, càng dỗ thằng bé lại càng khóc lớn hơn. Nghe được giọng Quý Thiển Ngưng, đôi mắt ướt đẫm của Tiểu Lân Tử ngừng một giây đồng hồ.

"Huhuhu ——" lại bắt đầu khóc lớn lên.

"Sao thằng nhỏ này hôm nay hư quá nhỉ, hay tôi dẫn nó về để khỏi làm phiền bà nghỉ ngơi." Bà Chu nói.

Tiết Gia Lệ nói: "Bà vừa mới đến mà, sofa ngồi còn chưa nóng nữa đấy."

"Dì Chu cứ nói chuyện với mẹ cháu đi ạ, cháu mang Tiểu Lân Tử đi ra ngoài chơi một lát." Quý Thiển Ngưng ngồi xổm xuống cười tủm tỉm nhìn thằng bé, "Tiểu Lân Tử, bên ngoài có cái này dễ thương lắm, chúng ta cùng đi xem được không nào?"

Tiểu Lân Tử nín khóc, đôi mắt sáng như tuyết, nói: "Được ạ!"

"Đi!" Quý Thiển Ngưng bế cậu nhóc lên đi ra ngoài.

"Thứ dễ thương hình như trốn đi rồi, chúng ta đem nó tìm ra được không?"

"Let"s go!"

Trốn tìm, tìm đồ vật là trò chơi mấy đứa nhỏ thích nhất. Quý Thiển Ngưng vừa lừa lại gạt, đi tìm với Tiểu Lân Tử xuống nửa tiếng, cuối cùng cũng tìm được cái thứ dễ thương đó —— một con kiến nhỏ.

Tiểu Lân Tử vui vẻ không thôi, còn muốn tìm thứ dễ thương khác nữa.

Tiết Gia Lệ và bà Chu nói chuyện trong phòng nghe thấy tiếng cười giòn tan của trẻ con thì không khỏi tò mò, bèn đi ra xem

"Thiển Ngưng tuổi còn trẻ mà không ngờ lại biết dỗ con nít hơn chúng ta." Bà Chu vui vẻ nói.

"Đúng vậy." Tiết Gia Lệ nhìn thầy Quý Thiển Ngưng và Tiểu Lân Tử chơi rất vui thì lâm vào trầm tư.

Gần đến ba giờ chiều rồi, bà Chu nói phải đi về. Tiểu Lân Tử rất thích Quý Thiển Ngưng, không chịu đi.

Quý Thiển Ngưng cầm bàn tay bụ bẫm của thằng bé, nói: "Lần sau đến dì lại chơi với cháu nha."

Lúc này Tiểu Lân Tử mới chịu đi về cùng bà Chu.

Đứa bé đi rồi, căn nhà cũng thanh tịnh. Quý Thiển Ngưng đỡ Tiết Gia Lệ đi ngủ trưa.

Tiết Gia Lệ nằm xuống dưới sự giúp đỡ của Quý Thiển Ngưng, bà chưa nhắm mắt, nắm lấy tay bà hỏi: "Mẹ thấy con có vẻ thích con nít lắm."

Quý Thiển Ngưng mỉm cười, nói: "Con nít đáng yêu mà mẹ."

"Hay con và A Hạm ra nước ngoài nhận nuôi một đứa đi?" Tiết Gia Lệ nói: "Nếu không yên tâm về con nhà người ta thì cũng có thể để sau Văn Châu có con thì đưa một đứa cho hai đứa nuôi."

Quý Thiển Ngưng líu lưỡi: "Sao lại nói đến chuyện nuôi trẻ ạ? Con và A Hạm chưa nghĩ đến bao giờ."

Tiết Gia Lệ thở dài thật mạnh, nói: "Bây giờ khoa học công nghệ vẫn chưa giúp hai người phụ nữ sinh con, mẹ sợ con và A Hạm già rồi sau này sẽ cô đơn."

Quý Thiển Ngưng: "......"

