Chương 5

2 tuần trôi quá rất bình thường, không có thêm sự xung đột nào. Hôm nay là ngày đầu tiên cô bé tới trường mới. cảm xúc khó tả. có lẽ do đây là lần đầu cô được học một ngôi trường lớn như thế này. Hồi hộp bước qua cánh cổng. đây là lần đầu cô bước vào cổng trường, cô mới nhận thấy được sự to lớn của nó. Các học sinh đều đến trường bằng những chiếc xe ô tô hiện đại nhất. Hai bên xe xếp thanh hàng để đường cho học sinh đi vào. Chợt cô thấy đám học sinh ồn ào, xô đẩy nhau chỉ tay về hướng chiếc xe Limouse vừa đi tới. Bước ra khỏi chiếc xe là ba chàng trai đẹp tựa như tranh và bức tranh về ba chàng trai đó sẽ là bức tranh mà không ai Không muốn có. Đương nhiên, cô bé biết 3 chàng trai đó. Đó là ba cậu chủ của cô . Cô không thể trách tại sao đám học sinh đó đều không thể kìm nổi trước họ. Cả ba đều là những mỹ nam,cao trên 1m80, thành tích học tập của hộ luôn là top đầu, ngoài ra họ đều là con cháu của chủ tịch tập đoàn AJ danh giá. Khẽ mỉm cười khi nhìn cảnh tượng nhốn nháo đó, cô quay đi bỏ vào trường trước. Cô không muốn chạm trán với ba người đó, vì giữa cô và họ đã có một giao ước là làm như không quen nhau khi ở trên trường.

Buổi khai trường diễn ra trong nhàm chán, cô bé uể oải vươn vai. Buổi lễ kết thúc bằng bài diễn văn của Băng (cậu ấy là thủ khoa toàn trường, năm nay học lớp 12). Sau đó mọi người đều bắt đầu về lớp, cô học lớp 11A1. Cô có vẻ hơi chân chừ khi đứng trước cửa lớp. Sau khi nghe lời giới thiệu của cô chủ nhiệm:

- Năm nay, lớp ta sẽ có thêm một người bạn mới. Các em hãy giúp đỡ bạn ấy.

Mọi người có vẻ như không ai để tâm tới lời giới thiệu đó. Cô từ từ bước vào có phần hơi ngập ngừng, cô giới thiệu:

- Chào các bạn mình là Diệp Xuân, rất mong được các bạn giúp đỡ.

Vẫn không ai chú ý tới lời giới thiệu của cô. Như vậy thì cô bé sẽ thấy dễ chịu hơn. Cô không thích được chú ý quá. Chợt một giọng nói hiếu kì:

- Cậu là con cháu của tập đoàn nổi tiếng nào thế?

Cô bé hơi ngớ người ra trước câu hỏi đó rồi một giọng nói đanh đá vang lên:

- Hay cậu là một nghệ sĩ mới nổi? Làm sao cậu vào được lớp này? Chắc gia đình của cậu phải quyền lực lắm nhỉ?

Cô cũng thắc mắc tại sao mình “may mắn” được vào lớp A1 thế. Trường này có 3 khối, mỗi khối có 10 lớp được chia theo cấp bậc, mức độ giàu có quyền lực của gia đình. Lớp A1 là lớp tập trung con chua của các tập đoàn lớn nhất, hay nhà chính trị gia quyền lực nhất. Mặc dù thắc mắc nhưng cô vẫn vui vẻ trả lời câu hỏi của những người bạn mới này:

- Không, gia đình mình chỉ bình thường thôi.

Thoáng có một làn sóng xôn xao trong lớp khiến cô hơi ngập ngừng. Rồi một giọng nữ đanh đá vang lên:

- CẬu đùa vui nhỉ? CẬu không cần dấu như vậy đâu

Cô bé đáp lại, hơi thắc mắc trước câu hỏi đó:

- Không, thật mà. Mình không có gì phai dấu cả. Bố mẹ mình là nhân viên của tập đoàn AJ.

Cả lớp chợt ồn ào hơn khiến cô càng thấy khó xử. May có cô chủ nhiệm giải thoát dùm cô:

- Được rồi, chào hỏi tới đây được rồi. Em hãy về chỗ đi, còn 2 chỗ trống ở bàn cuối, em ngồi ở đó nhé.

