Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Tiểu Yêu Thê

Chương 30: Hả giận cho nàng

« Chương TrướcChương Tiếp »
Trong mắt mọi người, Ninh Ngộ Châu là một phế vật phách lối.

Rõ ràng chỉ là một tên người phàm, lại bởi vì có một người cha tốt, làm việc không cố kỵ gì.

Hành vi lúc trước của hắn cũng chứng minh cho sự càn rỡ, tuy nói Ninh Dao Châu và Tôn Hoằng Mậu hại hắn xác thực không đúng, nhưng hắn hùng hổ dọa người cũng khiến người ta vô cùng chán ghét, lại càng không cần phải nói đến Ninh thị hoàng tử Ninh Bình Châu có thiên phú không tầm thường, cũng phải trưng cầu ý kiến ở trước mặt hắn, có thể thấy được bình thường Ninh Ngộ Châu ỷ vào sủng ái của Thành Hạo Đế bao nhiêu.

Một người phàm không thể tu tiên mà phách lối đến như vậy, cũng không uổng hắn sống cả đời này.

"Ngũ ca, ta không muốn đi vào..."

Ninh Dao Châu vẻ mặt kháng cự, không chỉ có trực giác đi vào sẽ xui xẻo, đồng thời cũng không nguyện ý đối mặt Ninh Ngộ Châu, rõ ràng bọn hắn mới là đệ tử Ninh thị nên coi trọng, dựa vào cái gì bọn họ muốn nhường nhịn phế vật Ninh Ngộ Châu kia?

Lần này Lân Đài Liệp cốc mở ra, là chính hắn muốn đi vào, lúc mê cung sụp đổ, sao hắn không trực tiếp chết đi?

Ninh Bình Châu kéo nàng, nói: "A Cửu, nếu như muội không muốn bị trưởng lão hình luật đường trừng phạt, thì hãy nhận sai với hắn trước."

"Ta không sai! Ta căn bản không nghĩ tới lúc ấy Tôn Hoằng Mậu sẽ ra tay, ngũ ca, huynh phải tin tưởng ta!" Ninh Dao Châu vội vàng nói.

Ninh Bình Châu sờ mặt nàng, ấm giọng nói: "Ta biết muội sẽ không làm ra loại việc này, nhưng... A Cửu, chẳng lẽ muội không phát hiện vẫn luôn không thấy bóng dáng của Văn Tam tiểu thư sao?"

Ninh Dao Châu sửng sốt một chút, nghĩ đến cái gì, sắc mặt từ từ trắng lên.

Vừa rồi nàng xác thực không thấy Văn Kiều, chỉ có một khả năng, Văn Kiều đã chết trong Lân Đài Liệp cốc. Tuy nói Văn Kiều là ma bệnh chú định sống không quá hai mươi tuổi, nhưng chính nàng chết bệnh là một chuyện, nếu bị người hại chết sớm lại là một chuyện khác.

"Chẳng lẽ..." cổ họng Ninh Dao Châu khô chát, "Lúc ấy tại mê cung, nàng ta bị yêu thú công kích chết rồi?"

Trước khi mê cung sụp đổ, Ninh Dao Châu và những người khác cùng nhau trốn chạy trở về, vừa lúc bắt gặp Ninh Ngộ Châu ôm Văn Kiều máu me khắp người, không rõ sống chết trong lòng. Lúc ấy bộ dáng của Văn Kiều vô cùng khủng bố, nàng ta chảy rất nhiều máu, hơi thở gần như không có, khả năng thật đã chết rồi...

Coi như không chết, khi mê cung sụp đổ, rớt từ mấy vạn trượng cao trên mê cung xuống, một người đang trọng thương muốn sống sót cũng khó.

Sắc mặt Ninh Bình Châu nặng nề, nói: "A Cửu, bất kể như thế nào, muội hãy nói xin lỗi với Ninh Ngộ Châu trước, tranh thủ sự tha thứ của hắn."

"Ta..."

"Nghe lời!"

Sắc mặt Ninh Dao Châu khó coi, bất đắc dĩ nói: "Được rồi."

Ninh Bình Châu thấy nàng đồng ý, vừa xoa xoa đầu muội muội, vừa dắt nàng đi đến lều vải nghỉ ngơi của Ninh Ngộ Châu.

