Chương 7: Bạn gái anh đang theo dõi chúng ta

Lục Tân Ý mở mắt ra, cô thấy anh ta đang nhìn mình chằm chằm

"Anh nhìn cái gì?"

Thập Nhất nhún nhẹ vai. Anh thực sự chưa dám chọc giận cô...

"Chà, về thỏa thuận mà tôi đã nói trước đó. Tôi muốn cô -"

"Này, nhìn kìa. Bạn gái của bạn đang theo dõi chúng ta." Lục Tân Ý chỉ một ngón tay về phía Hạ Viên, người đang mất cảnh giác. Đôi mắt mở to, trông cô như một đứa trẻ bị đánh cắp bánh quy từ một cái lọ.

Theo ngón tay của cô, Thập Nhất tự nguyền rủa mình vì sao có thể không nhận thấy Hạ Viên đã theo dõi họ từ nãy đến giờ. Anh không thể thỏa thuận với Lục Tân Ý trong hoàn cảnh thế này. Tức giận khi cuộc trò chuyện với cô nàng bánh kếp bị xáo trộn, nụ cười trên khuôn mặt anh thay thế dần bởi vẻ cau có.

Anh đột ngột ngồi dậy khỏi chỗ ngồi làm Lục Tân Ý ngạc nhiên. Anh nắm lấy cánh tay cô và buộc cô đi theo anh.

"Này! Đồ ăn của tôi! Tôi chưa xong bữa sáng." Lục Tân Ý phàn nàn, cô cố gắng vùng vẫy.

"Ồ? Cục cưng, anh nghĩ rằng em đã ăn xong. Em không sợ rằng anh sẽ thay thế em bằng một người phụ nữ xinh đẹp gợi cảm?" Thập Nhất nói to hơn giọng nói thông thường của anh.

Lục Tân Ý há hốc miệng nhìn anh và không để ý rằng cô đang cho phép anh kéo cô đi. Tại sao anh lại biến cô thành người yêu của anh?

"Tôi không quan tâm! Đưa tôi trở lại với bánh pho mát của tôi!" Cô rêи ɾỉ nhưng Thập Nhất đã phớt lờ lời nói của cô.

"Nhưng cưng à, anh nghĩ em cần phải giảm cân"

Cô lườm Mr. Hollandaise. Thô lỗ! Làm sao anh ta dám dùng thẻ cân để đánh bại cô? Trước đây cô không thừa cân, bây giờ cũng thế. Có thể, cô đã ăn quá nhiều trong những ngày qua, nhưng này, việc tan vỡ là một lý do tốt để ăn bất cứ thứ gì bạn muốn.

Lục Tân Ý cố kéo tay cô lại nhưng không thành công. Cô chỉ có thể nhìn lại cái bàn nơi bánh pho mát ngon tuyệt của mình bị bỏ lại.

"Đợi tôi nhé, bánh pho mát"

* nức nở *

"Người đàn ông độc ác này đã chia cách hai chúng ta, tôi sẽ báo thù "

* nức nở *

Cô đã bị phân tâm bởi món tráng miệng yêu thích của mình đến nỗi cô không nhận ra Thập Nhất đã đưa cô đến một trong những dãy phòng riêng trên tàu du lịch.

"Quá muộn để chạy trốn bây giờ, eh? Tân Ý? "

Đôi mắt cô lang thang khắp nơi. Quá sức tưởng tượng của cô, xung quanh trông thật sang trọng. Có lẽ cô không nên ngạc nhiên vì người giàu họ trả bất cứ giá nào để có được những thứ tốt nhất, phân biệt với người bình thường.

Thập Nhất để cô nhìn quanh phòng của mình, anh không khỏi thích thú khi thấy đôi mắt cô đầy lấp lánh của cô.