Khẽ gật đầu cảm ơn cô giáo, cô bước về phía bàn của mình. Đang đi, cô chợt vấp chân của một bạn nữ, cô vội xin lỗi mặc dù cô không có lỗi vì hình như bạn nữ đó cố ý đưa chân ra. Lúc khẽ nhìn qua bạn nữ ấy cô nghe cô bạn ấy nhéch mép tao nụ cười đầy ẩn ý và nói từ “loser”. Cô bé thầm nghĩ đó có thể là do cô nghe nhầm. Cô bé không quan tâm lắm và đi về chỗ ngồi của mình. Đó là một chỗ gần cửa sổ.

- Lớp trưởng, hôm nay lớp có vắng bạn nào không?

Nghe cô chủ nhiệm hỏi, một bạn nữ đứng lên. Cô bạn này khá xinh với mái tóc cắt ngắn đầy cá tính.

- Thưa cô, hôm nay lớp vắng bạn Minh Triệt. CẬu ấy xin phép sẽ vắng vài ngày ạ.

Cô giáo khẽ thở dài rồi cũng gật đầu cho quá. Tiết học đầu tiên bắt đầu. Cô nhanh chóng theo kịp chương trình dạy dễ dàng vì cô đã được Phong phụ đạo trong suốt 2 tuần qua mà.

Giờ ăn trưa đến, mọi người đều chạy xuống canteen của trường. Cô bé cũng từ từ đi xuống đó, cô đã được trả tiền ăn trước rồi mà ^o^. Lúc vừa bước xuống cầu thang, một nhóm người chặn đường cô bé. Nếu cô nhớ không nhầm thì họ học cùng lớp cô. Đứa con gái lên tiếng trước:

- Mày đi đâu thế? Mày có biết đây không phải là nơi cho mày không?

Hơi ngớ người trước câu nói đầy chua ngoa của đứa con gái đang đứng trước mình, cô nhìn đứa con gái đó là một đứa khá cao, tóc ngắn đen, làn da bánh mật đầy quyến rủ, khá xinh, đôi mắt nâu của con bé đó như đang săm soi người đứng đối diện mình. Cô đáp với một chút thắc mắc:

- Ơ, mình đi ăn trưa. Có gì sai sao?

Một giọng nam vang lên đầy vẻ khinh bỉ. Anh chàng này khá cao, mái tóc vàng xoăn, ánh mắt của ta cũng như ánh mắt của con bé kia, anh ta cười một nụ cười trêu trọc:

- haha… Mày nghĩ mày đến đây để làm gì chứ. Hay mơ ước có thể cặp với anh chàng nhà giàu nào đó để đổi đời.

Giọng nói chua ngoa của anh khiến cô bé thật sự khó chịu, cô nói:

- Xin lỗi mình không phải loại người ăn bám như ai đó. Các bạn cần gì thì cứ nói thẳng đi.

Lời nói cương quyết của cô bé khiến cho đám người chặn đường cô phải tức lên. Một đứa con trai khác lên tiếng, giọng nói đầy tức giận:

- Mày ngu hay giả bộ ngu vậy. Nơi này không phải dành cho đứa thấp hèn như mày. Bốc mùi quá!

Lời nói đanh đá của con bé đó khiến Xuân thực sự tức giận nhưng cô phải kìm nén. Cô không muốn mình gặp rắc rối vì vụ vớ vẩn này. Cô hạ giọng đáp:

- Hết chưa? Nếu các cậu không còn gì để nói thì tôi đi đây. Cảm ơn vì lời nhắc nhở không cần thiết đó.

Nói xong, cô bỏ đi nhưng lại bị một bàn tay của ai đó giựt tóc lại. Cô bé đau điếng quay mặt lại, thì đó là một đứa con gái nhỏ người, thấp hơn cô bé một cái đầu, mái tóc xoăn đen, mặt đang hằm hằm tức giận, nó quát lên:

- Mày còn dám ngông cuồng à. Bọn tao có ý tốt khuyên mày bỏ trường sớm trước khi quá trễ hơn. Thế mà mày còn dám to tiếng cãi lại. Rồi mày sẽ phải hối hận vì mày từ chối ý tốt của bọn tao.

Cô bé tực giận đẩy con nhỏ đang kéo tóc cô ra. Nhìn hết một lượt đám đang đứng trước mặt cô. Hai đứa con gái và 2 đứa con trai, nữa cũng đang nhìn cô với vẻ mặt khinh khỉnh, tức giận. cô bé lên tiếng đáp lại:

- Này, cậu làm gì thế. Tôi có làm gì sai thì cậu cứ nói, tại sao các cậu lại cư xử như thế. Thật quá đáng.

Cô bé đang cố gắng kìm nén để không phải hét lên những lời nói quá đang khác.

