Chương 21

Thời gian nghỉ trưa, thú vui tao nhã chính là được ăn một chút đồ ngọt ở nhà hàng.

Trịnh Đinh Đinh không để ý lật cuốn thực đơn dày trên bàn.

Lúc Trần Tuần đẩy cửa tiến vào, chiếc chuông gió trên cửa phát ra âm thanh “linh linh”, giống như dịu dàng nhẹ tay phủ bên tai.

Trần Tuần ăn mặc rất đơn giản, áo sơ mi kẻ sọc màu xám, quần tây đen, một bộ dáng sạch sẽ, lưu loát; khi anh ta đi vào không tốn chút thời gian nào, đã phát hiện ra vị trí chỗ ngồi của Trịnh Đinh Đinh.

Trịnh Đinh Đinh đặt thực đơn xuống, nhẹ nhàng hướng anh ta gật đầu một cái.

Mấy tháng không gặp, Trần Tuần hình như gầy đi, dưới mắt có vết thâm, khóe mắt sâu hơn, ngũ qua anh tuấn lại càng rõ nét. Sau khi ngồi xuống anh ta mỉm cười: “Ăn cơm rồi?”

“Ăn ở căng-tin công ty rồi.”

“Vậy gọi đồ uống.” Trần Tuần gọi phục vụ tới, sau đó gọi cho Trịnh Đinh Đinh nước sữa dừa, cho mình một cốc trà chanh.

Phục vụ kẹp hóa đơn vào trong cuốn thực đơn trên bàn, sau đó lui ra.

“Tình huống của Tử Hinh nằm ngoài kế hoạch, qua điều trị đã từ từ bình phục, qua một thời gian nữa có thể đi lại được, tâm trạng cũng đã ổn định hơn.” Trần Tuần chậm rãi nói, “Nhiệm vụ của anh coi như là đã hoàn thành.”

“Hoàn thành nhiệm vụ? Anh không định chăm sóc cô ấy nữa sao?”

Trần Tuần đưa hai cánh tay lên, nhìn Trịnh Đinh Đinh, nghiêm túc nói: “Trải qua mấy ngày chung sống, anh phát hiện tình cảm của mình dành cho cô ấy trước kia đã không còn, anh không biết là do cô ấy thay đổi hay do anh thay đổi, tóm lại, anh cùng cô ấy không thể tiếp tục được nữa. Quá khứ chính là quá khứ.”

Trịnh Đinh Đinh trầm mặc.

“Anh cũng có cuộc sống khá tốt, hướng về phía trước.” Trong lúc nói chuyện tầm mắt của Trần Tuần không rời khỏi mặt Trịnh Đinh Đinh một giây nào.

“Em tôn trọng quyết định của anh.” Trịnh Đinh Đinh gật đầu một cái.

“Đinh Đinh.” Trong mắt Trần Tuần hiện lên sự vui vẻ, giọng nói ôn hòa, “Trong khoảng thời gian anh rời đi không có liên lạc với em, em không tức giận chứ?”

“Lúc mới bắt đầu cũng tức giận một chút, nhưng bây giờ hết rồi.”

Trần Tuần vui vẻ không thôi, một lát sau anh ta giống như vô tình hỏi: “Em có bạn mới?”

“Đúng vậy”

“Anh ta làm nghề gì?”

“Bác sĩ.”

“Bên nhau thế nào?”

“Cũng không tệ lắm, anh ấy rất nghiêm túc, cũng rất chân thành.”

Trần Tuần dừng một chút, tiếp tục hỏi: “Em thích anh ta?”

Trịnh Đinh Đinh nhìn thẳng vào mắt anh ta: “Em ở bên cạnh anh ấy rất vui vẻ.”

Nói chuyện được một lúc, không khí dần dần hạ xuống.

Phục vụ đem đồ uống lên, Trịnh Đinh Đinh nhấp một hơi nước sữa dừa tươi, lành lạnh, ngọt ngọt, mấy hạt tròn tròn be bé trôi vòng quanh ly.

Trần Tuần không uống, đưa tay cầm lấy cái ly trong suốt, an tĩnh nhìn hình ảnh phóng đại của bản thân, một lúc sau buông ra, trên vách ly môt bên hiện lên bốn dấu vân tay.

