Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Tất Cả Phản Diện Đều Hắc Hóa, Chỉ Có Sư Muội Là Hài Hước

Chương 2: Đây là lực lượng của vai ác sao?

« Chương TrướcChương Tiếp »
Trong lúc bọn họ ấp úng trả lời không ra, Diệp Linh Lang cũng đang tò mò đánh giá người trước mặt.

Người này bề ngoài khoảng chừng hơn hai mươi tuổi, bộ dáng tuấn dật, phong độ nhẹ nhàng, thoạt nhìn ôn tồn lễ độ lại vô cùng khí chất, so với những lão nhân ở các môn phái khác còn nổi bật và giống tiên nhân hơn nhiều.

Dựa theo kinh nghiệm của nàng suy đoán, người này nhất định là đại sư huynh của Thanh Huyền Tông, thứ nhất bởi vì thiết lập của đại sư huynh thường rất ôn nhu, đại sư huynh của nữ chủ Diệp Dung Nguyệt chính là điển hình ôn nhu lại tận tâm cống hiến, không màng sống chết lại cầu mà không được, làm một nhóm người đọc khóc muốn mù mắt.

Thứ hai bởi vì đại sư huynh thường sẽ thay thế sư môn tới tuyển nhận đệ tử mới, như vậy càng hợp tình hợp lý, rốt cuộc đây sẽ là người đảm nhiệm sự vụ của tông môn trong tương lai.

Nhìn vị đại sư huynh này, Diệp Linh Lang đối với Thanh Huyền Tông có ấn tượng rất tốt, ít nhất toàn môn phái là vai ác nhưng bên trong cũng không phải mỗi người đều hung thần ác sát, mặt mày xấu xí.

Lúc này, đôi phụ mẫu không lương tâm kia mới nghẹn ra được một câu: “Thanh Huyền Tông là môn phái lớn ở Tu Tiên giới, không phải phàm nhân như chúng tôi có thể tùy tiện bình luận, vừa mới mạo phạm mong ngài có thể bao dung.”

Chỉ thấy đại sư huynh cười khẽ một tiếng, đẹp đẽ ấm áp như gió xuân.

“Ông nói sai rồi, Thanh Huyền Tông tính cả chưởng môn và đệ tử, nhân số tổng cộng cũng không vượt qua mười lăm người, không tính là môn phái lớn gì.”

Lời này vừa ra, đừng nói là phụ mẫu Diệp gia kinh ngạc đến rớt cằm, ngay cả Diệp Linh Lang cũng bị chấn động, nhân số tổng cộng dưới mười lăm người còn tính là môn phái sao? Cách vách tùy tiện tìm môn phái nào động cái ngón tay cũng có thể đem bọn họ diệt không phải sao?

Lời này của đại sư huynh làm hai phụ mẫu Diệp gia không biết làm sao, bọn họ ngốc ngốc nhìn hắn nửa ngày tìm không ra từ ngữ.

Bọn họ tìm không thấy từ cũng không ảnh hưởng đại sư huynh tiếp tục phát huy, hắn cười nói: “Bất quá ông vừa mới nói câu kia cũng chưa sai, sự tình đã đồng ý mà làm không được, Thất Tinh Tông đúng là sẽ đối với Diệp Dung Nguyệt có ý kiến, giống vậy, hai người đáp ứng Diệp Linh Lang rồi lại không cho, Thanh Huyền Tông chúng ta cũng sẽ có ý kiến.”

Nói xong, ngón tay thon dài nhẹ nhàng động một chút, một con chim Hỏa Diễm nho nhỏ ở đầu ngón tay hắn nhảy lên, mặc dù nó còn nhỏ nhìn rất đáng yêu lại đẹp mắt, nhưng mà nhiệt độ lại rất cao, nóng đến mức làm phụ mẫu Diệp gia trán đầy mồ hôi.

“Diệp gia chúng tôi dù sao cũng là trăm năm thế gia, tuyệt đối không thể nói chuyện mà không tính toán, một phần kia của Linh Lang chờ đến khi nàng đến Thanh Huyền Tông, chúng tôi nhất định sẽ chuẩn bị đầy đủ!” Hai người lập tức sửa miệng bảo đảm.

“Hiện tại.”

