Chương 12: Trốn? (✓)

Editor: Milley

Nghe đứa nhỏ khẳng định nói như vậy, Thời Nguyên tò mò nhìn y.

“Nơi này là tinh cầu bỏ hoang, cách mỗi một đoạn thời gian sẽ có tinh cầu phụ cận hướng nơi này đổ rác thải.” Dị thập phần kiên nhẫn giải thích.

Nguyên lai là như thế này, Thời Nguyên nghĩ nghĩ, hỏi: “Chúng ta từ hài cốt này tìm được nguồn năng lượng, chính là rác thải ư?”

Nhìn đến khi đứa nhỏ gật đầu, Thời Nguyên bất đắc dĩ cười cười, cậu thật sự xuyên qua đến một cái bãi rác, toàn bộ tinh cầu đều là bãi rác.

“Phong quý* bọn họ sẽ không tới, chờ thêm chút nữa mới có thể hướng nơi này thả xuống.” Dị còn nói thêm, nhìn ra được Thời Nguyên muốn tìm hiểu nơi này, y liền tận lực nói chút thông tin hữu ích.

*Khoảng thời gian có gió.

Thời Nguyên nghe thấy đứa nhỏ nói như vậy, lỡ nguồn năng lượng điểm xác thật thu thập không tốt, cũng không chờ phong quý qua đi, hướng nơi này ném rác thải, không biết có nhiều nguồn năng lượng điểm hay không, đủ hắn chống đỡ về nhà.

Cái ý nghĩ này rất nhanh liền bị ném sau đầu, nghĩ làm cách nào có thể có kiếm đủ một trăm vạn nguồn năng lượng điểm.

“Đúng rồi, nơi này có củi gỗ sao, hoặc là thứ có thể đốt cháy đồ vật,” Thời Nguyên nhớ tới hai ngày trước xem qua đồ dùng nhà bếp, muốn hỏi đứa nhỏ, nhưng ban ngày vừa tỉnh trong lòng tất cả đều là nhớ thương nguồn năng lượng điểm, liền quên mất.

Viên tinh cầu này tài nguyên thiếu thốn, tài nguyên tự nhiên là, gỗ rất ít thấy, bất quá chắc có, chỉ là tìm không ra, nếu có thì cũng là ở trên địa bàn của thú nhân khác.

“Có, bất quá ở nơi rất xa, sẽ có nguy hiểm.” Dị nhìn Thời Nguyên nói, trong ánh mắt xinh đẹp hiện lên khuân mặt thanh tú của Thời Nguyên.

Hai người bọn họ mỗi ngày đều rửa tay lau mặt qua, Thời Nguyên ở trong hoàn cảnh gian khổ này, cố gắng làm hai người ở mức trình độ nhất định bảo trì sạch sẽ, bất luận thế nào đều là muốn sống sót, chính mình sạch sẽ liền có thể thoải mái chút.

Ở gương mặt đứa nhỏ nhẹ nhàng nhéo nhéo, Thời Nguyên cười, "Nói có nguy hiểm chúng ta liền không đi, hảo, ngủ sớm đi, cả ngày hôm nay đều mệt mỏi rồi.”

Chăn đã sớm lấy ra, hai người cùng bữa ăn cơm chiều đơn giản, hai, ba cái màn thầu thêm mấy ngụm nước khoáng, vốn nghĩ là tìm nhiều nguồn năng lượng điểm chút, có thể cải thiện thức ăn mấy ngày, vừa mới nghe Dị nói như vậy, qua hai tháng cách còn có năm mươi mấy ngày tiếp sẽ thả rác thải xuống, nguồn năng lượng điểm trong tay, vẫn là không thể dùng bừa bãi.

Thời Nguyên nghĩ nghĩ cảm thấy da đầu ngứa, mỗi ngày đều có lau mặt lau tay, nhưng gội đầu tắm rửa liền thì không có đủ, hắn bình thường cố tình xem nhẹ mùi cơ thể toát của hai người, nhưng hiện tại, toàn thân thật sự đều khó chịu.

Giả sử mua nhiều nước để tắm rửa đi, chính là khi gội đầu sẽ không có dầu gội cảm giác gội cũng không sạch sẽ, Thời Nguyên rối rắm mơ mơ màng màng ngủ đi, mỗi ngày đi ra ngoài ngược gió thật sự rất mệt, đã thế còn phải đi đào những rác thải đó, thể lực tiêu hao rất nhiều.