“Đinh Đinh.” Anh ta mở miệng, “Anh biết em đang tức giận, trách anh đi lâu như vậy, bây giờ mới quay trở về tìm em, nhưng do không xử lý tốt mọi chuyện trước kia, em làm sao dám tìm em, anh tìm em biết nói gì? Cho nên trong khoảng thời gian này anh không liên lạc với em. Không phải xử lý công việc, không phải xã giao, anh hoàn toàn bình tâm lại, mỗi ngày điều anh muốn nhất chính là anh và em ở bên nhau. Mấy năm nay chúng ta bên nhau rất vui vẻ, trừ em ra, anh cũng không có mối quan hệ với bạn khác phái nào, điểm này em cũng biết mà.” Anh ta dừng lại một chút, giọng nói hơi trầm xuống, “Anh sau này cũng sẽ không tìm bạn gái khác, em hiểu không?”

Trịnh Đinh Đinh để ly nước xuống, có chút xa lạ nhìn Trần Tuần.

Trần Tuần xòe bàn tay ra, phủ lên bàn tay của Trịnh Đinh Đinh: “Đinh Đinh, cho anh một cơ hội, anh sẽ không làm em thất vọng.”

Trịnh Đinh Đinh rút tay về: “Em vừa nói với anh rồi, em đang qua lại với người khác rồi.”

“Anh biết.” Trần Tuần nói, “Vậy anh cùng anh ta cạnh tranh được không? Anh nghĩ anh sẽ không thua kém anh ta, chỉ bằng quen biết nhiều năm giữa chúng ta, anh hoàn toàn có lợi thế dành được phần thắng.”

Trịnh Đinh Đinh lắc đầu: “Chính bởi vì chúng ta quen biết trong thời gian quá dài, em và anh.... nói như thế nào được, em cùng anh ấy bên nhau sẽ đơn giản hơn rất nhiều.”

Trần Tuần từng có Ôn Tử Hinh, ở đại học người người đều bình chọn cho họ là đôi Kim đồng ngọc nữ, Ôn Tử Hinh lại còn sinh non vì Trần Tuần, quan hệ của bọn họ rắc rối như vậy, giống như Quỳnh Dao từng nói, đã từng có quá khứ như vậy, Ôn Tử Hinh sẽ mãi mãi tồn tại giữa họ.

Lấy ví dụ như lần này Ôn Tử Hinh bị thương, Trần Tuần không nói hai lời liền chạy tới thành phố N.

“Anh sẽ không liên lạc với Ôn Tử Hinh nữa, anh hứa, quan hệ giữa anh và cô ấy đã kết thúc rồi.” Trần Tuần nói.

Trịnh Đinh Đinh trầm mặc lần nữa, một lúc sau lắc đầu: “Dù sao đối tượng hiện tại của em cũng rất tốt, cần phải nghiêm túc, chuyên tâm một chút, cho nên em không thể đồng ý với anh.”

Vẻ mặt Trần Tuần bình tĩnh, không gật đầu, cũng không lắc đầu, cầm ly trà lên uống một hớp, không nói thêm gì nữa.

Bọn họ ngồi hơn một giờ, cho đến lúc, Trịnh Đinh Đinh phải về công ty làm, lúc Trần Tuần đứng dậy tính tiền vô tình nói ra một câu: “Em sợ anh sẽ lần nữa bỏ đi mà không lời từ biệt?”

Trịnh Đinh Đinh không trả lời, cô đi thẳng ra ngoài, đẩy cửa ra, chuông gió trên cửa lại phát ra tiếng “linh linh” lần nữa.

Trần Tuần đứng tại chỗ, ánh mắt nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Trịnh Đinh Đinh.

*

Lúc Trịnh Đinh Đinh vào QQ, cửa sổ bên phải nhảy ra một cái đầu hai sừng.

Tuyền tuyền không phải toàn toàn: giáo sư Ninh từ tối hôm qua sau khi trở về cả người phát ra hàn khí, có phải do cậu đã làm gì không?

Trịnh Đinh Đinh sửng sốt, không cần tận mắt nhìn thấy, cô cũng có thể tưởng tượng ra nét mặt lạnh như băng của Ninh Vi Cẩn.

Nước chảy đinh đinh: Phải không? Chắc tại tớ nói sai cái gì.

Tuyền tuyền không phải toàn toàn: cậu nói cái gì (⊙ o ⊙)?