Theo lệ cũ trước đó, sau khi Lân Đài Liệp cốc đóng lại, ở chỗ này sẽ tổ chức một khu chợ nhỏ.

Đệ tử các gia tộc sẽ đem một chút tài nguyên không cần thiết mà bọn hắn có được trong Lân Đài Liệp cốc giao dịch ra ngoài, bình thường đều là lấy vật đổi vật, trao đổi một chút thứ mình không có, có hoàng tộc Ninh thị và trưởng lão các gia tộc cùng nhau trấn thủ, không cần lo lắng sẽ phát sinh sự tình gϊếŧ người đoạt bảo, dạng chợ nhỏ này rất được những người tu tiên hoan nghênh.

Về sau ngay cả nhiều thương nhân không thể đi vào Lân Đài Liệp cốc cũng đặc biệt lại đây thu mua các loại tài nguyên, làm khu chợ nhỏ lâm thời này càng trở nên phồn vinh.

Nên khi Lân Đài Liệp cốc đóng lại, những người tu tiên cũng sẽ ở lại nơi này một hai ngày mới rời đi, doanh địa của các gia tộc tự nhiên đều giữ lại, sẽ không nhổ trại quá sớm.

Hai huynh muội đi đến trước lều Ninh Ngộ Châu, liền thấy tiềm lân vệ canh giữ ở đó.

Trong long Ninh Dao Châu lại có chút không thoải mái, tiềm lân vệ là hộ vệ Ninh thị tỉ mỉ bồi dưỡng ra, lại bị phái tới bảo hộ cho một phế vật, quả thực là đại tài tiểu dụng. Rõ ràng là một người không có cống hiến gì cho gia tộc, lại yên tâm thoải mái sử dụng tài nguyên của gia tộc, người có tính tình tốt đến đâu cũng sẽ sinh lòng bất mãn và ghen ghét.

Phụ hoàng rõ ràng là một hoàng đế anh minh công chính, nhưng chỉ cần gặp được việc liên quan tới Ninh Ngộ Châu, chắc chắn sẽ trở nên vô cùng hồ đồ.

Ninh Bình Châu nhàn nhạt nhìn tiềm lân vệ, kéo Ninh Dao Châu đi vào.

Tiềm lân vệ không có ngăn cản bọn hắn, hiển nhiên là được Ninh Ngộ Châu phân phó.

Sau khi tiến vào lều vải, thì thấy Ninh Ngộ Châu ngồi ở vị trí chủ vị, trong lều vải ngoại trừ Tiềm Thú và Tôn Hoằng Mậu bị tiềm lân vệ áp lại đây ra, quả nhiên không thấy Văn Kiều.

Trong lòng Ninh Dao Châu hơi lạnh, lập tức có chút không dám nhìn xem sắc mặt của Ninh Ngộ Châu.

Trong lều vải yên tĩnh, không người nói chuyện.

Ninh Bình Châu ngẩng đầu, nhìn về phía chủ vị Ninh Ngộ Châu đang ngồi, trong ngực hắn ôm một chậu hoa bạch ngọc, bên trong trồng một gốc mầm non cao hai tấc, nhìn không ra là chủng loại linh thảo gì, trên bàn trà bên cạnh hắn có một con thỏ nhỏ lớn cỡ bàn tay đang nằm sấp, nó ôm một viên linh đan, thỉnh thoảng liếʍ một ngụm, vừa liếʍ vừa nhìn người.

Ninh Ngộ Châu, chậu hoa, mầm non, con thỏ... Tổ hợp này thực sự quái dị.

Tôn Hoằng Mậu ngồi co quắp trên mặt đất, đầu hơi rũ xuống.

Sắc mặt của hắn tái nhợt, khí tức trên thân hỗn loạn vô cùng, Ninh Bình Châu thoáng xem xét qua, phát hiện kinh mạch của hắn đều đã bị hủy.

Kinh mạch bị hủy, tu vi hoàn toàn không còn, tương đương với một người phàm, cũng không thể nào tu luyện nữa.

Ninh Ngộ Châu ra tay quả nhiên ngoan độc, sợ rằng Tôn Hoằng Mậu đã hận lên A Cửu, chắc chắn sẽ cắn ngược lại nàng một ngụm.

"Thất đệ, việc lúc trước đúng là A Cửu sai, hiện tại A Cửu lại đây nhận lỗi với ngươi." Ninh Bình Châu nói, âm thầm đẩy muội muội.