“Hả?” Diệp mẫu sửng sốt, bà đang muốn nói cái gì thì Diệp phụ đã nhanh chóng đẩy người một phen: “Hả cái gì! Làm bà hiện tại lấy ra, sửng sốt làm gì? Nhanh lên!”

Diệp mẫu cũng không dám trì hoãn một giây, nhanh chóng đem linh túi lấy ra đưa cho đại sư huynh.

“Ngài xem, một cái linh túi, mười viên linh quả, một trăm linh thạch tất cả ở chỗ này.”

Đại sư huynh cầm ở trong tay ước lượng rồi xoay người vứt cho Diệp Linh Lang.

“Đếm thử đi, thiếu một cái ta làm cho bọn họ bồi thường gấp mười lần.”

Nghe được lời này phu thê Diệp gia đều biến sắc, môn phái tu tiên nhiều như vậy nhưng cũng không có nhà ai nói chuyện không khách khí cỡ này, ngay cả đệ nhất tông môn Thất Tinh Tông vừa nãy cũng chỉ là đòi gấp đôi mà thôi.

Người này, một môn phái chỉ có mười lăm người, cũng không ai nguyện ý vào Thanh Huyền Tông, dựa vào cái gì chứ!

Nhưng những lời này bọn họ một câu cũng không dám nói, tông môn không bản lĩnh nhưng người thật sự hung hăng mà, bọn họ không có lá gan kia, chỉ có thể nuốt ủy khuất này xuống.

Diệp Linh Lang nhìn hai người bọn họ đầy mặt ủy khuất lại không dám ra tiếng, nội tâm không khỏi hô to một tiếng sảng khoái, đây là tác phong của vai ác sao?

Chuyên trị các loại giả nhân giả nghĩa giả mù sa mưa đúng không? Xấu xa cũng là xấu xa trực tiếp như vậy.

Diệp Linh Lang tức khắc cảm thấy vào Thanh Huyền Tông cũng không tồi, ít nhất không cần khóc sướt mướt chịu ủy khuất nha!

Nhìn hai người khổ sở như vậy, thân là nữ nhi như nàng đành phải rưng rưng đếm đếm đồ trong linh túi, một cái cũng không thiếu, xem như thành thật.

“Không thiếu gì cả.”

“Vậy chúng ta đi thôi.”

Đại sư huynh nói xong liền xoay người đi, Diệp Linh Lang đứng ở tại chỗ sửng sốt một chút, quay lại nhìn thoáng qua đôi phụ mẫu kia đang hận không thể nhào lên đánh nàng, sau đó vô cùng cao hứng chạy bước nhỏ theo đại sư huynh.

“Đại sư huynh, chờ muội đã!”

Bỗng nhiên đại sư huynh thật dừng lại không đi nữa, Diệp Linh Lang suýt chút nữa đυ.ng vào sau lưng hắn.

Hắn quay đầu, vẻ mặt nghiêm túc nói với nàng: “Ai nói ta là đại sư huynh?”

Diệp Linh Lang sửng sốt sờ sờ đầu, không dám chắc mà hỏi lại: “Ngài không phải đại sư huynh?”

“Kêu sư tôn.”

“Hả?”

“Ta là chưởng môn của Thanh Huyền Tông, cũng là sư tôn của con.”

Diệp Linh Lang hoàn toàn ngây người.

Người này vậy mà là chưởng môn Thanh Huyền Tông, đầu lĩnh vai ác, Hoa Tu Viễn!

Tuy rằng đại hội tu tiên lớn lớn bé bé cũng gần trăm môn phái, nhưng đi đến đây cũng là trưởng lão hoặc là đại đệ tử, chưa nghe nói qua môn phái nào lại phải do chưởng môn tự mình trình diện.

Liền tính Thanh Huyền Tông chỉ có không đến mười lăm người, nhưng cũng có đại sư huynh mà, hiện tại thế nhưng lưu lạc đến mức chưởng môn tự thân xuất mã sao?

Nàng rốt cuộc là đi vào dạng gì tông môn đây? Sao có cảm giác là sắp chống đỡ không nổi nữa?

Nàng hiện tại còn có thể đổi ý hay không?

“Thất thần làm gì? Gọi sư tôn.”

“Sư tôn.”

