Chương 14

Edit:

YanaIshi

Beta:

LynCáo HTH

***

La Khôn có rất nhiều tiền, hắn đưa cho An An một xấp tiền màu đỏ đều mới tinh, đến cả chữ và số vẫn còn nguyên.

An An trực tiếp đem tiền ném trước mặt Lục Ngang, ngay cả cái chớp mắt đều không có. Không một chút do dự, mười phần phấn khích.

Lục Ngang hạ mắt, tầm mắt rơi vào xấp tiền trước mặt. Yên lặng nhìn trong giây lát, anh không nhận lấy, lạnh mặt ra hiệu cho An An: "Cô theo tôi

lên đây.
" Anh vừa nói, mặt không chút thay đổi đi lên lầu.

An An căn bản không động đậy, cứ khăng khăng nói: "Có chuyện gì thì nói luôn ở chỗ này đi."

Lục Ngang đứng trước cầu thang dừng lại, anh xoay người.

An An đứng ở chỗ kia, cũng thản nhiên đối mặt với Lục Ngang. Ranh giới rõ ràng đối lập.

Mà phía sau cô, La Khôn chính là người cho An An loại phấn khích này.

La Khôn có thể vung tiền như rác, có thể giải quyết việc khẩn cấp của cô, cũng có thể như An An nói, cô cần một người đàn ông.

Lục Ngang nhấp nháy môi, vẫn ra hiệu cho An An: "Cô lại đây."

Giọng nói của anh bằng phẳng, không nghe ra tâm tình gì, duy chỉ có An An và anh mới hiểu rõ ý của ba từ này thôi. Vì trước đó không lâu, Lục Ngang mới nói với cô câu này, cô qua đây.

Bây giờ lại là câu này.

Dù là thu lại sự bực bội, anh vẫn ra lệnh cho cô.

An An vẫn đứng như cũ không động đậy, cô cầm tiền lên, cố chấp nói: "Lục Ngang, một ngàn này trả lại cho anh."

Lục Ngang lại trầm mặc.

Loại trầm mặc này bao phủ xuống, bầu không khí có chút quỷ dị, người bên cạnh nhìn ở trong mắt cũng tinh vi phát hiện ra: "Đây là thế nào?" La Khôn vô thức hỏi một câu.

An An ngoảnh đầu lại nói: "Anh La, tôi..."

Vừa mới mở miệng nói, sau lưng, Lục Ngang đã thay cô nói tiếp: "Nhà cô ấy có chút chuyện, sốt ruột trở về gấp, cho nên cùng anh tính sổ thôi."

"Anh ——

"

An An chợt quay đầu lại. Bên kia, Lục Ngang đã nói láo thì thôi đi, sắc mặt còn rất bình tĩnh, nhìn không ra có gì bất thường cả.

"Như vậy hả..." La Khôn quan sát sắc mặt An An, tỏ ý với người phía sau: "Vậy một chút nữa đưa cô ấy..." Anh ta ngừng lại, tầm mắt một lần nữa dời lên trên người An An, đang muốn nghe An An nói tên ra, Lục Ngang thích hợp chen vào: "Anh đúng lúc thuận đường xuống núi."

Còn nói: "Cậu ở đây bận bịu, mọi người đang cần giúp đỡ."

"Cũng được." La Khôn gật đầu.

An An nghe xong nghiến răng nghiến lợi, người này có phải quá vô liêm sĩ rồi không? Đem đường lui của cô chặt đứt đi.

Lục Ngang chuyển con ngươi, một lần nữa tỏ ý với cô: "Cô theo tôi lại đây."

"Làm gì?" An An trừng anh.

"Tính sổ."

Lục Ngang không quay trở lại, trực tiếp đi lên lầu. Bóng lưng của anh cao lớn, giống như ngọn núi. Giọng nói kia rõ ràng, khiến cho người ta không biết đường từ chối.

*

So với lầu dưới huyên náo la hét ẫm ĩ, thì lầu hai lại yên tĩnh rất nhiều. Hai người một trước một sau, đến gian phòng của An An, Lục Ngang đẩy cửa: "Thu dọn xong đồ của cô. Tôi đưa cô trở về." Anh lạnh lùng thu xếp.

