Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Tình Yêu Giả Dối

Chương 2: Bò tường

« Chương TrướcChương Tiếp »
Chủ đề: Dưa khách mời của Love Tips

Chủ topic: Giản Du

Cmt 1

???

Cmt 2

Chủ thớt đang đùa tôi à?

Cmt 3

Là Giản Du mà tôi biết sao???

Cmt 4

Bịa đặt thì cũng phải chú ý điều cơ bản.....

Cmt 5

Trước đó đã có một account marketing đăng tải thông tin như vậy đã bị fans Giản Du mắng té tát rồi, rất thảm! Nhóm chúng ta phải làm tốt chuẩn bị

Cmt 6

Tôi nhớ rõ chủ topic này là chủ dưa thật

Cmt 7

Trời má

Cmt 8

Giản Du thích nữ? Cho tôi một cơ hội, tôi có thể

Cmt 9

So với xu hướng tính dục của Giản Du thì tôi cảm thấy khϊếp sợ hơn chính là cô ấy vậy mà sẽ tham gia chương trình này...... Tôi nhớ rõ năm trước có một chương trình về cuộc tranh tài diễn xuất của những diễn viên mời cô ấy làm giám khảo nhưng cô ấy không đi

Chủ topic

Nếu mọi người tò mò như vậy, tôi liền nhiều lời hai câu.

Năm sau Giản Du muốn quay một bộ điện ảnh, bộ điện ảnh này nghe đâu giá trị thương mại không cao, kịch bản thiên hướng về dòng ý thức*, mang màu sắc cá nhân quá mạnh, ngay cả khi nó được đề cử tại liên hoan phim cũng không nhất định có thể đoạt giải, tỷ lệ lỗ vốn là 90%, cho nên chuyện nhà đầu tư vẫn chưa được giải quyết.

*Dòng ý thức (stream of consciousness): là một kỹ thuật tự sự hiện đại, chủ yếu dựa vào ký ức và dòng hồi tưởng trong tâm lý nhân vật, còn được gọi là "độc thoại nội tâm".

Cmt 10

Đã hiểu, là tham gia chương trình để kiếm tiền đây mà

Cmt 11

Vậy thì tùy tiện chọn một cái chương trình thực tế là được rồi, tại sao lại chọn chương trình yêu đương!

Cmt 12

Fans Giản Du sắp phát điên rồi

Cmt 13

Tự nhiên nhớ tới hôm trước tôi mới ăn một quả dưa rất thái quá

Cmt 14

Cmt trên kể một chút đi

Cmt 15

Rửa tai mong chờ

Cmt 16

Tôi cũng tùy tiện nói thôi nha, không nên tưởng thiệt. Tôi nghe nói hình như là có người tìm Giản Du, nói là nguyện ý đầu tư bộ điện ảnh này của cô ấy, không cần hồi báo, chỉ cần Giản Du tham gia Love Tips

Cmt 17

Ây za

Cmt 18

Càng nghĩ càng thấy ớn

......

"Vân Sơ cậu cũng giỏi thật đấy, không ngờ rằng cậu thật sự có thể sử dụng tiền khuất phục Giản Du!" Trong video call, phong cảnh bên Chu Chi Đào rất đẹp, ánh nắng rực rỡ, biển xanh trời xanh, cô nàng đẩy kính râm lên, một khuôn mặt nhỏ xinh đẹp giận dỗi trước màn hình: "Chị ấy không biết là cậu đúng không?"

Chu Chi Đào, Vân Sơ là bạn thân từ nhỏ, cô nàng là bạch phú mỹ ở Bắc thị, lúc này đang ở Hawaii nghỉ phép.

"Tớ kêu Tiểu Hạ đi." Vân Sơ lấy từ tủ giày ra một đôi ủng đi tuyết, ngày mốt chương trình mới bắt đầu quay, ngày mai nàng phải đi chụp tạo hình, cho nên thu dọn hành lý trước, nàng ném giày vào vali: "Nếu chị ấy biết là tớ….."

Chu Chi Đào ngắt lời: "Cậu liền xong đời!"

Vân Sơ liếc cô nàng một cái: "Cậu không thể nói cái gì may mắn hơn à?"

Chu Chi Đào nằm trở về ghế dài, uống miếng nước trái cây: "Sao tớ lại không mong điều may đến với cậu chứ? Ngay từ khi cậu bắt đầu phải lòng Giản Du tớ đã nói với cậu rồi, cậu và chị ấy không phải người chung đường, cậu thì sao? Cậu có nghe tớ nói sao?"

"Tớ có nghe nha!" Vân Sơ đúng lý hợp tình nói: "Cho nên tớ yêu thầm chị ấy!"

Chu Chi Đào bị nàng làm cho nghẹn họng.