Trong lòng Ninh Dao Châu vẫn là có chút không phục, nhưng nghĩ tới có thể Văn Kiều đã chết, lại có chút nhụt chí, nhỏ giọng nói: "Thất ca, thật xin lỗi, ta không nghĩ tới lúc ấy Tôn Hoằng Mậu sẽ làm ra sự tình kia."

Tôn Hoằng Mậu ngẩng gương mặt trắng bệch lên, oán độc nhìn Ninh Dao Châu, ha ha cười một tiếng, âm dương quái khí nói: "Cửu công chúa, lúc ấy tình huống khẩn cấp, nếu như ta không làm chút gì, sẽ bị con yêu thú kia gϊếŧ chết. Ta cũng là nhất thời tình thế cấp bách, huống hồ ta làm vậy cũng là vì ngươi, không phải ngươi luôn một mực chán ghét Thất hoàng tử hay sao? Cho rằng Thất hoàng tử là tên phế vật, nhưng cứ chiếm lấy Ninh thị tài nguyên, vừa vặn có thể thừa cơ gϊếŧ hắn..."

"Ngậm miệng!" Ninh Bình Châu nghiêm nghị quát, trừng mắt về phía Tôn Hoằng Mậu, "Đây là việc của Ninh thị chúng ta, cùng ngươi một người ngoài thì có liên can gì? Cho dù giữa những đệ tử Ninh thị có khập khiễng gì, chính chúng ta sẽ tự mình giải quyết, không cần ngươi một người ngoài đến quan tâm?"

Tôn Hoằng Mậu bị một trận mỉa mai chắn đến yên lặng.

Ninh Bình Châu không để hắn mở miệng giải thích, tiếp tục nói: "A Cửu là bị nuông chiều một chút, nhưng luôn ghi nhớ Ninh thị tộc quy, sẽ không tự tiện ra tay với người của Ninh thị. Ngày đó bất quá là ngươi muốn kéo người khác làm đệm lưng, tranh thủ cho ngươi có cơ hội bỏ trốn, cũng có thể lấy lòng A Cửu, lại chưa nghĩ Thất đệ vậy mà may mắn trốn qua một kiếp..."

Hành vi của Tôn Hoằng Mậu rất dễ lý giải, đương nhiên Ninh Bình Châu không nguyện ý để một tên tiểu nhân hèn hạ đến bôi đen muội muội mình.

Tôn Hoằng Mậu oán hận không thôi, còn muốn giải thích, lại bị Ninh Bình Châu từng cái phản bác, chắn đến hắn đau xốc hông, liều mạng ho khan, oán độc nhìn chằm chằm bọn hắn.

Dựa vào cái gì hắn vì Ninh Dao Châu gϊếŧ người mà nàng chán ghét, cuối cùng cũng chỉ có hắn phải chịu kết quả này?

Dù sao về sau hắn cũng không thể tu tiên, không bằng kéo cái đệm lưng!

Ninh Dao Châu bị ánh mắt của hắn nhìn mà hoảng sợ, không tự chủ được trốn ra sau lưng Ninh Bình Châu.

Ninh Bình Châu không để ý tới Tôn Hoằng Mậu, nói với Ninh Ngộ Châu: "Thất đệ, A Cửu lầm tin tiểu nhân hèn hạ, người đúng là nên phạt nàng, vi huynh cũng không có ý kiến."

"Ngũ ca..." Ninh Dao Châu khϊếp sợ nhìn hắn, rõ ràng mới vừa rồi còn tới để cầu tình cho mình, tại sao lại thay đổi?

Ninh Ngộ Châu một mực không có lên tiếng, chậm rãi nhìn xem mọi việc.

Cho đến khi Ninh Bình Châu nói xong, hắn cười cười, nói ra: "Ta cũng nghĩ như vậy."

Ninh Bình Châu huynh muội: "..."

"Ta để Ninh Dao Châu lại đây, không phải để phạt nàng, mà là nói cho nàng biết, lần này A Xúc bị nàng liên lụy, ta sẽ không quên việc này. Bất quá Ninh Dao Châu là người Ninh thị, ta cũng không tốt vượt qua trưởng bối mà xử trí nàng, việc này ta sẽ nói cho trưởng lão hình luật đường, để ông ấy xử trí theo tộc quy."