Ngủ đến nửa đêm, trở mình, Thời Nguyên theo bản năng ngủ sờ đứa nhỏ ở bên cạnh, tuy biết đứa nhỏ ngủ thành thật, nhưng dù sao cũng là đứa nhỏ, Thời Nguyên lo lắng y lăn ra bên ngoài chăn, mỗi buổi tối ngủ đều nhớ sờ qua.

Một sờ này lại không sờ đến người, Thời Nguyên nhắm mắt sờ lại lần nữa, cuối cùng giật mình phản ứng lại một cái liền tỉnh.

Trong ổ chăn không có đứa nhỏ, Thời Nguyên nhanh chóng thanh tỉnh, chung quanh cũng không có, không biết hắn lại chạy đi đâu.

“Dị!” Thời Nguyên nhẹ hô một tiếng, không có tiếng đáp lại.

Cậu không có ngủ đến chết mê mệt đi, đứa nhỏ hẳn là tự mình trốn đi, Thời Nguyên phỏng đoán, cũng không biết đứa nhỏ là vì cái gì mà trốn đi ra ngoài.

Nhanh chóng mang giày rồi thu hồi chăn trên mặt đất cùng tấm vải, Thời Nguyên liền hướng ra phía ngoài đi.

Ra quặng mỏ sau, Thời Nguyên liền đối mặt với gió lớn bị thổi đến không mở được mắt ra được, trên mặt cảm thấy ran rát, nhanh tay lấy vải ra che mặt lại.



“Dị! Dị ————!” Thời Nguyên đi một đoạn kêu vài tiếng, ý đồ ở trong đêm tối mênh mang này có thể tìm ra được thằmg nhãi con tùy hứng chạy loạn kia.

Gió quá lớn nhiệt độ cũng thấp, Thời Nguyên cảm thấy cả người đều bị đông lạnh cứng đờ, đi ra ngoài khoảng một lúc sau, nghe thấy tiếng vang truyền đến không giống với tiếng gió.

Thời Nguyên dừng lại, nhanh chóng ở chung quanh tìm kiếm chỗ núp, không chờ hắn núp đi, liền nghe được tiếng vật thể rơi xuống đất, nện ở trên mặt đất phát ra một tiếng trầm đυ.c thật mạnh.

Nghe thanh âm cách cậu rất gần, Thời Nguyên lúc này cũng không dám ra gọi đứa nhỏ, liền nghĩ xoay người trốn trước đi.

Này vừa nghe liền biết không phải là do đứa nhỏ làm ra động tĩnh, cũng không biết là cái thứ giống ôn gì.

Tận lực thả nhẹ bước chân, Thời Nguyên đi phía trước vài bước, bỗng nhiên góc áo bị phía sau giữ chặt, trong nháy mắt, cả người hắn lông tơ đều dựng lên.

“Như thế nào ra đây?” Dị cất tiếng lên.

Thời Nguyên nghe được thanh âm của đứa nhỏ lúc này mới thả lỏng, cảm thấy lưng ở phía sau đều là mồ hôi lạnh.

“Ngươi chạy đi đâu?” Thời Nguyên xoay người, hắn nhìn đứa nhỏ đứng ở phía sau, không có thiếu cẳng tay cẳng chân, thật tốt ờ mây zing gút chóp em.

Dị nhìn Thời Nguyên tức giận, không nói chuyện, kéo Thời Nguyên về hướng hắn đi tới đây, Thời Nguyên theo bản năng liền đi theo, hắn thật ra muốn nhìn, đứa nhỏ nửa đêm không ngủ chạy ra đây làm gì.

Chờ đến khi nhìn thấy quái vật khổng lồ, Thời Nguyên kinh ngạc quay đầu nhìn nhãi con, nhờ ánh sáng mỏng manh của hệ thống đèn, hắn thấy một cái đầu dã thú dài hơn 3 mét, con mắt cùng lỗ tai cơ hồ nhìn không thấy rõ, cả người không có lông, lớn lên kỳ kỳ quái quái, trên sườn bụng có một vết sẹo sâu rất dài, vết máu loang lổ, hiển nhiên đã nghẻo rồi.

"Thức ăn,” Dị dựng thẳng eo gầy yếu, đây là y vì giống cái mà tìm con mồi.

Thời Nguyên không biết nên nói cái gì, nhìn đứa nhỏ rồi nhìn lại con dã thú này, này không phải là quá bất ngờ đi, đứa nhỏ là như thế nào làm dã thú lớn thành ra như vậy.