“Xem biểu tình của con, là đối với vi sư có nghi vấn gì sao?”

“Có, thân là chưởng môn, ngài vì sao so với những người khác trẻ hơn nhiều như vậy? Chưa từng nghe qua chưởng môn của môn phái nào chỉ mới hơn hai mươi nha.”

Hoa Tu Viễn nghe xong trên mặt lộ ra ôn hòa tươi cười, thoạt nhìn lời này đã lấy lòng hắn, nói vậy đây cũng là một người thích nghe lời hay đi, Diệp Linh Lang yên lặng cân nhắc, nếu là có thể cùng người này xây dựng quan hệ tốt một chút, có hắn che chở, những vai ác trong môn phái chắc là sẽ không khi dễ nàng.

“Chờ vào Thanh Huyền Tông con sẽ hiểu thôi.”

“Nhận được sư tôn ưu ái, nguyện ý thu nhận làm con ở Tu chân giới có chỗ dựa vào, đại ân đại đức Linh Lang tuyệt đối không quên!”

Một đám cầu vòng thổi xong, Diệp Linh Lang chẳng những không thu được tán thưởng, ngược lại nghe được Hoa Tu Viễn cười nhạo.

“Con cho rằng ta chọn con nhập môn là bởi vì không ai muốn sao?”

Diệp Linh Lang sửng sốt, chẳng lẽ không phải?

“Thanh Huyền Tông ta cũng là có điều kiện.”

Diệp Linh Lang cả kinh, Thanh Huyền Tông thế nhưng có điều kiện thu người!

“Chúng ta là dựa vào nhan giá trị để nhận người.” Hoa Tu Viễn tùy tay vung lên chỉ chỉ một đám người: “Những kẻ đó dưa vẹo táo nứt, đừng mơ tưởng bước vào cửa Thanh Huyền Tông.”

Diệp Linh Lang đi theo nhìn lướt qua, rất là chấn động, tuy rằng người ta cũng không muốn tiến vào Thanh Huyền Tông.

“Đi thôi, năm nay chỉ thu một người, trực tiếp cùng ta hồi tông môn là được, những thứ lung tung rối loạn khác không cần để ý.”

Trình tự bái sư thu đồ đệ, còn có đệ tử mới ở Liên Minh đăng ký, con có phát cho thân phận ngọc bài, những cái đó cũng coi như là lung tung rối loạn sao?

Diệp Linh Lang ở trong lòng nói thầm, chỉ thấy Hoa Tu Viễn vung tay, một linh kiếm lập tức xuất hiện trước mặt, hắn cũng đã đứng trên kiếm.

“Lên đây.”

Diệp Linh Lang đi theo Hoa Tu Viễn lên linh kiếm, ngự kiếm bay lên thẳng bầu trời xanh, thân ảnh hai người ở đỉnh núi đen nghìn nghịt vô cùng chói mắt, không ít người ngẩng đầu lên khϊếp sợ nhìn bọn họ.

“Đây là môn phái nào vậy? Cứ như vậy ngự kiếm đi rồi? Quá kiêu ngạo.”

“Nghe nói là Thanh Huyền Tông, năm nay vận khí tốt nhặt được một người, trực tiếp mang về.”

“Thì ra là Thanh Huyền Tông, vậy là đúng rồi, dù sao không có ai, cũng không cần trưởng lão mang theo một đám đệ tử mới trèo đèo lội suối đi về.”

……

Mất khoảng nửa ngày, Hoa Tu Viễn mang theo Diệp Linh Lang đáp xuống ngoài cửa lớn của Thanh Huyền Tông.

Diệp Linh Lang vừa ngẩng đầu liền thấy được cánh cổng lớn vô cùng khí thế rộng rãi, ở phía sau là thềm đá thật dài nhìn không đến điểm cuối, một đường thông lên trên núi.

Không thể không nói, Diệp Linh Lang bị bên ngoài của Thanh Huyền Tông làm ấn tượng, nhìn dáng vẻ nội tình môn phái vẫn là rất thâm sâu, sau khi nhập môn nàng phải nỗ lực tu luyện, mặc dù làm không thành đại sự thì giữ được mạng nhỏ chắc là không thành vấn đề.

Như vậy, nàng cũng yên tâm rồi.
« Chương TrướcChương Tiếp »