"Anh vẫn nói như thế hả?" An An không tin tưởng: "Anh biết rất rõ..." Dừng lại một chút, An An không nói câu nào, xoay người xuống lầu.

Cánh tay Lục Ngang chặn trước mặt cô.

An An không khỏi nổi nóng: "Lục Ngang, anh ——" Trong lúc nói chuyện, Lục Ngang vòng tay qua, siết chặt vai cô, thoáng dùng sức lui về phía sau, dễ dàng đem An An đến trước ngực.

Phịch một tiếng, anh dùng sức đóng cửa lại.

*

Dưới lầu mọi người nghe thấy tiếng đóng cửa, không khỏi thâm ý cười trừ, mở miệng nói những lời thô tục: "Anh Ngang này gấp đến mức này luôn rồi. Nghe được tiếng động rất lớn đó,..." Rồi hướng đến La Khôn nói: "Anh La, xem ra anh Ngang muốn thử món ngon trước rồi."

La Khôn cũng ngẩng đầu liếc nhìn một cái, cười mắng những người đó: "Chúng tao là anh em tốt của nhau, ngủ trước với một người phụ nữ thì có sao đâu?"

La Hồng Thiến vẫn trốn ở nhà bếp, bây giờ sắc mặt cũng thoảng đỏ ửng lên.

*

Theo lần đóng cửa này, bên trong phòng lần nữa chìm vào bóng tối.

Lưng An An vẫn còn dính sát vào ngực Lục Ngang, cô ở trong l*иg ngực Lục Ngang, trên đỉnh đầu, người đàn ông phả hơi nóng xuống. Lục Ngang nói: "Cô có thể đừng làm không?"

"Hả?"

Anh dùng giọng mũi hỏi ngược lại.

Sức của anh hơi lớn, lại ở trên cổ cô, cô biết mình rất khó chịu. An An giật giật cái cổ, Lục Ngang liền buông tay ra.

Được thở trở lại, An An còn muốn đi ra bên ngoài, Lục Ngang chặn ở trước cửa, thấp giọng cảnh cáo cô: "Đừng làm nữa, đi thu dọn đồ

của cô đi.
"

"Ai làm?" An An càng nổi cáu.

"Cô!" Lục Ngang không chút khách khí.

Cơn tức An An phát tán ra, giơ tay liền đánh anh.

Có chút bất ngờ, Lục Ngang lần này không có trốn tránh, cũng không có động thủ, rõ ràng bị An An đập trúng vài cái.

Nhưng trên người đàn ông này rắn chắc, vài cú đánh của An An, quả thực không đáng kể là mấy, ngay đến cả nhăn mặt Lục Ngang đều không có. An An dừng lại, trừng mắt nhìn anh.

"Đánh đủ chưa?"Lục Ngang lạnh lùng hỏi cô.

"Chưa đủ!"

An An vừa nói, liền tiếp tục động thủ, dùng đầu ngón tay bấm lên người anh. Hết lần này đến lần khác khắp người anh đều cứng rắn, An An căn bản không động vào được. Tay bỗng dừng lại, bất chợt nghĩ tới điều gì, liền vén áo sơ mi anh lên, dán sát vào eo của anh, tay của cô liền hướng xuống dưới dò xét ——

Lục Ngang nhanh chóng bắt được cổ tay của cô.

Bởi vì quá nhanh chóng, bầu không khí cô đọng lại, chỉ còn cái chớp mắt.

Giờ phút này, không có vải ngăn trở, bàn tay An An đang gao gắt dán sát vào anh, lòng bàn tay của cô có thể cảm nhận rõ hình dáng cơ bụng trên người Lục Ngang, rất cứng, rất cường tráng, đầu ngón tay đi xuống phía dưới chút nữa, lướt qua thắt lưng trên quần jeans đi vào bên trong, cô tựa như có thể chạm vật đó bên trong, rất to lại căng cứng, đó đúng là khu vực riêng tư của anh, cô thậm chí cảm nhận được khu vực riêng tư đó đang nóng dần lên.

