Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Tình Địch Chúng Ta Làm Bạn Đi

Chương 4: Bắt đầu từ bạn bè 4

« Chương TrướcChương Tiếp »
Edit: Tịnh

Chu Dịch Phàm cảm giác gần đây Lý Tiêu hình như có chút nhiệt tình quá với cậu.

Thứ nhất, sáng nào Lý Tiêu cũng đi ra ngoài với cậu, hoặc là lên lớp, hoặc là chạy bộ buổi sáng. Hơn nữa khi chạy bộ buổi sáng còn giúp cậu mang theo nước và khăn mặt nữa.

Thứ hai, lên lớp chỉ cần không có mặt bạn cùng phòng khác, Lý Tiêu tất nhiên sẽ ngồi ở bên cạnh cậu, cho dù không có hứng thú với môn đó một chút nào. Không có việc gì còn thích đến thư viện cùng cậu.

Thứ ba, đột nhiên Lý Tiêu lại bảo vệ cậu, giúp cậu nói chuyện với mọi người trong phòng. Còn bắt Triệu Địa kia giặt sạch chăn ga gối đệm cho cậu. Đương nhiên, chăn ga gối đệm cho dù có được giặt sạch sẽ thì Chu Dịch Phàm cũng sẽ không dùng, trực tiếp vứt đi.

Thứ tư, Lý Tiêu luôn tìm cơ hội nói chuyện phiếm với cậu, còn thích nói đùa chọc cậu vui vẻ. Mỗi lần như vậy, Chu Dịch Phàm đều muốn tiếp tục xa cách lãnh đạm, nhưng cuối cùng đều bật cười. Khiến cậu có cảm giác như đã làm mất hình tượng của mình rồi. Lý Tiêu nhất định là cố ý.

Hôm nay là thứ Bảy, toàn bộ lớp học buổi sáng đều là môn thực hành. Toàn phòng chỉ có Chu Dịch Phàm và Lý Tiêu chọn. Tuy rằng Lý Tiêu tối hôm qua chơi game cùng bạn xuyên đêm, nhưng bởi vì cố chấp, trước khi Chu Dịch Hàm đi hắn vẫn đứng dậy, đi lên lớp cùng Chu Dịch Phàm với đôi mắt thâm quầng.

Hai người đi trên sân trường đầy bóng cây, bình thường thứ Bảy không có lớp, cho nên ở trên đường cũng không có nhiều sinh viên. Chu Dịch Phàm thỉnh thoảng đi chậm lại, đợi Lý Tiêu đi chậm như rùa ở phía sau. Đến khi Lý Tiêu gần như vừa đi vừa ngủ, Chu Dịch Phàm nhịn không được dừng lại: “Nếu chịu không được nữa thì cậu có thể về phòng mà ngủ.”

Lý Tiêu bởi vì Chu Dịch Phàm dừng lại, ngẩng đầu lên nhìn cậu, ngáp dài: “Không có việc gì, lên lớp xong lại về ngủ tiếp.”

Chu Dịch Phàm đánh giá Lý Tiêu từ trên xuống dưới một lần: đầu tóc rối bù, quần áo thì rộng thùng thình, nhìn thế nào cũng thấy không có tinh thần chút nào.

“Vậy cậu sửa sang lại quần áo một chút đi, bộ dáng này thật sự rất kỳ cục.”

Lý Tiêu cúi đầu nhìn lại mình, nhún nhún vai, ngoan ngoãn sửa sang lại dung nhan một chút. Không lâu sau, kêu lên một tiếng: “A?”

“Sao vậy?”

Chu Dịch Phàm nhìn động tác chậm rì rì của Lý Tiêu chỉ cảm thấy ngứa ngáy trong lòng, hận không thể xông lên đi xử lý giúp cậu ta.

“Tôi mặc nhầm áo rồi.”

Lý Tiêu nói,

rồi trực tiếp cởϊ áσ ra, sau đó lại mặc vào lần nữa.

“……”

Chu Dịch Phàm không biết nói gì, sửng sốt một lúc lâu.

Sau đó lại nghe Lý Tiêu nói: “Haiz…… Tôi còn thắc mắc sao nó lớn như vậy, thì ra là tôi lấy nhầm áo. Đây là áo của Cung ca.”

Trong phòng ai muốn làm gì cũng được, nhưng mỗi người đều có một bộ “Chiến phục”. Là do lần trước đi thi đấu nghiệp dư giành chiến thắng mang về. Hình dáng đều giống nhau, chỉ khác kích cỡ, Lý Tiêu lấy nhầm cũng không có gì là lạ.