Sắc mặt Ninh Bình Châu có chút khó coi.

Hắn vốn là dự định để Ninh Ngộ Châu phạt, chỉ cần cho hắn xả giận là được, dù sao cũng tốt hơn xử lý theo tộc quy.

Nào biết Ninh Ngộ Châu đem người kêu đến, lại không phải xả giận cho chính mình và Văn Kiều, bộ dáng kia càng giống như đang xem kịch hơn.

Cho dù Ninh Bình Châu vẫn cảm thấy mình không cần thiết so đo với một người phàm không thể tu tiên, nhưng trong lòng lúc này cũng có chút tức giận, cảm thấy mình bị trêu đùa.

Ninh Ngộ Châu không để ý tới hắn, nói với Tôn Hoằng Mậu: "Về phần ngươi, ngươi thiếu A Xúc một mạng, vậy thì trả lại cho nàng thôi."

Trả? Làm sao trả?

Trong lúc Tôn Hoằng Mậu đang kinh ngạc, liền bị nhóm tiềm lân vệ bịt miệng kéo xuống, về sau không còn xuất hiện nữa.

Ninh Dao Châu dường như bị hù dọa, câm như hến tựa ở bên người huynh trưởng, không dám nhìn thẳng Ninh Ngộ Châu.

Làm người tu tiên, thấy được không ít sinh tử, thậm chí nàng cũng từng gϊếŧ qua người dám can đảm mạo phạm mình. Nhưng Ninh Ngộ Châu là một người phàm, ỷ vào tiềm lân vệ, tùy tiện gϊếŧ người, tâm tính tàn nhẫn khó dò, so với người tu tiên càng sâu khó lường.

Có phải ngày nào Ninh Ngộ Châu nhìn nàng không vừa mắt, cũng có thể nhẹ nhàng lạnh nhạt gϊếŧ nàng hay không?

"Các ngươi có thể đi rồi." Ninh Ngộ Châu bình tĩnh nói, rũ mắt nhìn chậu bạch ngọc trong tay, phảng phất như không muốn nhìn thấy bọn hắn thêm một chút nào nữa.

Ninh Bình Châu liếc hắn một cái, không nói một lời dắt muội muội rời đi.

Sau khi rời đi lều vải của Ninh Ngộ Châu, Ninh Bình Châu dẫn theo muội muội về lều vải của bọn họ nghỉ ngơi.

Lúc trở lại lều vải, Ninh Bình Châu rốt cục nhịn không được phun ra một ngụm máu, trực tiếp ngã xuống đất, dọa Ninh Dao Châu thét lên.

"Ngũ ca, huynh thế nào..." Ninh Dao Châu kêu khóc nói.

Ninh Bình Châu nuốt một viên trị liệu linh đan, nghỉ ngơi một lát, đau đớn lăn lộn trong l*иg ngực mới nhẹ nhàng từ từ tan đi, nói: "A Cửu, Ninh Ngộ Châu không phải là người dễ đối phó, lần này hắn nhất định sẽ không bỏ qua cho muội, muội phải chuẩn bị tâm lý."

Nói xong lời cuối cùng, hắn có chút không đành lòng.

Trước kia là hắn đã coi thường Ninh Ngộ Châu, cho rằng một người phàm không lật nổi sóng gió gì, làm sao có thể biết lần này hắn có thể bình an trở về từ Lân Đài Liệp cốc, muội muội mình còn chọc vào hắn.

Ninh Dao Châu cảm thấy ủy khuất, cũng đối với trừng phạt trong tương lai có chút sợ hãi, trong lòng mờ mịt, sững sờ đáp dạ.

Ninh Bình Châu xoa xoa đầu nàng, thở dài.

Ninh Dao Châu ngây ngẩn một hồi, mới nói: "Ngũ ca, ta vẫn không cam tâm! Ninh Ngộ Châu chỉ là một phế vật, vì cái gì chúng ta phải nhường hắn, chẳng lẽ bởi vì phụ hoàng chiều hắn sao?"

Ninh Bình Châu sửng sốt một chút, khe khẽ thở dài, "Muội cho rằng phụ hoàng thiên vị Ninh Ngộ Châu như vậy, Ninh thị không ai có ý kiến gì sao? Nhưng muội nhìn những năm này, có ai đề cập qua?"