Loại nóng này, liên tục không ngừng, hướng lên trên, kêu gào.

Tay của hai người đang ở nơi này giằng co.

An An ngẩng đầu.

Lục Ngang cũng hạ thấp con ngươi xuống.

Tầm mắt hai người giao nhau, anh lại lần nữa ra lệnh: "Chơi đủ rồi thì cùng tôi đi."

Dáng vẻ vẫn lạnh như băng, giọng nói lại còn cứng rắn, đây đúng là bộ dáng mà cô ghét nhất!

Chỉ đối với một mình cô như vậy thôi!

Ngay cả đối xử với La Hồng Thiến cũng tốt hơn cô!

An An bỗng nhiên giận dữ nói: "Nói dễ nghe thì chết hả?"

"Lục Ngang, anh không thể đối xử với tôi tốt hơn một chút được sao?" An An nổi giận nói.

Lục Ngang không trả lời lại, anh rút tay cô ra khỏi vị trí kia, sau đó lướt qua người cô, đi đến bên mép giường. Nắm lấy túi xách của An An, Lục Ngang đem túi trang điểm trên đầu giường thuận tay ném vào. Bỗng nhiên, anh dừng động tác lại, rũ mắt nhìn xuống.

Trong túi xách có một trái quýt đang lột vỏ lỡ dỡ. Cô bóc rất cẩn thận, cũng không có ném đi, mà bỏ vào trong túi xách.

Dừng lại trước dây kéo tầm hai giây, Lục Ngang mím môi, đem dây khóa kéo lên.

An An vẫn còn nhăn mặt ngồi đó, quơ chân qua lại, Lục Ngang ném qua mấy bộ quần áo: "Mặc vào!" Vẫn giọng nói ra lệnh đó.

Đây là quần áo của La Hồng Thiến đem đến.

An An mạnh miệng cãi lại với anh: "Không mặc."

"Không có thương lượng." Lục Ngang lạnh mặt.

An An dứt khoát cầm quần áo lên ném trở lại.

"Sẽ không mặc."

"Tôi giúp cô mặc."

Những bộ quần áo đang trước mắt Lục Ngang, màu hồng, màu trắng, màu xanh lá... Đều là những màu tràn đầy tuổi trẻ, đều mang sức sống mãnh liệt. Lục Ngang không lên tiếng, cầm lấy một bộ đồ thể thao màu xám tro.

An An liếc nhìn bộ đồ thể thao kia, ngay lập tức đánh giá: "Xấu" Cô nói: "Tôi đã xấu như vậy, không thể mặc cái nào nhìn đẹp hơn hả?"

Lục Ngang liếc mắt nhìn cô, đem áo thể thao lên trực tiếp xỏ vào trên đầu cô.

"Nói nhiều quá nhỉ!"

"Tự cô mặc vào!"

Anh vẫn ra lệnh với cô, giọng nói còn lạnh hơn trước.

Trước mặt đột nhiên tối sầm, tay chân An An luống cuống hất bộ đồ thể thao xuống. Phía trước, Lục Ngang đã quay lưng lại, hai tay anh đút vào túi quần jeans. Vai anh buông lỏng xuống, nhưng bóng lưng vẫn thẳng tắp.

Trên người anh đao thương bất nhập, biện pháp đối phó của An An như muối bỏ biển, chẳng có tác dụng với anh!

Nếu cô là Tôn Ngộ Không, Lục Ngang chính là phật tổ như lai, cô căn bản không lật đổ được Ngũ chỉ sơn của anh

*

Cả căn phòng rất yên tĩnh, chỉ có âm thanh của dây kéo khóa áo, sau đó sột soạt, sột soạt...Lục Ngang hướng về vách tường cũ kỹ, xem hoa văn bên trên, cho đến khi An An tức giận nói: "Được rồi"

----

Anh mới xoay người lại.