Nước chảy đinh đinh: tớ hoài nghi anh ấy và nữ bác sĩ khoa cấp cứu trong bệnh viện có quan hệ mờ ám.

Tuyền tuyền không phải toàn toàn: Thư Di Nhiên?

Nước chảy đinh đinh: ừ.

Tuyền tuyền không phải toàn toàn: ha ha ha ha, cậu quá lo lắng rồi, cái cô Thư Di Nhiên đó chính là cực phẩm trăm năm mới có, để tớ nghĩ xem bao nhiêu năm rồi, tớ nghĩ là, ít nhất cũng phải năm năm trở lên, cô ta vẫn không quen một người bạn trai nào cả, chỉ YY anh tớ, có thể còn mắc chứng ảo tưởng, nhưng mà anh trai tớ thật sự chưa bao giờ quan tâm tới cô ta.

Nước chảy đinh đinh: ừ, do tớ nhất thời xúc động nói sai, sau đó cẩn thận nghĩ lại, anh ấy xác thực là coi thường quan hệ mờ ám.

Tuyền tuyền không phải toàn toàn: yên tâm đi, anh tớ hoàn toàn không thích cái loại hình tượng cao quý đó, cái cô Thư Di Nhiên kia tớ cũng không thích, nguyên nhân chủ yếu là do mẹ của cô ta và Ân Phỉ là bạn thân, cậu nghĩ xem loại người như Ân Phỉ, thì bạn thân có cái gì tốt, tớ mới không cần loại người như bọn họ kết thân.

Trịnh Đinh Đinh không nghĩ tới vẫn tồn tại loại quan hệ này.

Tuyền tuyền không phải toàn toàn: tóm lại cậu yên tâm, dù cho cái thế giới này chỉ còn một mình Thư Di Nhiên là con gái, anh tớ cũng sẽ không để ý tới cô ta.

Nước chảy đinh đinh: ừ.

Tuyền tuyền không phải toàn toàn: được rồi, cậu đừng ghen, tớ đi nhắc nhở anh tớ một cái, để sau này anh ấy ít nói chuyện với Thư Di Nhiên đi.

Nước chảy đinh đinh: ừ.

Gõ theo quán tính chào tạm biệt, Trịnh Đinh Đinh “ách” một cái, không đúng, đây gọi là ghen sao? Cũng không phải là đi......

Bên kia, Ninh Vi Tuyền nhảy từng bước dài tới cửa thư phòng, trực tiếp đẩy cửa ra đi vào, thấy Ninh Vi Cẩn đang sao chép một điện tâm đồ, nhỏ giọng: “Có thời gian rảnh không? Tìm anh nói chuyện phiếm.”

“Anh bây giờ không có thời gian.”

“Nói về Đinh Đinh.”

Ninh Vi Cẩn đang viết bản thảo não bộ chôi chảy đầu ngọn bút đột nhiên dừng lại.

Ninh Vi Tuyền cười đóng cửa lại, đi tới bên cạnh anh trai, cúi người xuống, cùi chỏ đặt trên mặt bàn, trợn to hai mắt như nghiên cứu Ninh Vi Cẩn, sau đó than thở: “Chuyện yêu đương của anh đúng là quá kém..... Đinh Đinh nói với em, cô ấy nghi ngờ anh cùng với Thư Di Nhiên mập mờ, anh lại còn không vui vẻ, làm mặt lạnh với cô ấy.....? Anh sao lại như vậy chứ, cô ấy đây là đang ghen, anh hiểu không? Tâm tư và cặp mắt của phụ nữ đều rất nhỏ, cảm giác an toàn rất thấp, nhất là lúc quan hệ không ổn định nhìn thấy anh cùng cô gái khác ở chung một chỗ, nhất định sẽ không vui, lúc này anh cần đi dỗ dành, an ủi, hứa bảo đảm, làm cho cô ấy yên tâm, anh chẳng những không thèm làm như vậy lại còn mặt lạnh.......”

Ninh Vi Cẩn không lên tiếng.

Ninh Vi Tuyền tiếp tục trừng anh.

“Nói xong chưa?” Ninh Vi Cẩn lạnh giọng.

Ninh Vi Tuyền bĩu môi liếc anh một cái, lầm bầm một tiếng “Gỗ mục đúng là không thể đẽo”, xoay người ra khỏi phòng.