"Đây là phòng của anh?" cô hỏi

"Đúng,"

"Holy sh * t. Anh là một trùm ma túy hay cái gì đó?" Lục Tân Ý kêu lên. Hàm cô rớt xuống khi cô bước vào phòng anh. Cô thực sự ngạc nhiên khi thấy sự khác biệt giữa cabin của cô và của anh. Nó làm cho cabin của cô trông như một hộp đựng giày so với của anh.

Thập Nhất cười khúc khích rồi nhẹ lắc đầu.

"Đôi khi những lời phát ra từ miệng của cô...." Anh thở dài. "Tôi làm việc trong một công ty bất động sản. Cô nghĩ tôi đang làm gì?"

Lục Tân Ý quay người lại đối mặt với anh. Cô đưa mắt nhìn anh từ đầu đến chân đánh giá một vòng khiến Thập Nhất cảm thấy khó chịu. Anh có rất nhiều người ngưỡng mộ, họ tặng anh những "ánh mắt lên xuống" và những nụ cười tán tỉnh. Anh đã quen với những tiếng cười khúc khích của phụ nữ mỗi khi anh ta bước trên sảnh.

Nhưng điều này bằng cách nào đó nó khiến anh cảm thấy rất khác..

Cô ngồi xuống chiếc ghế da trên phòng khách của anh. Phòng của ông đã được hoàn thiện với các tiện nghi cao cấp. Theo ước tính của cô, nó có thể có kích thước khoảng một trăm mét vuông. Cô sẽ không ngạc nhiên nếu anh ta có một chiếc giường cỡ lớn trong phòng ngủ với hiệu ứng ánh sáng tiện lợi và một cửa sổ tròn lớn để cho anh ta nhìn rõ hơn bên ngoài.

Lu Xinyi nghiêng đầu về một phía.

"Một doanh nhân cứng nhắc" cô dừng lại "Xin vui lòng cho tôi biết, anh không phải là kẻ chạy trốn?"

Nói xong, Thập Nhất không thể ngăn mình lại và phá lên cười. Cô nàng bánh kếp thực sự là một cái gì đó.

"Cô chỉ nghĩ được có vậy?" Anh hỏi trong khi cố gắng kìm nén tiếng cười.

Lục Tân Ý nhún vai và bĩu môi.

"Bởi vì Mr. Hollandaise, tôi không hiểu biết về các vị trí trong một công ty", cô thú nhận.

"Cô vừa gọi tôi là gì?"

Cô chớp mắt. Anh nhìn cô chằm chằm, chờ đợi một lời giải thích.

"Bởi vì anh không cho tôi biết tên của anh mặc dù tôi đã nói với anh tên của tôi. Tôi cho rằng anh không muốn tôi biết anh là ai, vì vậy tôi sẽ chỉ gọi anh là Mr. Hollandaise kể từ bây giờ."

Thập Nhất gật đầu. Lời giải thích của cô ấy rất đúng. Ít nhất bây giờ anh biết cô sẽ không bắt anh phải nói tên và danh tính của mình.

"Không sao đâu, Miss bánh kếp."

Lại là cái tên đó! Tại sao anh ta gọi cô bằng biệt danh đó khi cô cho biết tên của mình? Lục Tân Ý nghiến răng. Người đàn ông này chắc chắn đã nhấn nhầm nút kích nổ cô.

"Tại sao anh lại gọi tôi là Miss bánh kếp?"

Thay vì trả lời câu hỏi của cô, Thập Nhất thẳng vào mặt cô rồi đưa ánh mắt nhìn xuống bộ ngực phẳng của cô. Theo chỉ dẫn, anh đang nhìn vào ngực cô

"...."

Sự im lặng nhấn chìm hai người họ.

Lục Tân Ý cảm thấy một tĩnh mạch trên đầu cô sẽ bật ra vì cơn thịnh nộ của cô. Anh không kịp nhận thức rằng đang có một chiếc giày nào đó bay đi thẳng về phía khuôn mặt đẹp trai của mình