Chương 42: Đế Lưu Tương (2)

Vừa nghĩ đến đây, trong lòng Yến Thủy Thủy không nhịn được run lên, nghĩ như vậy, bảo sao đối phương dám để nàng ở lại một mình trong cửa tiệm tranh chữ, mặc dù nàng nhìn thấy những bức tranh chữ vạn phần quý giá kia!

Nhưng những bức tranh chữ kia với nàng, thậm chí với cao nhân đương thời đều rất quý giá, nhưng đối với đối phương mà nói, e rằng cũng không là gì!

“Sao thế?”

Giọng nữ già nua khàn khàn ở trong lầu các nói: “Ngươi đừng cưỡng cầu quá mức, vạn linh có sống có chết, cho dù là người tu hành cũng có một ngày thọ hết chết già, đừng vì một con… Một con thú cưng mà vọng tưởng quá nhiều.”

Yến Thủy Thủy hít sâu một hơi, thu lại suy nghĩ, nói nhỏ: “Vâng, sư tôn.”

“Huống chi, liên quan đến việc ‘điểm hóa’ này, còn có một tin đồn thú vị.”

Giọng nữ già nua khàn khàn ở trong lầu các lại nói: “Trong truyền thuyết, cao nhân truyền đạo điểm hóa, dù sau khi điểm hóa được sự vật nào đó, cũng không thể giao lưu với thứ bị điểm hóa, bởi vì một khi người điểm hóa chú ý đến thứ bị điểm hóa, thứ bị điểm hóa sẽ mất đi sự tự do, không thể động đậy, chỉ sau khi hóa thành hình người, mới có thể khôi phục bình thường.”

Yến Thủy Thủy nghe vậy, lập tức giật mình.

Bảo sao, bảo sao cây tùng kia lại nói, lúc chủ nhân cửa tiệm tranh chữ kia nhìn nó, nó liền không động đậy được.

Thì ra là thế.

“Những truyền thuyết hoang đường này, cũng không cần nói thêm nữa.”

Giọng nữ già nua khàn khàn ở trong lầu các hỏi: “Ải thiên quan thứ hai ‘Vu tự’ trong pháp thân Cộng Công của ngươi, có cơ hội đột phá không?”

“Hồi bẩm sư tôn, đã tìm được một chút cơ hội, nếu thuận lợi qua chút thời gian nữa là có thể đột phá.” Yến Thủy Thủy nhẹ nhàng cười nói: “Phải nhờ sư tôn làm pháp đàn cầu trời.”

Điều này cũng vì may mắn thấy được bức tự thϊếp “Thượng Thiện Nhược Thủy” ở trong cửa tiệm tranh chữ kia, thúc đẩy bình cảnh của nàng, để nàng nhìn thấy con đường chân chính của đạo Thủy Hành, cảnh giới tinh thần lại lần nữa được tăng lên.

Nếu không cũng không biết phải trở ngại bao nhiêu năm.

“Tốt, rất tốt, đúng là thân Thủy Đức.”

Giọng nữ già nua khàn khàn ở trong lầu các vui mừng nói: “Chỉ tu hành nửa giáp, đã có thể đột phá ải thiên quan thứ ba, tiếp tục cố gắng trong tương lai ngươi còn có hy vọng vượt qua năm ải, cứ yên tâm giao pháp đàn cầu trời cho sư tôn, ngươi tiếp tục tu hành thật tốt là được.”

‘Nếu thường xuyên được lĩnh hội bức tự thϊếp kia thì tốt, ôi…’ Yến Thủy Thủy thở dài trong lòng, lại nói: “Vậy đồ nhi cáo lui.”





Sáng sớm hôm sau.

Lâm Chỉ Thủy vẫn như thường ngày, đeo túi đi xuyên qua con ngõ sâu, đi đến cửa tiệm tranh chữ nhà mình.

Vửa mở cửa không lâu lắm, đã thấy một người đi vào từ ngoài cửa.