"Còn không phải phụ hoàng tự mình độc đoán..."

"A, phụ hoàng mặc dù là tộc trưởng Ninh thị, nhưng lại không thể hoàn toàn làm chủ Ninh thị, bên trên còn có các trưởng lão, Nguyên trưởng lão chính là một người công chính không thiên vị, làm việc công bằng nhất, nhưng muội xem ông ấy có nói qua cái gì? Nếu là không có những trưởng lão kia cho phép, muội cho rằng phụ hoàng dám thiên vị Ninh Ngộ Châu như vậy sao? Để hắn tự tiện sử dụng tài nguyên Ninh thị sao?"

Ninh Dao Châu sững sở nhìn hắn, giờ khắc này, tất cả kiên trì của dĩ vãng tựa hồ đều sai.

Chẳng lẽ bọn hắn những đệ tử này của Ninh thị thật sự kém hơn so với Ninh Ngộ Châu một tên phế vật?

Ninh Bình Châu thấy có chút đau lòng.

Muội muội ngây thơ đơn thuần, mặc dù ghen ghét Ninh Ngộ Châu, nhưng cũng không làm ra được chuyện đả thương người, bất quá là sự ghen ghét của tiểu cô nương thôi, không ảnh hưởng toàn cục. Hắn thực sự không nguyện ý để muội muội thụ quá nhiều ủy khuất, dĩ vãng liền tùy lấy nàng, sủng ái nàng, song lần này Tôn Hoằng Mậu tự cho thông minh, kéo nàng xuống nước, rốt cục đối đầu với Ninh Ngộ Châu.

Bọn hắn vì thế lòng như lửa đốt, Ninh Ngộ Châu lại như cũ nhẹ nhàng như mây khói, ai mạnh ai yếu liếc qua thấy ngay.

***

Ninh Ngộ Châu chưa từng cảm thấy mình là người tốt, mặc kệ Ninh Dao Châu có phải hay không vô ý, hắn đều không muốn buông tha.

Tiểu cô nương có chút tâm tư đố kị có thể hiểu được, nhưng nếu ngu xuẩn đến nỗi bị người khác lợi dụng, vậy làm người tu tiên để được gì? Không bằng làm một người phàm càng bớt lo hơn.

Tất cả nhóm tiềm lân vệ nhóm lui xuống về sau, Ninh Ngộ Châu lấy bình nước linh dược ra vừa cho mầm non nhỏ uống, vừa trò chuyện với nàng.

Trong lều vải có cách âm trận, cũng không cần lo lắng sẽ bị người nghe được bọn họ nói chuyện.

"A Xúc, tên Tôn Hoằng Mậu kia hại chết thân nàng, phế kinh mạch vẫn lợi cho hắn quá rồi, đem hắn trả lại cho Tôn gia, tin tưởng Tôn gia sẽ biết làm thế nào."

Văn Kiều vừa uống nước linh dược, vừa dùng lá cây sờ sờ hắn, nói cho hắn biết, đối với quyết định của hắn nàng không có ý kiến, mà đây là phù quân hả giận vì nàng, Tôn Hoằng Mậu sống hay chết căn bản nàng không để trong lòng.

Ninh Ngộ Châu nheo mắt, kỳ thật hắn càng muốn tự mình ra tay, bất quá hắn không muốn lưu lại cho A Xúc ấn tượng hắn tùy ý gϊếŧ người, liền đem người trả lại cho Tôn gia, tin tưởng Tôn gia thông minh, đương nhiên sẽ không lưu lại một cái tai họa như thế, miễn cho đắc tội với Ninh thị.

Cho uống xong nước linh dược, Ninh Ngộ Châu tường tận xem xét mầm non nhỏ trong chậu bạch ngọc, đột nhiên thở dài một tiếng.

Mầm non nhỏ giật giật lá cây, không hiểu nhìn hắn.

Ninh Ngộ Châu sờ sờ mầm non nhỏ đang không an phận nghiêng lại đây muốn kéo ngón tay hắn, nói khẽ: "Cũng không biết lúc nào có thể nuôi lớn..."

Những ngày gần đây, hắn lục lọi trong truyền thừa của mình, miễn cưỡng từ xó xỉnh bên trong kiếm ra được một vài tin tức về linh dược tu luyện thành người.