Ninh Vi Cẩn vốn không chuyên tâm, đã cố sức ở thư phòng viết luận văn, lại bị Ninh Vi Tuyền đột nhiên xuất hiện một phen lí luận khiến cho trong lòng cảm thấy có chút khác thường, anh đặt bút xuống, đứng dậy đi tới bên cửa sổ, vén một góc rèm lên, ánh mắt trầm tĩnh nhìn bóng đêm bên ngoài.

Cô ấy ghen sao?

Cô ấy cũng không phải là ghen.

Hình ảnh đầu tiên hiện lên chính là một màn diễm lệ đêm đó, khi cô ở dưới anh, làn da trắng như tuyết, môi màu đỏ sẫm, ngực phập phồng lên xuống. Một khắc kia, anh thấy cô né tránh, anh có một loại xúc động muốn vươn tay bóp chết cô.

Bốn ngày sau, Ninh Vi Cẩn chủ động liên lạc với Trịnh Đinh Đinh, lời ít ý nhiều nói một câu: tuần này em để dành thời gian cho anh.

Trịnh Đinh Đinh nhắn lại một tiếng “Được”.

“Anh dẫn em đi gặp ông bà anh, em có muốn không?”

Trịnh Đinh Đinh suy nghĩ một chút, nhắn lại “Được.”

“Có thể qua đêm được không?”

Trịnh Đinh Đinh sửng sốt, sau đó gõ ra hai chứ hỏi lại: “Qua đêm?”

“Bên kia có rất nhiều phòng, tùy em chọn một phòng ngủ.”

Ông bà Ninh Vi Cẩn ở thành phố H cách thành phố N một thị trấn, thị trấn đó diện tích chưa tới 100 km2, nhà họ Ân là một nhà vô cùng có thế lực ở đây, đây cũng là một nơi ở rất nổi tiếng.

Kiến trúc nhà cổ quay hướng tây đông có song song ba nóc nhà, nhất là phía tây có một cái nhà mái ngói độc lập, bên cạnh sông, điển hình của lối kiến trúc truyền thống đặc sắc, lấy đá, gỗ, làm nguyên liệu chính, gỗ khung làm chủ đạo, mép cửa sổ, trên bức tường có chạm trổ tinh tế.

Năm đó, Ân Nghi gả cho Ninh Thanh Túc, đi ra khỏi trấn này, Ân Phỉ cũng đi theo chị gái đến thành phố H định cư, bà ngoại ông ngoại Ninh Vi Cẩn, sau khi qua đời, nhà này chỉ còn lại ba người giúp việc già, trừ dịp Tết, Ninh Vi Cẩn đem Ninh Vi Tuyền trở lại một lần, còn lại phần lớn thời gian, bọn họ rất ít khi trở về. Vì vậy, người giúp việc già lúc nhìn thấy cậu chủ Ninh mang theo một cô gái xinh đẹp tới đây, cũng vô cùng bất ngờ, trực giác biết thân phận của cô gái này không đơn giản.

Người giúp việc già sắc mặt hòa ái hỏi Trịnh Đinh Đinh tên là gì, Trịnh Đinh Đinh cười trả lời: “Cháu họ Trịnh, tên có hai chữ, Đinh Đinh, Đinh trong dặn dò.”

“Cháu là bạn của cậu chủ Ninh?”

Trịnh Đinh Đinh gật đầu.

“Các cháu quen biết lâu rồi?” Người giúp việc già nhiệt tình hỏi.

Trịnh Đinh Đinh biết bà muốn hỏi chuyện gì, suy nghĩ một chút nói: “Chúng cháu quen biết chưa lâu, gần đây gặp mặt tương đối thường xuyên.”

Người giúp việc già trong lòng sáng tỏ, nguyên lai chính xác là bạn gái cậu chủ Ninh.

Ninh Vi Cẩn mang theo Trịnh Đinh Đinh đi thăm nhà cũ một vòng, bao gồm gian phòng trước kia của anh, phòng của anh ở hướng nam, ánh sáng rất tốt, ánh mặt trời nhàn nhạt xuyên qua cửa sổ vào phòng, những hoa văn tự nhiên sàn gỗ ánh lên màu vàng kim vô cùng đẹp mắt, trong phòng bài trí đơn giản, tỉ mỉ mà không thừa thãi. Bàn đọc sách, tủ sách cùng giá đỡ một tầng riêng biệt, trong không khí thoang thoảng mùi quả mâm xôi mát mẻ.

