Chương 31-32

Chương 31: Cơn tức giận của Thượng Quan Tử Uyển

“Mắc mớ gì đến cô, không phải cô từng nói, trong lòng tổng giám đốc chỉ có mỗi mình cô sao? Thế nào lại xuất hiện thêm cô gái này?”

“Đúng vậy, đúng vậy, có phải tổng giám đốc đã chơi chán rồi đá cô rồi không, nên cô nói dối gạt chúng tôi?” Mọi người khinh bỉ nhìn cô gái giận tím cả mặt đứng cách đó không xa.

Cô gái đó tên Tử Uyển họ Thượng Quan, là thư ký riêng của Mộ Dung Kiệt, gia thế rất có quyền lực, khi còn nhỏ trong lúc vô tình thấy Mộ Dung Kiệt một lần, liền quyến luyến không quên được anh.

Cô bỏ cả gia sản của gia tộc, tới công ty Mộ Dung Kiệt làm chức vụ thư ký nhỏ nhoi này, vậy mà trong mắt Mộ Dung Kiệt căn bản cũng không có cô.

Mặc dù cô thể hiện tâm ý của mình nhưng Mộ Dung Kiệt cũng không để ý dù chỉ một lần, thậm chí đã từng cởϊ qυầи áo đứng trước mặt anh, cầu xin anh muốn cô, lại bị anh vô tình đẩy ra ngoài hung ác cảnh cáo, nếu không biết an phận thì cút đi.

Cô giống như là bị người nói trúng điểm yếu, liền đi tới đám người đang đứng đó.

‘Chát…Chát…’ Hai bạt tai thanh thúy vang lên giữa phòng

“Cô dám đánh tôi, tiện nhân!”

“Cô mới tiện nhân đó, cả nhà cô cũng thế nên mới sinh ra cô gái hèn hạ như vậy!”

“Thượng Quan Tử Uyển, cô thật là quá đáng!” Bị chửi trước mặt nhiều người như thế, người phụ nữ tức giận đến toàn thân phát run.

“Cô muốn gì?”.

“…” .

Bên ngoài đầy tiếng chói tai ồn ào, khiến Ngải Tuyết hồi hồn lại, Mộ Dung Kiệt không nhịn được khẽ chau mày.

Kéo cửa phòng làm việc ra chỉ thấy một đám người tụ tập có hai người phụ nữ bên trong đang cãi nhau.

Sắc mặt nhanh chóng âm u cực điểm.

Mọi người thấy sắc mặt tổng giám đốc không vui đứng ở cửa phòng, mới chịu ngừng lại, trong lòng run lẩy bẩy.

“Xong rồi, xong rồi, lần này bị đuổi là cái chắc!”

Khẩu khí lạnh nhạt vang lên”Tôi không muốn biết chuyện gì xảy ra, lập tức để đơn từ chức trên bàn tôi!”

Ngải Tuyết tò mò từ bên thân Mộ Dung Kiệt lộ cái đầu nhỏ ra.

“Ặc. Chuyện gì thế?”

“Không có gì, mọi chuyện đều ổn! Mệt rồi sao? Về phòng nghỉ ngơi đi, ngoan!” Nói xong liền đẩy cô vào phòng.

Mọi người nhìn thấy người mới vừa rồi còn tức giận sát khí không thôi nhưng vừa nhìn cô gái kia thì thay đổi một cách nhanh chóng trở nên dịu dàng hơn.

Dụi mắt một cái không dám tin trước mắt mình.

Mà Tử Uyển đứng ở đó vẫn khuôn mặt phẫn hận nhìn chòng chọc Ngải Tuyết mấy lần, trong lòng yên lặng thề.

Nhất định phải đoạt lại Mộ Dung Kiệt, anh chỉ có thể là của Thượng Quan Tử Uyển cô đây.

Ngải Tuyết bị Mộ Dung Kiệt đẩy mạnh vào phòng làm việc, không nhịn được liền nhăn nhó.

Ở chỗ này thật sự là quá nhàm chán, cô rất muốn đi ra ngoài tìm Giản Mộng dạo phố mua sắm.

Mắt thấy Mộ Dung Kiệt vẫn còn làm việc, cô tò mò đi tới.

Chương 32: Mắc như vậy, chẳng lẻ thức ăn đẻ ra vàng

Mộ Dung Kiệt thấy Ngải Tuyết chủ động tiến tới bên cạnh mình, một phen liền kéo cô đến trong lòng ngực.

Ngồi trên đùi của anh, động tác thân mật giữa công sở như vậy làm sắc mặt Ngải Tuyết đỏ lên vì xấu hổ, giùng giằng đòi đi xuống.

“Không được nhúc nhích, để tôi ôm em một chút!” Hấp dẫn và hấp dẫn chỉ mỗi từ này mới có thể nói lên cảm xúc của anh lúc này.