Chu Dịch Phàm quyết đoán xoay người, làm bộ như không biết Lý Tiêu.

Học xong, hai người cùng đi ăn cơm trưa. Chu Dịch Phàm đi Thư viện tiếp tục đọc sách, mà Lý Tiêu thì mang theo hai phần đồ ăn trở về ký túc xá. Đây là quy định nhỏ của phòng, sáng sớm ai mà đi ra ngoài, thì phải chịu trách nhiệm mang bữa sáng + cơm trưa về.

Trở về ký túc xá, Lý Tiêu phát hiện Triệu Địa và Tiền Cung còn đang ngủ. Vì thế hắn cũng chấp nhận lời mời của Chu công, trèo lên giường đi ngủ.

Đến lúc tỉnh lại thì đã 3 giờ chiều.

Triệu Địa và Tiền Cung không biết đã dậy từ khi nào, đang ngồi cạnh nhau, hình như đang xem cái gì đó.

Lý Tiêu rời khỏi giường đi WC, rửa mặt, trở về thì thấy hai người phát ra tiếng cười quỷ dị, sau đó bắt đầu hô bằng gọi hữu, nói muốn chia sẻ thứ tốt.

Lý Tiêu lại gần nhìn thoáng qua, không phát hiện có gì thú vị. Ngoài ra còn có hai người bạn ở phòng khác, sau đó Lý Tiêu bị Triệu Địa kéo qua ngồi xuống cùng xem, Tiền Cung mới bắt đầu mở “Thứ tốt” lên……

Thì ra là phim hành động?!!

Lý Tiêu bị hình ảnh da^ʍ mỹ kia, hình ảnh nam nữ va chạm với nhau kia làm cho khϊếp sợ. Sau khi khϊếp sợ liền là một trận ghê tởm buồn nôn, bỏ tay Triệu Địa đang khoát trên vai ra, không chút do dự xông về phía WC nôn ra.

Đúng vào lúc này, cửa phòng bị mở ra. Là Chu Dịch Phàm trở về.

Cậu vừa mở cửa thì thấy Lý Tiêu đang xông về phía WC, âm thanh nôn mửa lập tức truyền ra, kèm theo đó là tiếng rên rĩ khoa trương của phụ nữ.

Còn đang thưởng thức Tiểu Hoàng, A Phiến bọn họ một chút không có bị quấy rầy bởi vì Lý Tiêu rời đi và Chu Dịch Phàm trở về, bọn họ còn xem đến mặt đỏ tai hồng, kích động không thôi.

Chỉ là Triệu Địa thuận miệng hỏi một câu: “Tên tiểu tử Lý Tiêu này có phải đã ăn cái gì không tốt vào bụng rồi không?”

Tiền Cung nhìn chằm chằm màn hình, trả lời: “Chắc là cậu ta cảm thấy ghê tởm thôi. Thật là trong sáng a. Tao dám cá cậu ta vẫn còn zin……”

(chính xác là đồng tử kê,

xử nam…ukm nhưng ta thích gọi là còn zin hơn…..mua ha ha=))

“Thôi đi…… Chúng ta ai cũng còn zin mà?”

Triệu Địa không lưu tình chút nào chỉ ra điểm này, rước lấy ánh mắt chất vấn của mọi người– loại vấn đề này đâu cần nói ra ở đây chứ?

Bọn họ đang muốn quay đầu lại tiếp tục làm chính sự. Trương Thất nghe tin chạy tới gõ đầu mỗi người một cái: “Ban ngày ban mặt mà các cậu cũng dám xem?!!”

Sau đó vượt qua tầng tầng trở ngại, tắt đoạn phim 18+ đó đi.

Trong phòng vang lên âm thanh tiếc nuối. Nhưng mà thấy Trương Thất nghiêm khắc kia đang ở đây nên cũng không mở lên để tiếp tục thưởng thức. Bọn họ hẹn nhau đợi đến buổi tối rồi xem tiếp, sau đó kề vai sát cánh đi tới WC……

Lý Tiêu vừa nôn xong, liền thấy đám người Triệu Địa vào WC, chiếm lấy phòng WC. Lý Tiêu mặt lộ vẻ chán ghét, hung hăng đá vài cái vào cửa WC: “Nhỏ tiếng một chút đi!”