Ánh mắt Trịnh Đinh Đinh rơi vào một con thỏ sứ nhỏ trên bệ cửa sổ, lập tức bước tới cầm lên thưởng thức: “Đây là đồ chơi lúc nhỏ của anh?”

“Ừ.”

“Đáng yêu quá.”

“Thích thì giữ lấy mà chơi.”

“Thật chứ? Em có thể mang nó đi?” Trịnh Đinh Đinh quơ quơ con thỏ trong tay.

“Một món đồ chơi nhỏ thôi mà, anh có cái gì không đành lòng bỏ những thứ yêu thích chứ?”

Trịnh Đinh Đinh rất thích những món đồ chơi nhỏ xinh như thế này, mỗi lần nhìn thấy đều như thấy bảo bối, trong lòng vui rạo rực.

“Phòng của em ở cách vách.” Ninh Vi Cẩn chỉ chỉ, “Đã dặn trước để dì dọn dẹp sạch sẽ rồi, đã đổi lại đệm và chăn mới rồi.”

Thật ra thì dì nguyện ý để cho bạn của cậu chủ Ninh ở phòng khách cuối hành lang lầu một, Ninh Vi Cẩn lại nói, không cần, để cho cô ấy ngủ bên cạnh phòng anh.

Đến giờ cơm tối, Ninh Vi Cẩn, Trịnh Đinh Đinh cùng ba người giúp việc già ngồi ăn ở chiếc bàn dài trước viện, đưa thêm mấy cái ghế, vây quanh ngồi xuống ăn cơm, món ăn rất phong phú, có cá bạch thủy hấp, lươn xào ốc đồng, trai sông hấp đậu hũ, nấm hương xào tái, canh tể thái tươi (cây vị thuốc) thịt viên, chân giò lợn hầm, canh đậu tương cá chạch, mỗi món đều rất tươi ngon.

Trịnh Đinh Đinh đang uống canh, nhìn thấy bát cơm đã chất thành đống lại thêm một miếng thịt viên.

Ninh Vi Cẩn đưa đũa về, nhìn cô một cái, lại cúi đầu ưu nhã uống canh, thật giống như miếng thịt viên kia không phải là do anh gắp cho cô.

Trịnh Đinh Đinh vừa mới ăn xong một miếng thịt viên, bát cơm lại có thêm một miếng thịt viên khác, cứ ăn hết một miếng, Ninh Vi Cẩn lại gắp vào một miếng.

“Ăn nhiều một chút, có thể bù thịt.” (An: chạ hiểu gì, nhưng An đoán là có liên quan tới cái vết trên ngực chị Đinh)

“Nhưng em muốn ăn nấm hương hơn.” Trịnh Đinh Đinh liếc mắt nhìn đĩa nấm hương xào tái thật đáng yêu kia, nhìn một cái đã muốn ăn, chẳng qua là cách mình xa quá, cô không gắp được.

một phút đồng hồ sau, bát cơm Trịnh Đinh Đinh đã chẳng khác nào một cái tháp nhỏ, khi Ninh Vi Cẩn đem cây nấm thứ chín chất lên cao ngất, Trịnh Đinh Đinh vô cùng kinh ngạc công lực của anh, tòa tháp nấm hương cao vυ"t bên trên cơm trắng, Ninh Vi Cẩn bình tĩnh nói: “Còn muốn ăn cái gì nữa?”

“……”

Ba người giúp việc già trao đổi ánh mắt, kinh ngạc khỏi nói.

Trịnh Đinh Đinh vùi đầu vào cái tháp nấm hương cao vυ"t, không nói một tiếng chăm chú ăn cơm.

Sau khi ăn xong, Ninh Vi Cẩn đưa Trịnh Đinh Đinh trong trấn.

Bọn họ đi dạo trên các phiến đá xanh, thưởng thức cảnh đêm trấn cổ.

Có một dãy đèn l*иg phía bờ sông chiếu lên mặt sông, nước sông dao động, vô cùng có thần; trên cầu có một hàng ghế, mấy cụ già vẻ mặt bình thản tay áo bó sát ngồi trên ghế, yên lặng nhìn thời gian ban đêm trôi qua, có chút hương vị tuổi già.

“Nếu như có thể cả đời sống ở đây, thì thật là tốt.” Trịnh Đinh Đinh lẩm bẩm nói.