"Này là, ngươi gϊếŧ?” Thời Nguyên vẫn có chút không tin, đứa nhỏ mới bao lớn a.

Dị gật đầu, trong mắt lại có chút áy náy, nếu y đủ cường đại, giống cái liền không cần mỗi ngày ở bên ngoài đi.

Nhìn đứa nhỏ gật đầu, Thời Nguyên chớp chớp mắt, tại chỗ tiêu hóa một chút thông tin này, vậy đi, đây không phải thế giới cũ của hắn, là tương lai, tựa như phim diễn vậy, nhân loại tương lai đều trải qua tiến hóa, thân thể càng thêm cường tráng, nói không chừng còn sẽ có một ít năng lực đặc thù.

Tự mình thuyết phục bản thân, Thời Nguyên lúc này mới trấn định xuống dưới, nhìn một bên đứa nhỏ, nói: “Ngươi buổi tối chạy ra chính là vì cái này?”

Dị nhạy bén phát giác Thời Nguyên thời điểm hỏi cái này cảm thấy giọng điệu giống như không đúng lắm, nhưng vẫn là gật đầu, môi giật giật muốn nói cái gì đó, nhưng cuối cùng vẫn không nói gì.

Thời Nguyên xem y khẩn trương môi nhấp nháy, biết giọng điệu chính mình không tốt, dừng một chút thái độ vẫn là không có mềm xuống, hắn cần thiết làm Dị biết, không thể như vậy mạo hiểm, “Buổi tối như vậy rất nguy hiểm, ngươi chạy ra có hay không nghĩ tới hậu quả.”

“Ta đã từng cùng ngươi nói qua, mỗi ngày tìm được nguồn năng lượng điểm, chúng ta một người một nửa, thức ăn nước uống sở hữu đều là do chính ngươi nỗ lực đạt được đến, nếu ăn không đủ no, ngươi nói với ta, màn thầu ta sẽ cho ngươi, sẽ không làm ngươi chịu đói, như vậy mà chạy đi, vạn nhất...”

Nói đến nơi này, Thời Nguyên nói không được nữa, hắn vừa mới cùng cái đứa nhỏ trầm mặc ngoan ngoãn này ở chung, kỳ thật rất thích y, nếu thật sự xảy ra chuyện gì, hắn có chút khó tiếp nổi.

Thân thể căng chặt run rẩy, Dị ngẩng đầu nhìn Thời Nguyên, trong mắt mang theo hoảng loạn, Thời Nguyên thật sự tức giận, nhưng y không biết nên làm như thế nào để giống cái vui vẻ, nếu giống cái muốn rời khỏi y, cái ý nghĩ này làm Dị càng thêm khủng hoảng.

Thời Nguyên xem biểu tình đứa nhỏ hoảng loạn, bộ dáng sắp khóc nhè, thở dài, bên ngoài quá lạnh, vì thế nắm tay đứa nhỏ, một cái tay khác kéo chân trước của dã thú kia lại, nói: “Thôi, đi về trước đi.”



Thời điểm Dị bị tay lạnh lẽo của Thời Nguyên nắm lấy, mới không tiếp tục hoảng nữa, nghe giống cái còn nguyện ý cùng y ở bên nhau, y ngẩng đầu, nhìn sườn mặt Thời Nguyên, tâm mới ổn định chút.

Một tay kéo chân dã thú, Thời Nguyên tính toán như vậy kéo trở về, cũng thật nặng a, cũng không biết đứa nhỏ như thế nào đem trở về.

Dị buông tay trái Thời Nguyên ra, chủ động cùng hắn thay đổi vị trí, chính mình đứng ở chính giữa, tay phải giữ chặt chân trước dã thú, tay trái một lần nữa nắm Thời Nguyên, không nói nhiều, chỉ nói: “Để ta.”

Thời Nguyên trơ mắt nhìn đưa nhỏ như mười tuổi này, y kéo dã thú không còn nhúc nhích hướng phía trước đi, tốc độ so với cậu nhanh hơn rất nhiều, trên mặt không có biểu tình gì, cảm giác thập phần nhẹ nhàng.

Này, trời sinh sức khoẻ mạnh mẽ a! Thời Nguyên đêm nay bị đứa nhỏ là kinh ngạc đến hai lần, thậm chí có chút chết lặng, thật là, ngẫm lại hắn một mình có thể đánh một đầu dã thú, còn đem trở về, nếu không có sức lực lớn như vậy, ngẫm lại đều cảm thấy không có khả năng.