Bốp…

Một tiếng “ bốp” vang lên khiến cho mọi người không khỏi giật mình. Đứa con gái nãy giờ im lặng đứng nhìn tát cô bé một cái rất đau, khiến cô bé như muốn nổ đóm đóm mắt. Đứa con gái này với mái tóc dài, nâu hơi xoăn làm nổi bật là da trắng và khuôn mặt thanh tú đang nhìn Xuân với vẻ mặt khinh khỉnh, nhẹ nhàng câm chiếc khăn lau tay như việc cô ta vừa tát Xuân là việc vô cùng dơ bẩn. Cô ta cất tiếng:

- Mày quả là ngu ngốc. Tao chỉ dạy cho mày một bài học nhỏ thôi. Khôn hồn thì nhanh chóng biến khỏi ngôi trường này.

Nãy giờ, cô bé vẫn chưa hoàn hồn khỏi cái tát đó. Cô tức đến muốn trào nước mắt nhưng cô sẽ không khóc, cô sẽ không bao giờ yếu đuối trước những kẻ như thế. Cô quắc mắt nhìn đứa con gái đó rồi đáp một giọng nói thản nhiên như muốn trêu tức đám đó:

- Xin lỗi, đã khiến các cậu thất vọng vì ước muốn của các cậu không thể thành sự thật.

Cô vùng tính bỏ đi, thì một đứa con trai kia đứng chặn đường cô, giọng nói đe dọa:

- Cô thật cứng đầu, chắc cô cần một bài học nữa phải không.

Vừa nói xong, đứa con gái tóc xoăn đen xúm lên đánh cô. Cô bị đứa con trai kia giữ tay lại còn đứa con gái kia đánh cô. Đúng lúc này thì một giọng nói vang lên:

- Có chuyện gì thế?

Mọi người quay phắt lại. Đó là Thái Vũ. Anh đang đứng tựa vào tường, nhìn mọi người. Ánh mắt dò xét lượt khắp lượt rồi dừng lại ở đứa con trai đang giữ tay Xuân. Anh hỏi:

- Cậu đang làm gì thế? Tại sao mọi người ở đây đông thế?

Giọng nói hiếu kì của anh chẳng hợp với không khí căng thẳng lúc nãy do anh tạo ra. Đứa con trai thả tay cô bé ra ra rồi ấp úng trả lời:

- Dạ… không…có gì đâu ạ. Bọn em chỉ đang chào hỏi bạn mới này một tí thôi.

“Chào hỏi thôi sao?” – Xuân nghĩ thầm

Vừa nói hắn vừa chỉ tay về phía cô bé nãy giờ đang cúi gằm mặt đang xoa xoa cánh tay do lúc nãy bị nắm chặt quá. Vũ từ từ tiến lại chỗ cô bé, khẽ nâng cằm cô bé lên nhìn chăm chú, còn cô bé thì đang cô nhìn vào ánh mắt của anh. Cô đang xấu hổ muốn chết đây. Mới ngày đầu tiên đi học đã gây chuyện đã thế đã bị ngay Vũ bắt gặp chứ.

Vũ khẽ mỉm cười, khiến cho đám con gái kia hơi đỏ mặt, xao xuyến, anh nhìn cô bé nói:

- Cô rắc rối thật đấy. Thôi được rồi.

Anh quay sang nhìn đám người lúc nãy chặn đường Xuân mỉm cười nụ cười thiên thần :

- Được rồi đấy. Mọi người đi ăn trưa đi nào.

Cô bé vùng tay đẩy Vũ ra rồi bỏ chạy về phía sân thượng của dãy học khối 11.

Trên sân thượng, cô bé ngồi suýt xoa cánh tay. Và vài vết thương trên mặt. Cô tức đến không muốn ăn nữa rồi. Cô không biết phòng y tế ở đâu cả nên đành ngậm ngùi nhìn vết thương.

- Em không ăn trưa à. Sao lại ngồi ở đây.

Cô giật mình quay lại. Đó là Phong anh ấy đang từ từ bước lại chỗ cô. Cô vội quay đi chào anh:

- Em… chào anh. Sao anh lại lên đây ạ?

Phong hồn nhiên trả lời rồi ngồi xuống bên cô:

- Ơ, thế anh không được lên đây à?

- Ơ, dạ không, ý em là…

Cô ấp úng không biết nói gì. Chợt nhìn thấy Phong đang nhìn mình cô giật mình hỏi:

- Anh sao thế? Em bị sao ạ?

- Ừm, em bị sao thế? Không ăn trưa sao?