Ngải Tuyết đứng ngồi không yên, khi anh cứ nhích tới nhích lui sau lưng cô, nhưng bộ phận dưới của Mộ Dung Kiệt lúc này đang nóng lên bởi vì Ngải Tuyết không an phận cứ ma sát vào làm nó nổi đóa.

Mộ Dung Kiệt rên lên một tiếng, nha đầu này, nhất định phải hành hạ anh như hòa thượng mới chịu sao.

Lúc này vì cô có thai nếu không đã sớm đè cô xuống hung hăng thỏa mãn du͙© vọиɠ của anh.

Không xem văn kiện nữa, quay đầu dịu dàng hỏi Ngải Tuyết.

“Đói bụng không?”

“Có chút!” Ngải Tuyết chu mỏ.

Mộ Dung Kiệt nhanh chóng khép văn kiện lại, hôn lên má Ngải Tuyết.

“Đi, chúng ta đi ăn!” Cầm áo khoác, dịu dàng ôm Ngải Tuyết rời khỏi công ty.

Để lại bao ánh mắt hâm mộ lẫn ghen tị của bao cô gái trong phòng làm việc.

Cũng khó trách, tổng giám đốc không những tuấn tú, đẹp trai mà còn dịu dàng như thế, không ngại thể hiện tình cảm của mình trước bao ánh mắt.

Xe dừng trước nhà hàng Đại Tửu, người phục vụ lễ phép mở cửa nghênh đón.

“Mộ Dung thiếu gia, mời vào bên trong!”

Trực tiếp dẫn vào căn phòng xa hoa, phục vụ thấy nãy giờ bên cạnh anh còn có thêm một người phụ nữ lúc nào cũng ngây ngốc, sau đó lại hỏi không ngừng.

“Mộ Dung thiếu gia, vẫn như cũ sao?”

“Không, đem thực đơn ra đây!” Nhàn nhạt phất phất tay.

“Mời Mộ Dung thiếu gia gọi món.”

Mộ Dung Kiệt trực tiếp đưa thực đơn tới trước mặt Ngải Tuyết, lời nói nhỏ nhẹ.

“Muốn ăn cái gì em cứ gọi thoải mái?”

Cấm lấy thực đơn nhìn lướt qua, sợ tới mức run cả người, má ơi, một món ăn chính là mấy trăm tệ, thậm chí có hơn mấy trăm vạn, chẳng lẻ thức ăn đẻ vàng.

Lúng túng muốn hỏi, “Cái đó…. Có thể cho tôi chén cháo nhỏ được không?”

Phục vụ sửng sốt, nụ cười trên mặt rõ ràng có chút cứng ngắc.

“Có gọi thêm món khác không ạ?”

“Không cần, cám ơn!”

Mộ Dung Kiệt hiển nhiên cũng không nghĩ tới cô lại gọi thức ăn như vậy, nhàn nhạt mỉm cười với cô.

“Nha đầu ngốc, em đang tiết kiệm cho tôi sao? Tôi dẫn em đi ăn tất nhiên là có mang tiền!”

“Tôi không muốn ăn những thứ dầu mỡ kia, muốn ăn nhạt một chút, được không?” Bất đắc dĩ trợn mắt một cái, đây cũng là lời nói thật, kể từ khi mang thai, ăn uống với cô trở nên khó khăn hơn.

Mộ Dung Kiệt gật đầu một cái, trực tiếp nói với phục vụ.

“Hai chén cháo nhỏ!” Khóe môi khẽ giơ lên

Phục vụ hoài nghi mình nghe lầm, xác nhận lần nữa.

“Mộ Dung thiếu gia, chỉ cần hai chén cháo nhỏ thôi sao?”

Mộ Dung Kiệt không nhịn được lạnh lùng nhìn phục vụ, “Cậu lãng tai sao?Có cần tôi nói với quản lý một tiếng không?”

“Dạ, lập tức có ngay!”Phục vụ nhanh chân ra khỏi phòng, trong lòng run cầm cập.

Hôm nay Mộ Dung thiếu gia thật là kỳ quái, bình thường đều mang theo mấy anh em tới gọi một bàn thức ăn thật lớn.

Hôm nay cư nhiên mang theo một người phụ nữ, chỉ gọi hai chén cháo nhỏ.

Mới vừa rồi còn nghe Mộ Dung thiếu gia nói là người phụ nữ của mình vậy! Cô gái kia thật hạnh phúc.

Trong lòng thật hâm mộ cô gái kia.

Ngải Tuyết tò mò nhìn chằm chằm Mộ Dung Kiệt.

“Mộ Dung Kiệt? ? ?”

“Không phải đã dặn em rồi sao?Gọi tôi là Kiệt!”Không vui lườm cô một cái.

“Anh thường xuyên đến nơi này sao?”

“Ừ!”

“Không trách được bọn họ đối với thói quen của anh lại quen thuộc đến như vậy!”