“Nếu thích thì thường xuyên tới đây một chút.” Ninh Vi Cẩn dừng bước, “Hoặc nếu em muốn ở nơi này, cũng có thể được.”

Tròng mắt đen của anh khẽ chuyển động phát ra ánh sáng, vô cùng ung dung bình thản trong đêm tối.

nói xong, Ninh Vi Cẩn bước tiếp, tiếp tục đi về phía trước, Trịnh Đinh Đinh ngẩn người một chút, lập tức theo sau.

“Anh vừa mới nói cái gì?” Trịnh Đinh Đinh hỏi ngược lại.

“Em không phải là đã nghe rõ rồi sao?” Giọng nói Ninh Vi Cẩn vẫn như cũ.

“……”Trịnh Đinh Đinh bất đắc dĩ.

“Chúng ta trước thực hiện xong hiệp nghị, nếu như ban đầu bên nhau không có vấn đề, từng người thích ứng với sở thích của đối phương, quan điểm, sinh hoạt hằng ngày, sau đó lấy hôn nhân làm tiền đề qua lại.” Ninh Vi Cẩn vừa nói vừa liếc mắt nhìn Trịnh Đinh Đinh, biểu cảm không có việc gì, “Em sẽ không phải là quên rồi chứ?”

“Vậy còn anh, chúng ta trước khi đạt được hiệp nghị, anh chính miệng nói không hài lòng về em, trong tình huống em không cho phép sẽ không đυ.ng đến em, thế nhưng buổi tối hôm đó, anh căn bản không có thực hiện.” Trịnh Đinh Đinh nhân cơ hội hỏi vặn lại.

“Anh xác thực cam kết nếu em không cho phép, trên thực tế sẽ không đυ.ng đến em.” Ninh Vi Cẩn dừng một chút, nghiêm túc giải thích, “Nhưng, đêm đó không phải là lỗi một mình anh, anh có thể cảm nhận được em đáp lại, rất nhiệt tình.”

“……”

“Chẳng lẽ không đúng?” Ninh Vi Cẩn tiếp tục phân tích, giọng nói lạnh lùng, “Em nhiệt tình hung hăng cắn anh một cái, sau đó biểu hiện cơ thể em anh cũng nhìn thấy rất rõ ràng, em đừng phủ nhận đó không phải em?”

“Ninh Vi Cẩn, anh quá, quá, quá tự cho là mình đúng.” Trịnh Đinh Đinh có chút thẹn quá hóa giận.

“Cám ơn em động viên, con người lúc cần thiết thì phải mạnh mẽ biết rõ sức lực của mình.” Ninh Vi Cẩn nói, “Nhất là đối với người phụ nữ mình thích.”

“……”

“Nếu như không chịu thừa nhận, anh có thể thử lại một lần nữa.” Ninh Vi Cẩn đến gần Trịnh Đinh Đinh, đưa tay, định bưng lấy mặt Trịnh Đinh Đinh.

Trong đầu hiện lên khung cảnh đêm đó, Trịnh Đinh Đinh thất kinh, liền lùi lại hai bước.

“Quên đi, anh cũng không muốn làm người khác khó chịu.” Ninh Vi Cẩn lịch sự dừng bước, thu hồi tay lại, duỗi hai bên người, nhanh chóng nói, “Dù sao sau này cũng có cơ hội.”

“……”

Tác giả có lời muốn nói: Buổi trưa trang web bị hack, không up được, bây giờ đang sửa chữa, còn hẹn sẽ thêm V đổi mới ^^

------

Giáo sư Ninh ngày hôm qua xuống xe lý do rất rõ ràng khiển trách, Đinh Đinh lần nữa bị ăn sống nuốt tươi, giáo sư Ninh yêu cầu vòng vo, bất động thanh sắc dè dặt trấn an.

Trọng điểm chương này là:

1. Học trưởng Trần trở lại, ý đồ muốn nối lại tình xưa?

2. Giáo sư Ninh dụ dỗ?

3. Giáo sư Ninh gắp nấm hương thành tháp?

4. Giáo sư Ninh ra vẻ đạo mạo phân tích.

5. Giáo sư Ninh ám hiệu còn nhiều thời gian?

6. Giáo sư Ninh…

(Học trưởng Trần tồn tại cảm giác không thể không mất đi)