Nghe nói có chút linh dược cao cấp nếu có được thiên địa tạo hóa, tu tiên hóa hình, trở thành một loại yêu linh, huyết nhục gân cốt đều là chí bảo. Nhưng mà linh dược như muốn tu luyện trưởng thành, thời gian cần thiết so với yêu thú càng lâu hơn, thậm chí mấy trăm lần thời gian và cố gắng, mới đạt đến tạo hóa này.

Bộ dáng yêu thể của Văn Kiều, càng giống với một loại linh dược nào đó.

Tuy nói bây giờ nhìn chỉ giống một gốc cỏ dại, nhưng tinh huyết có thể phá đi niêm phong trong cơ thể hắn, khả năng hấp dẫn biến dị thỏ yêu tranh đoạt thủ hộ, khẳng định không phải huyết mạch yêu linh bình thường, đoán chừng là một loại thiên tài địa bảo nào đó.

Bên trong các loại yêu linh, huyết mạch càng cao cấp, muốn hóa hình càng khó.

Đáng để an ủi là, Văn Kiều sinh ra chính là người, trong cơ thể chỉ kế thừa một nửa thần dị huyết mạch của vị tổ tiên nào đó, đã thức tỉnh năng lượng huyết mạch mới chuyển hóa ra yêu thể, cũng không giống những linh dược trời sinh kia phải tốn trăm ngàn vạn năm mới có thể hóa hình.

Nhưng so với tốc độ tu luyện của người phàm, khả năng cần thời gian lâu hơn một chút.

Ninh Ngộ Châu vừa thở dài, quyết định sau khi trở về sẽ điều tra thêm tư liệu, cho nàng uống thêm chút nước linh dược xúc tiến nàng trưởng thành.

Văn Kiều hoàn toàn ngơ ngác.

Nàng cũng không biết lúc nào mình có thể hóa hình, trưởng thành không tốt không thể trách nàng, không thể kế thừa đến một nửa huyết mạch truyền thừa kia càng không thể trách nàng, hiện tại nàng cũng chỉ có thể chậm rãi tìm tòi.

May mắn bây giờ cả hai đều hiểu rõ, có phu quân che chở, nàng không cần lại cẩn thận từng li từng tí che giấu mình tu luyện, ngược lại có lòng tin về việc hóa hình hơn.

Văn Kiều vẫn rất lạc quan.

Thế là nàng quay qua an ủi phu quân nhà nàng, nàng như bây giờ cũng không có gì, sẽ cố gắng tu luyện, phu quân không cần lo lắng.

Ninh Ngộ Châu bị hành động an ủi của mầm non nhỏ làm cho có chút buồn cười, lại có chút mềm lòng, cảm thấy mầm non nhỏ sao có thể đáng yêu như vậy đâu?

Càng xem càng đáng yêu, liền không nhịn được muốn làm chút gì vì nàng.

Ninh Ngộ Châu nghĩ nghĩ, lấy một khối linh ngọc lớn trong túi không gian ra.

"A Xúc, ta làm cho nàng một chậu hoa có được hay không? Chậu bạch ngọc so ra kém hơn linh ngọc, nàng cũng có thể hấp thu linh khí bên trong linh ngọc này để tu luyện, một công đôi việc." Ninh Ngộ Châu ấm giọng nói, nói làm liền làm, lấy ra đao khắc, bắt đầu tạo hình chậu hoa.

Văn Kiều: "..."

Phu quân có phải hay không đối nàng quá tốt rồi? Linh ngọc có thể tùy tiện dùng làm chậu hoa sao? Thật lãng phí nha!

Ngay lúc Ninh Ngộ Châu đang điêu khắc chậu hoa, sự tình xong xui nên Thành Hạo Đế sang đây thăm hắn.

"Tiểu Thất, con đang làm gì vậy?"

Ninh Ngộ Châu nhìn thấy Thành Hạo Đế, hơi có chút kinh ngạc, nhìn ra phía ngoài, hỏi: "Phụ hoàng, người của Thánh Võ Điện thế nhưng đi rồi?"

Thành Hạo Đế sững sờ, giật mình nhìn hắn, "Con biết bọn hắn là người Thánh Võ Điện?"

Ninh Ngộ Châu đáp dạ, đem chuyện gặp được bọn Phong Tam Nương trong Lân Đài Liệp cốc nói với ông.
« Chương TrướcChương Tiếp »