“Không nặng sao?” Thời Nguyên vẫn là có chút không yên tâm, muốn buông tay đứa nhỏ ra, giữ chặt một chân trước khác của dã thú một khác, dự định chính mình tới.

Nhận thấy được Thời Nguyên muốn buông tay hắn ra, Dị nháy mắt nhanh nắm lấy, không cho Thời Nguyên tránh thoát, ngữ điệu vững vàng mở miệng: “Không nặng, ta có thể.”

Thời Nguyên bị đứa nhỏ chặn tay nắm lấy không thể tránh thoát, trầm mặc xuống, trừ bỏ thời điểm lúc ban đầu đứa nhỏ gặp hắn hướng lộ ra răng nanh, trong khoảng thời gian này còn chưa từng thấy qua như vậy.

Tóm lại là cùng ngày thường trạng thái hoàn toàn bất đồng, đến nỗi “Như vậy” là cái cái dạng gì, Thời Nguyên không nghĩ ra được dứt khoát không nghĩ, nơi này tạm thời cách nơi ở không xa, nếu đứa nhỏ có biểu hiện mệt, hắ liền quyết không thể để đứa nhỏ tiếp tục kéo dã thú đi như vậy.

Tùy thời chú ý biểu tình đứa nhỏ Thời Nguyên cuối cùng tay vẫn là không có tiếp nhận, đứa nhỏ đi rất nhanh, hơi thở đều không mang theo gấp gáp liền đến phía trước quặng mỏ.

May mắn cửa vào khá lớn, Dị cho Thời Nguyên đi vào trước, chính mình kéo con mồi ở phía sau theo vào.

Trở lại nơi ở trước, Thời Nguyên nguyên bản áo ngủ đi ra ngoài bị gió thổi lạnh, lúc này cũng đã không còn.

Một lần nữa bày tấm vải ra, Thời Nguyên ngồi lên, đứa nhỏ kéo dã thú ở nơi phía trước cách hắn bốn năm mét liền dừng lại.

Nhìn đứa nhỏ chân tay có chút luống cuống, Thời Nguyên cuối cùng bất đắc dĩ khẽ thở dài, ngữ khí hòa hoãn rất nhiều, “Lại đây.”

Dị ném con mồi trong tay xuống, vội vàng bước vài bước liền đã bước tới, ở trước mặt Thời Nguyên đứng yên.

“Giỏi quá” Thời Nguyên cười một cái, xoa xoa đầu đứa nhỏ bất an, lúc trước hỏi đứa nhỏ có phải hay không là do hắn gϊếŧ, ánh sáng trong mắt đứa nhỏ hắn không phải không có nhìn thấy, biết đó là biểu tình cầu khen ngợi.

“Dị gϊếŧ con mồi lớn như vậy rất là tuyệt,” Thời Nguyên nháy mắt nhìn đầu nâng lên của đứa nhỏ, liền biết chính mình khen không sai.

“Bất quá, về sau không thể như vậy nữa, chính mình chạy ra ngoài, buổi tối như vậy nguy hiểm, chỉ cần có thể tìm được nguồn năng lượng điểm, sẽ có đồ ăn cho ngươi, không cần lo lắng.”

Thời Nguyên lần này ngữ khí tốt rất nhiều, kiên nhẫn cùng Dị nói chuyện, hai ngón tay ở trên mặt đứa nhỏ nhéo nhẹ một chút.

“Đã biết chưa?” Thời Nguyên mày cong lên, hắn lúc trước lo lắng đứa nhỏ sẽ xảy ra chuyện gì, may mắn là bình an trở lại.

Dị gật đầu thật mạnh, ý bảo chính mình đã biết.

“Hảo, nhanh chóng ngủ đi,” vừa nói vừa lấy chăn ra, Thời Nguyên buồn ngủ đi lên, đánh cái ngáp nho nhỏ, nhìn đứa nhỏ ngoan ngoãn nằm xuống, cấp hai người đắp chăn đàng hoàng, rất nhanh liền ngủ rồi.

Bất quá, theo bản năng, tay Thời Nguyên vẫn đặt ở bên kia đứa nhỏ, chỉ cần đứa nhỏ có một chút động tĩnh, hắn liền sẽ biết.

-Hết chương 12-