Trong lúc đang súc miệng, Lý Tiêu phát hiện Chu Dịch Phàm đang ngẩn người đứng ở trước cửa. Chu Dịch Phàm quay đầu nhìn về phía hắn, mắt mở thật to. Lý Tiêu cho rằng cậu bị dọa đến choáng váng, phun bọt đánh răng trong miệng ra an ủi nói:“Thật ra trước đó bọn họ cũng đã làm chuyện này rồi, trong lúc cậu đang ngủ. Chắc là do cậu mang bịt tai, nên không nghe thấy.”

Câu này nghe qua không giống như đang an ủi người khác một chút nào?

Nhưng mà, thật ra Chu Dịch Phàm không cần an ủi.

Trên thực tế, khả năng cách âm của bịt tai không tốt như tưởng tượng, hơn nữa thính lực của cậu cũng rất tốt. Cậu chỉ giả vờ như không biết, tránh làm cho bọn họ xấu hổ mà thôi.

Khiến Chu Dịch Phàm ngây người là vấn đề khác.

Lý Tiêu là nam sinh bình thường nên chắc phải cảm thấy hứng thú với phim hành động người lớn mới đúng chứ, ngược lại cậu ta lại cảm thấy ghê tởm. Không nói đến chuyện cậu ta chưa bao giờ tham gia xem qua hình ảnh bậy bạ với đám bạn cùng phòng, bây giờ chỉ liếc mắt một cái, vậy mà lại nôn ra! Chu Dịch Phàm rất có lý do nghi ngờ tính hướng của Lý Tiêu không được bình thường?

Với lại, gần đây Lý Tiêu lại rất nhiệt tình với cậu, cố ý tiếp cận, thậm chí lấy lòng…… Giống như nam sinh đang theo đuổi nữ sinh vậy. Chu Dịch Phàm rất có lý do nghi ngờ: Không lẽ Lý Tiêu thích cậu rồi, muốn theo đuổi cậu?

Ánh mắt Chu Dịch Phàm có chút rối rắm nhìn Lý Tiêu. Ánh mắt này truyền đạt đi ra tin tức thông qua không khí truyền đạt đến võng mạc của Lý Tiêu, sau đó tin tức đó đi qua thị giác rồi trải qua quá trình xử lý và phân tích phức tạp của não bộ, Lý Tiêu đưa ra kết luận — hắn lại bị tình địch ghét bỏ, bởi vì hắn vậy mà xem AV xong lại nôn a!!!

Lý Tiêu yên lặng rơi lệ cắn khăn tay ở trong lòng. Hắn cũng không phải trời sinh thì cảm thấy buồn nôn khi xem AV. Đó là do bóng ma tâm lý trước đây gây ra.

Khi đó hắn mới 7 tuổi, là thời kỳ mấu chốt của sự phát triển về tinh thần và thể xác, cũng là thời kỳ tâm lý yếu ớt dễ bị tổn thương. Bên cạnh nhà hắn có một ông chú cực kì quái dị. Một ngày nọ, ông chú quái dị đó lừa hắn vào trong nhà gã xem cá vàng. Kết quả gã bắt hắn nhìn xxoo cả một buổi chiều……

Xong rồi gã còn cho hắn kẹo, dặn hắn không được nói cho cha mẹ những gì hắn thấy. Lúc đó Lý Tiêu còn từ chối kẹo của gã, chạy về nhà nhưng cũng không nói gì với ai, tối hôm đó liền gặp ác mộng.

Lý Tiêu giả vờ không có nhìn thấy ánh mắt kia của Chu Dịch Phàm, ra vẻ bình tĩnh tiếp tục đánh răng, đánh răng xong lại rửa mặt một lần nữa. Hắn cố ý làm thật là tinh tế tỉ mỉ, chỉ rửa mặt thôi mà phải tạt nước đến mười hai lần. Rửa mặt xong thì đi đến chỗ của mình làm bài tập, cũng không thể lần nào cũng đợi nước đến chân mới nhảy được, cuối cùng làm không xong còn phải đi mượn của tình địch nữa chứ. Thật là mất mặt mà!

Lý Tiêu nghĩ như thế, điều chỉnh lại tâm trạng của mình, ngẩng đầu ưỡn ngực. Hắn vẫn là thanh niên sáng sủa hoạt bát như trước a!

Hắn ngẩng đầu, hắn ưỡn ngực…… Đợi chút! Tại sao Chu Dịch Phàm vẫn đứng đó?!!
« Chương TrướcChương Tiếp »