Một nam nhân mặc áo khoác màu đen, khoảng ba mươi mấy tuổi, mái tóc dài buộc ở sau đầu, hình dáng khuôn mặt góc cạnh rõ ràng, mím chặt môi, trên mặt viết hai chữ nặng nề.

Khách hàng đến sớm như vậy?

Lâm Chỉ Thủy dùng tốc độ nhanh nhất quan sát vị khách hàng này một chút.

Không đúng, thoạt nhìn dáng vẻ người này không giống đến mua tranh chữ, chẳng lẽ… Người này là người mà Hàn Tố Tâm nói đến vào hôm qua, vị khách đến chịu đòn nhận tôi kia?

Phụ huynh của Trình Thất Nguyệt?

Hắn hơi căng thẳng, dù sao lừa của nữ nhi nhà người ta mười mấy vạn, có trời mới biết hôm qua Hàn Tố Tâm nói như thế nào, có lẽ người ta nể mặt Hàn Tố Tâm, chỉ qua loa mặt ngoài một chút thì sao?

“Lâm… Lâm tiên sinh.”

Trình Bất Hưu hít sâu một hơi, hơi lo lắng mở miệng nói.

Hắn ta vốn định gọi là Lâm tiền bối, nhưng chợt nhớ tới nữ nhi từng nói, vị Lâm tiền bối này thích cuộc sống phàm tục yên tĩnh bình thản, chỉ lấy những bức tự thϊếp kia tiếp đón các vị khách tu hành một chút mà thôi.

Gọi Lâm tiền bối sẽ có vẻ phá hoại ý cảnh của cuộc sống phàm tục, dù sao người phàm cũng rất ít xưng hô “tiền bối”.

“Trình tiên sinh đúng không?”

Lâm Chỉ Thủy cố gắng giữ sự bình tĩnh, mỉm cười nói: “Không ngờ ngươi lại đến sớm như vậy, hôm qua đúng lúc ta có việc đi ra ngoài, chưa thể đối xử hợp lễ, là ta hơi chậm trễ, nhưng trong tiệm này của ta, cũng coi như để lại một vài thứ có thể giải thích nghi ngờ cho Trình tiên sinh, có lẽ ngươi sẽ không trách tội ta chứ?”

Hắn hơi lo lắng đối phương tưởng hắn đi ra ngoài để trốn nợ, vậy sẽ mất khí thế, chắc chắn phải giải thích điều này một chút.

Lời ngầm chính là: Dù sao ta để lại nhiều tranh chữ quý giá ở trong tiệm như vậy, ngươi cũng từng thấy, có lẽ hiểu rõ nữ nhi của ngươi cũng không tiêu tiền vô ích, ngươi sẽ không đòi lại tiền chứ?

“Đương nhiên sẽ không, vốn là vãn bối sai, vãn bối sao dám trách tội ngài?” Trình Bất Hưu vội vàng cúi thấp đầu, thấp thỏm lo lắng.

Hắn ta hiểu được.

Thoạt nhìn vị Lâm tiền bối này đang nói xin lỗi, nhưng trên thực tế chỉ sợ đang nói: ‘Hôm qua ta đã sớm tính ra ngươi sẽ tìm đến ta, nhưng ngươi còn chưa đủ tư cách để ta tự mình ra tay, chỉ với hai chí bảo và thủ đoạn nhỏ mà ta để lại trong tiệm, cũng đủ để ngươi hiểu rõ sự chênh lệch.’

Về phần câu cuối cùng của Lâm tiền bối để hắn ta không trách tội…

Chỉ sợ, cũng chỉ là mỉa mai ngược lại?

E rằng lời ngầm là: ‘Cái mạng này của ngươi cũng do ta cứu, ngươi nên cảm ơn ta mới đúng.’

Đúng là trong bông giấu gươm!

Thái độ châm chọc khıêυ khí©h của vị tiền bối này, không khỏi khiến hắn ta càng thêm lo lắng, chỉ cảm thấy trong lòng lạnh lẽo, sau lưng cũng mơ hồ đổ mồ hôi lạnh.