Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Tỏ Tình Đêm Khuya

Chương 1

Chương Tiếp »
Tháng mười, thời tiết thành phố Du thay đổi thất thường, giống như các cuộc điện thoại cục cảnh sát nhận được.

Gần tối trời mưa rất lớn.

Không trung xám xịt, sắc trời tháng mười tối xuống thật sự nhanh, không bao lâu đèn đường bên ngoài đã sáng lên.

Trần Vũ Phồn đứng ở cửa tiệm, ôn tồn mềm giọng giải thích còn khách trong tiệm, bọn họ không thể đi vào như vậy.

Nhạc Phong cầm thẻ cảnh sát trong tay nói để cô phối hợp điều tra, nhưng lá gan cô gái này rất lớn, ngăn người ở ngoài cửa: “Đồng chí cảnh sát, anh có lệnh điều tra không?”

Cô ấy có thể cho anh ta vào tiệm nhưng trong tiệm còn có chỗ ở tư nhân, phòng kia không ở trong phạm vi điều tra của bọn họ.

Một giờ trước, mưa to giàn giụa.

Có người báo án phố Trường Phong đã xảy ra vụ án cùng nhau gϊếŧ người.

Hung thủ vừa mới chạy, Nhạc Phong phái người lục soát từng nhà một, lệnh điều tra còn chưa cấp xuống nhanh như vậy nhưng tất cả mọi người đều phối hợp.

Chỉ có bà chủ của hiệu sách ở giữa mấy cửa hàng may vá và tiệm sửa xe này là không nhường một bước nào.

Càng khó phân rõ phải trái hơn những người phụ nữ văn nhã.

Nhạc Phong đã tức muốn hộc máu.



Từ hiệu sách đến chỗ cô ấy chỉ cách một bức tường, Trần Vũ Phồn dự đoán được anh ta không dám động vào phụ nữ, dùng thân thể lấp kín cánh cửa duy nhất, cười ôn hòa như cũ.

“Đồng chí cảnh sát, anh thật sự không tiện đi vào. Tôi có thể bảo đảm với anh, bên trong không che giấu tội phạm, anh có thể xem xét camera của hiệu sách chúng tôi.

Hiệu sách này mới mở, mở hiệu sách ở đoạn đường như vậy vốn là khả nghi, thái độ người phụ nữ che giấu càng làm cho Nhạc Phong mất đi kiên nhẫn.

Cảnh sát mới nóng nảy tựa như người trẻ tuổi bồng bột, nóng lòng chứng minh chính mình cũng dễ dàng bại lộ khuyết điểm.

Trần Vũ Phồn 30 tuổi, biết nắm chắc cậu bé như vậy thế nào. Nhưng người đàn ông vẫn luôn đứng ở cửa hiệu sách kia lại làm cho cô ấy tâm thần không yên.

Anh đi đến cùng Nhạc Phong, cũng mặc chế phục nhưng không phải công an bán chuyên trách.

Dáng người cao dài, cao mà gầy, bóng dáng thoạt nhìn hiện rõ sự gầy yếu.

Tóc cắt thật sự ngắn, trông rất đẹp, đường cong của ngũ quan rõ ràng sạch sẽ, khí chất đạm mạc độc đáo.

Đồng tử màu đen, mắt một mí, ánh mắt thoạt nhìn không có độ ấm gì tựa như ánh trăng bị mưa xối.

Vừa rồi trời mưa thật sự lớn, anh cầm một chiếc ô màu đen đi đến, sau đó đặt ô vào thùng nhựa màu đỏ ở cửa.

So với sự nóng nảy của Nhạc Phong, anh có vẻ rất trầm ổn bình tĩnh.

Trong chớp mắt ánh mắt nhìn lại đây một cái, đầu trái tim của Trần Vũ Phồn không tự giác run mạnh.

Cô ấy ngăn được mười người như Nhạc Phong, lại chỉ không ngăn cản được một người đàn ông như vậy.



Mười mấy giây sau, cô ấy lại ngước mắt nhìn qua thêm lần nữa, bóng người ở cửa đã biến mất.

Trần Vũ Phồn là hai tháng trước mua lại hiệu sách này.

Trang trí thật sự có tình thú, một mình cô ấy quản, thuê ba người đánh giá.

Tầng 3 là phòng sinh hoạt của cô ấy.

Sống một mình cho nên phòng cũng đơn giản, một phòng một sảnh, đồ vật bên trong liếc mắt một cái là có thể nhìn thấy.

Hứa Từ trèo tường đi vào, tay vừa mới sờ đến mặt bàn phía sau đã truyền đến tiếng nước.

Trần Vũ Phồn bày bồn tắm trong phòng khách, đã là phòng khách cũng là phòng tắm, bên trong có người đang tắm rửa.

Một giây anh xoay người kia, không biết là trời mưa sét đánh, tia chớp làm hỏng mạch điện hay là Trần Vũ Phồn phát hiện anh đã đi đường nhỏ nhảy cửa sổ tiến vào, kịp thời tắt công tắc của nguồn điện.

Tóm lại, trong nhà lâm vào bóng tối trong nháy mắt.

“Vũ Phồn?” Là âm thanh của một phụ nữ.

Hứa Từ có bệnh quáng gà (Bệnh quáng gà (chứng mù đêm) là cách gọi thông thường của bệnh lý thoái hóa sắc tố võng mạc mắt. Quáng gà được nhận biết bởi tình trạng giảm thị lực, thu hẹp tầm nhìn vào ban đêm hay trong bóng tối, những nơi ánh sáng không đầy đủ.) rất nhỏ, nhìn không rõ đồ vật. Trong bóng đêm mông lung, anh chỉ nghe thấy tiếng người phụ nữ đứng dậy từ trong bồn tắm, tiếng nước nhộn nhạo.

“Anh là ai?”
Chương Tiếp »