Hôm cô kết hôn với Mạc Hạm thì Tiết Gia Lệ đã xin lỗi cô trước mặt các khách mời, từ đó hai người xoá tan hiềm khích lúc trước.

Sau đó Tiết Gia Lệ đối xử với cô rất tốt, tốt đến mức như muốn bù đắp sai lầm trước kia. Quý Thiển Ngưng vẫn nghĩ Tiết Gia Lệ đối tốt với cô chỉ là vì áy náy, nhưng mà những lời này rõ ràng có ý thương cô.

Sợ cô và Mạc Hạm già rồi sẽ hiu quạnh, thậm chí còn nói để con trai cưng có con rồi cho các cô nuôi.

Vòm họng Quý Thiển Ngưng nghẹn lại, nói: "Chờ A Hạm về con hỏi chị ấy thử."

Lịch đóng phim của Mạc Hạm kín mít, không biết khi nào mới đóng máy được. Chờ sức khỏe của Tiết Gia Lệ đỡ hơn thì Quý Thiển Ngưng đến đoàn phim thăm chị, còn nhắc chuyện nuôi con.

Mạc Hạm hỏi cô: "Em muốn nuôi à?"

Vấn đề này Quý Thiển Ngưng đã sớm nghĩ tới, cô và Mạc Hạm đều là người rất coi trọng việc đóng phim, nếu sức khoẻ cho phép thì có lẽ các cô sẽ diễn đến già. Hai người không có thời gian dư thừa và tinh lực để nuôi nấng dạy dỗ một đứa trẻ.

"Không muốn." Quý Thiển Ngưng nói chém đinh chặt sắt.

"Vậy thì không nuôi."

Phim trường lộn xộn, hai người vừa đi dọc hồ nhân tạo vừa nói chuyện, đi tới một cái đình hóng mát không người thì ngồi xuống nghỉ ngơi.

"Nghĩ gì vậy vợ?" Mạc Hạm thấy cô thất thần thì hỏi.

Đối diện hồ có một đoàn phim đang quay phim, một cụ già chống gậy bên hồ, lưng còn già nua, cô đơn lẻ bóng.

Quý Thiển Ngưng xúc động trong lòng, nói: "Chị nói xem sau này em chết trước hay chị trước?"

"...... Sao lại hỏi chuyện không may mắn gì cả thế?"

Quý Thiển Ngưng tựa đầu vào vai chị, nhìn cụ già bên kia hồ, lẩm bẩm: "Nhưng con người sẽ già và chết đi. Nếu tới ngày đó, em hy vọng em sẽ đi trước chị, bởi vì em không muốn một người...... Ưm?"

Mạc Hạm bịt kín môi cô, giận hờn nhìn cô, nhếch cằm về phía hồ nước đυ.c ngầu, nói: "Còn dám nói bậy thì chị ném em xuống đó đó."

"......" Dữ quá.

Quý Thiển Ngưng ngoan ngoãn chớp chớp mắt, tỏ vẻ mình không hề nói bậy.

Mạc Hạm nắm tay cô rồi kéo cô đứng dậy, phủi bụi đất bám vào quần cô.

Quý Thiển Ngưng sợ trì hoãn việc đóng phim của chị, nói: "Về thôi."

Bên hồ đối diện đã quay xong cảnh độc diễn của cụ già, đổi thành một đôi cặp tình nhân trẻ tuổi.

Mạc Hạm nhìn thoáng qua, chỉ cho cô xem: "Đó mới là chúng ta."

Một nam một nữ ở bên hồ đuổi bắt đùa giỡn, ôm hôn thắm thiết.

Tuy rằng chỉ là đóng phim, cách thật xa, nhưng Quý Thiển Ngưng vẫn nhìn được nụ cười ngọt ngào trên gương mặt bọn họ.

Cô hiểu ý, cười nói: "Thật tốt."

Hoàng hôn nhuộm hồng bầu trời, phản chiếu xuống mặt hồ lung linh sắc màu, nước trời cung màu, đẹp như tranh họa.

Mạc Hạm đè cô vào lan can, hôn cô thật sâu.
« Chương TrướcChương Tiếp »