Chương 51: Ai Mất Bình Tĩnh Trước Người Đó Thua

Lê Cảnh Trí nhanh nhẹn bắt lấy tay Y Nghê, đẩy một cái.

Cô từng sống một mình ở nước ngoài, mọi thứ đều phải tự làm, nên sức lực cũng lớn hơn những cô gái bình thường. Cứng chọi cứng, Y Nghê chỉ là một cô tiểu thư được nuông chiều từ nhỏ sao có thể thắng được cô.

Y Nghê ngã xuống đất, biết mình không đánh lại được Lê Cảnh Trí, cô ta bình tĩnh lại, bắt đầu công kích bằng miệng: "Có giấy chứng nhận kết hôn thì sao? Cô không nhớ là tờ giấy đó là cô sử dụng thủ đoạn thấp hèn nào để lấy sao?"

Lê Cảnh Trí chạm cằm nhìn cô ta: "Cô nói cô và Lăng Ý là thanh mai trúc mã?"

"Phải." Y Nghê kiêu ngạo ngẩng đầu lên, mặc dù bị ngã xuống đất, nhưng vẫn lộ ra vẻ đắc ý: "Chúng tôi quen biết nhau từ nhỏ, cô cho rằng cô là cái thá gì? Cho dù có giấy chứng nhận kết hôn, nhưng trong lòng Lăng Ý cô cũng chẳng là cái gì cả."

Lê Cảnh Trí cố ý khıêυ khí©h cô ta: "Cô quản tôi sử dụng thủ đoạn thấp hèn làm gì? Ngược lại là cô, làm thanh mai trúc mã hơn hai mươi năm với anh ta mà cũng không thể lấy nổi chức Lăng thiếu phu nhân, lại còn giễu võ dương oai với tôi. Không có giấy chứng nhận kết hôn, cô mãi mãi chỉ là tiểu tam, là vợ bé, bị người phỉ nhổ."

"Vậy thì sao? Ít nhất người mà anh ấy che chở vẫn là tôi." Y Nghê cũng phản bác lại: "Chuyện xảy ra ở bữa tiệc, cô cho rằng anh ấy không biết sao? Anh ấy biết tôi giội nước cô, nhưng vẫn không có trách tôi, chỉ trách cô làm anh ấy mất mặt."

Trong lòng Lê Cảnh Trí đã khó nuốt trôi, bây giờ lại bị nhắc lại cảm giác như bị đâm thêm một nhát đao nữa.

Không phải vì Lăng Ý đối xử bất công với cô, mà bởi vì cô nhớ lại bộ dạng chật vật của mình, lại còn khiến Giang Tây Long bị liên lụy theo.

Cô hít sâu một hơi, trong lúc cãi nhau, ai mất bình tĩnh trước người đó liền thua, Lê Cảnh Trí tự nói với mình.

Thấy cô không nói gì, tưởng mình chọc vào nhược điểm của cô, Y Nghê đắc ý: " Lê Cảnh Trí, tôi cho cô biết, cho dù cả đời cô giữ lấy vị trí thiếu phu nhân, Ý ca ca cũng sẽ không bao giờ thích cô."

Điều chỉnh tâm trạng thật tốt, cô quay lại cười với Y Nghê: "Vậy thì chúc cô may mắn, để tôi cả đời làm thiếu phu nhân đi. Cô vĩnh viễn chỉ là một ả nhân tình nhỏ bé mà thôi, cho dù Lăng Ý có thích cô, bảo vệ cô, nhưng người hắn cưới là tôi, cô vĩnh viễn cũng không có được."

"Cô!"

"Không sai, là tôi!" Cô cười xán lạn, Y Nghê vô cùng tức giận nhưng không thể phản bác lại. Cô ta trực tiếp ngồi thẳng xuống đất, lên trên tấm thảm gần ghế salon, không biết đang suy nghĩ cái gì.

Lê Cảnh Trí có chút sốt ruột, đàn ông thường tắm rửa rất nhanh, cô phải mau chóng đuổi được Y Nghê đi thì mới có thể nói chuyện tử tế với hắn được. Nhưng những lời khó nghe đều đã nói đến vậy rồi mà cô ta vẫn ngồi yên, không chịu đi, nhìn chằm chằm cô. Thật sự hết cách rồi cô đành phải tung chiêu lớn vậy.

Lê Cảnh Trí không cao hơn Y Nghê bao nhiêu , bây giờ cô ta đang ngồi trên đất mà cô thì đang đứng trông như đang nói chuyện với người lùn vậy. Cô đi tới trước mặt Y Nghê, giơ nắm đấm, nhìn như muốn đánh người.

Y Nghê trợn to mắt: "Cô, cái đồ thần kinh này, cô định làm gì? Muốn đánh tôi?"

"Đúng vậy, tôi dùng nắm đấm đánh cô đã là rất nhân từ với cô rồi." Lê Cảnh Trí híp mắt, đe dọa: "Cô thử lên mạng tìm kiếm, có biết bao nhiêu người đánh tiểu tam trên đường, lột quần áo khắp nơi. Nếu như cô dám chọc tức tôi, cô có tin là tôi cũng dám làm thế với cô không?" Ý là nếu không muốn chịu nhục thì nhanh đi đi.

" Lê Cảnh Trí, con mụ điên này!"

Đúng lúc này, cửa phòng tắm mở ra, Lăng Ý đi ra vừa khéo nhìn thấy dáng vẻ này của cô.