Cùng với chiếc áo khoác rộng thùng thình, phía dưới là quần thể thao, bọc đôi chân trắng nõn của cô, quả thật chẳng ra hình thù gì cả. An An không được tự nhiên sửa lại quần áo một chút, cầm túi xách lên chuẩn bị đi ra ngoài.

Lục Ngang lại cản cô.

Nhìn đồng hồ, anh nói: "Chờ một lát nữa."

An An không rõ vì sao.

Trước mặt, Lục Ngang trừng mắt nhìn chằm chằm cô.

Trừng mắt nhìn, anh chợt giơ tay lên, ngón tay cái bấm lên đôi môi của cô, hơi dùng sức, lau sạch son môi của cô.

Sức anh vẫn như vậy, quyệt qua môi cô, rất đau.

Là anh cố tình làm như vậy.

An An ngẩn người, trong nháy mắt hiểu ra.

"Khỉ thật!"

An An đi tới cạnh cửa, cắn răng nghiến lợi nói: "Nên để cho mọi người bên dưới biết, anh thật ghê tởm đến mức nào!"

*

Trời mưa, đường núi không dễ đi. Nhưng Lục Ngang lái xe ổn, dọc đường bẻ ngoặc đi xuống, anh một lòng chuyên tâm lái xe, chỉ chăm chú nhìn con đường phía trước. An An ngồi sau lưng anh, hung hăn nhìn sau gáy anh. Đầu tóc cắt ngắn, sợi tóc dựng thẳng lên, kiên nghị mà cứng rắn.

Tựa như không bị ảnh hưởng chút nào.

Ngay cả mới vừa rồi cô mở cửa đi xuống dưới lầu, anh cũng không tức giận gì cả.

An An nghe được La Khôn tò mò nghe ngóng, nói sao lại nhanh thế?

Sắc mặt Lục Ngang đặc biệt bình tĩnh, anh chỉ nói, đừng có nghĩ sai lệch.

Tiếng cười ha hả, rõ ràng là anh có ý để cho mọi người hiểu sai, bây giờ lại làm mình thành chính nhân quân tử!

Tốt lắm, La Khôn cho là cô đã bị Lục Ngang chạm qua, chắc chắn sẽ không muốn cô rồi!

Hai huynh đệ ngủ chung một người phụ nữ, sao có thể xảy ra được?

An An gãi gãi tóc, chỉ cảm thấy kế hoạch của mình đã thất bại.

Lúc Lục Ngang dừng xe lại.

An An nghi hoặc.

Đằng trước, Lục Ngang nghiêng người sang, trong tay anh cầm một phong bì, phình lên. Đưa phong bì cho An An, Lục Ngang nói: "Trong này chi phí cùng cô đi chơi, cô xem lại đi."

Nhìn phong bì màu vàng này, An An liền hiểu ra.

Người này còn muốn đuổi cô đi đây mà!

Cô cười lạnh: "Lục Ngang, anh tin hay không, bây giờ anh đuổi tôi đi, tôi liền bò lên giường của La Khôn! Sau đó tác hợp anh với La Hồng Thiến, tôi liền trở thành chị dâu anh! Tôi sẽ nói với La Khôn, anh dụ dỗ tôi, cường bạo tôi!"

Lục Ngang nhìn thẳng vào cô, một lúc lâu, im lặng xoay qua chỗ khác.

*

Trên đường đi hai người vô cùng yên lặng đi đến khách sạn suối nước nóng của chú Ngũ. Nơi này mới xây lên, bên trong còn có công viên giải trí, thiết bị trang hoàng đầy dủ. Lục Ngang dừng xe lại, xanh mặt đi lên phía trước, An An theo ở phía sau.

Bỗng nhiên, có người kêu: "Anh Ngang" một tiếng, giẫm giày cao gót đi tới.

Lục Ngang mặt lạnh, căn bản không có phản ứng với người này.

Tô Đình ngẩn người, nhìn về cái đuôi nhỏ phía sau, ánh mắt đề phòng.

"Cô biết không?" An An nháy mắt mấy cái, nhỏ giọng nói cho cô ta biết, "Lục Ngang,

lên không được.
"