Cô chợt nhớ tới vụ xô xát lúc nãy, cô nói dối:

- Dạ không có gì đâu ạ. Sao anh lên đây.

- Anh lên tìm em.

Anh nói vừa chìa cái bánh hamburger ra cho cô và xoay cô lại đối diện mình, anh nói:

- Em ăn đi. Nào, để anh lau vết thương cho.

Cô vội vùng dậy, cô không dám làm phiền anh nhiều quá và một phần vì cô không muốn ai thấy cảnh thảm hại của mình nữa, đặc biệt là anh ấy:

- Dạ không cần đâu, em không sao. Em khỏe lắm.

Đang tính đứng lên,anh kéo cô ngồi xuống, nhìn cô hỏi:

- Em ghét anh hả? Tại sao tránh anh.

Cô hơi ngạc nhên trước câu hỏi đó, vội trả lời ngày:

- Ơ không đâu, em… chỉ…

Anh chặn nói ngay, thế thì ngồi im nào, để anh sơ cứu vết thương:

- Thế thì ngồi im nào.

Ah mỉm cười rồi bắt đâu lau vết thương cho cô, co chỉ biết ngoan ngoãn ngồi xem. Lạ thật vết thương đang đau, anh ấy chạm tay vào là đỡ đau hẳn, cô chợt khen:

- Oa. Anh giỏi quá. Em hết đau rồi nè. Anh mà làm bác sĩ thì quá tốt.

Anh khẽ cười trước sự thẳng thừng của cô bé:

- haha, em không biết rằng anh là con của bác sĩ sao. Sau này dù muốn hay không anh cũng sẽ là bác sĩ rồi.

Cô hơi ngớ người ra. Cô nghĩ lại cũng đúng, mình quên mất anh ấy là con của tổng giám đốc của bệnh viện hành đầu thế giới, trực thuộc tập đoàn AJ. Xấu hổ quá cúi gằm xuống đất, lí nhí trả lời:

- Ừ nhỉ. Em quên mất.

Anh chỉ mỉm cười rồi xoa đầu cô. Anh băng xong cũng là lúc vào học. Cô chào tạm biệt anh và cũng không quên cảm ơn rồi phóng nhanh về lớp.

Vừa bước vào lớp cô gặp một cảnh tượng vô cùng khó chịu. Trên bàn cô bị ghi toàn những lời thô tục, hòng đuổi cô đi. Nhưng nó sẽ chẳng có tác dụng gì với cô, vì cô sẽ không bao giờ bỏ cuộc, cô còn việc quan trọng hơn cần làm. Cô đi thẳng lên bục giảng rồi lau thật sạch những thứ trên bàn trước sự tức tối của mọi người nhưng không ai nói gì cả.

Tiết học cuối, kết thúc, mọi người chuẩn bị ra về, Xuân cũng thế. Rồi đám người đã chặn cô lúc nãy đi tới. đứa con gái tóc ngắn lên tiếng trước:

- Mày hãy nhớ những gì tao nói.

Cô khẽ ngước lên nhìn con bé đó rồi đáp thản nhiên:

- CẢm ơn nhưng cũng xin lỗi đã làm các cậu thật vọng vì chuyện đó sẽ không bao giờ xảy ra.

“ Bốp” con bé tóc ngắn đó tát cô bé cái trước sự chứng kiến và hả hê của mọi người trong lớp.

- Mày… láo thật đấy. Được rồi tao sẽ cho mày biết tay.

- San. Dừng tay thôi nào. Đừng vội vàng như thế, phải từ từ chỉ ra sự ngu ngốc của nó thì nó mới hiểu chứ.

Lời nói đanh đá của con bé tóc vàng vang lên là một lời đe dọa mà cô bé không hề muốn vướng phải. Cô bé đứng dậy, đẩy con bé tên San ra rồi đi thẳng một mạch ra đến cửa lớp, cô dừng lại, ngoài đầu nhìn đám đó, cô nói:

- Vậy sao? Tôi sẽ chờ. Tôi chậm hiểu lắm nên các cậu sẽ mệt đấy. Cảm ơn vì đã quan tâm nhé.

Cô cười một nụ cười thách thức rồi bỏ đi trước sự ngạc nhiên và tức tối của đám học sinh trong lớp đó. Thật không ngờ có người lại dám thách thức với con bé tóc nâu đó. Con bé đó là Tuyết Nhi, cháu ruột của tập đoàn K đứng đầu trong ngành hàng không. Đó là tập đoàn lớn thứ 5 của cả nước. Lời thách thức của cô bé sẽ khiến cho cuộc sống tại trường của cô bé không hề bình yên.