"Hơn nữa, vào thời điểm chị ấy tốt nghiệp, tớ còn ngủ chị ấy!"

"Đó là cậu chủ động hiến thân."

"Ý tứ cũng không sai biệt lắm đâu." Vân Sơ không lắm để ý mà xua xua tay, đem mặt nạ nhét vào vali, nhỏ giọng nói thầm: "...... Cũng không biết chị ấy uống say còn nhớ nhiều hay ít."

"Nói thầm cái gì đấy?" Chu Chi Đào hỏi: "Hôm nay cậu định qua nhà bà nội ngủ à? Bà nội cho cậu vào cửa không?"

Bà nội của Vân Sơ là Đinh Lâm Bình, là một diễn viên và diễn viên kịch bậc nhất quốc gia.

Tục ngữ nói, diễn kịch khinh thường đóng phim điện ảnh, đóng phim điện ảnh khinh thường quay phim truyền hình, lúc ấy Vân Sơ ghi danh vào Học viện điện ảnh, Đinh Lâm Bình liền cho rằng nàng có thể kế thừa sự nghiệp của bà, tỏa sáng trên sân khấu kịch.

Kết quả không nghĩ tới, năm hai Vân Sơ liền bắt đầu nhận kịch bản, lại còn là một web drama.

Bà nội rất giận, đi suốt đêm đến đoàn phim, ở phim trường hung hăng mắng Vân Sơ một trận, nói rằng nếu không đi về với bà thì đời này cũng đừng gọi bà ấy là bà nội.

Vân Sơ cũng ngoan cố, nói hợp đồng đã ký rồi đi làm sao được? Hơn nữa dựa vào cái gì khinh thường web drama, hiện tại mọi người đều xem web drama, ai còn xem kịch chứ!

Hai người khắc khẩu, nửa câu cũng ngại nhiều, tan rã không vui.

Vân Sơ vốn tưởng rằng bà nội nhiều nhất là tức giận nàng một trận liền tha thứ nàng, kết quả nàng chuẩn bị trở về nhà bà nội nghỉ hè, bị nhốt ngoài cửa hiến máu cho muỗi cả đêm, bà nội cũng không thèm mở cửa cho nàng, Vân Sơ mới kịp phản ứng, đoạn tuyệt quan hệ, bà nội là nghiêm túc.

Đoạn tuyệt quan hệ bà cháu thì đã đành, đằng này, bà nội ở giới giải trí vài thập niên, nhân mạch và thủ đoạn phải gọi là lợi hại, âm thầm tạo áp lực, mỗi lần có kịch bản đưa tới, mở đầu đều bàn bạc suôn sẻ, đến lúc sắp ký hợp đồng liền tuột xích, có một lần làm chị Tĩnh hoài nghi nhân sinh, hỏi Vân Sơ có phải năng lực nghiệp vụ của chị không được hay không, sao ba hồi thuận lợi ba hồi bể hợp đồng vậy?

Vân Sơ ở trong lòng thở dài, thật không trách chị Tĩnh, chỉ trách cụ nhà nàng quá tàn nhẫn, muốn dùng phương thức này ép nàng trở về diễn kịch.

Tuy rằng như thế, mỗi lần trước khi đi xa nhà, nàng đều sẽ ngồi cả đêm ở chỗ bà, nhưng bà nội không mấy ưa thích nàng, bà đi ra đi vào luôn sập cửa vào mặt nàng.

Nghĩ đến đây, Vân Sơ khép vali lại, nói: "Bà không cho tớ vào cửa, tớ bò tường không phải được rồi sao?"

Chu Chi Đào: "Tớ cầu xin cậu sống như một nữ minh tinh chút đi...."

Vân Sơ: "Đừng có yêu cầu tuyến mười tám siêu flop này quá cao."

Chu Chi Đào: "......"

Tôi sai.

/

"Ừ, hôm nay ký hợp đồng."

Trước tấm gương bị hơi nước làm mờ đi, Giản Du đặt bình xịt khử mùi xuống, mùi nước hoa lan tỏa trong không khí, cô thắt dây lưng áo ngủ lại, mở cửa phòng tắm: "Bất quá thời gian ghi hình còn chưa có quyết định."

Nữ nhân bên kia điện thoại thở dài, tiếng nói dịu dàng: "Đứa nhỏ này, thiếu tiền có thể hỏi mượn cô và thầy, sao lại làm chuyện mình không thích?"

"Cũng không phải không thích, chỉ là quay một chương trình mà thôi." Giản Du xuống lầu, bước trên thang lầu bằng gỗ phát ra tiếng vang rất nhỏ, cô cười nói: "Cô*, nếu cấp bách con nhất định sẽ tìm ngài và thầy, con cũng sẽ không khách sáo với hai ngài."
« Chương TrướcChương Tiếp »