Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Tiểu Thư Nhà Ta Trọng Sinh

Chương 26

« Chương TrướcChương Tiếp »
Chương 26 : Gặp lại Sở Dực, Kim Hâm

Qua một khoảng thời gian tiếp theo, Đường Văn Triết cũng không có sắp xếp thêm những nhiệm vụ khác nữa, mà chừa thời gian ra để mọi người có thể nỗ lực tu luyện, trọng điểm tu luyện của Tố Nhã cũng không có đặt vào dị năng của mình, cô biết rất rõ, với điều kiện của thân thể mình lại có dị năng sức mạnh, mặc kệ cho dù có tu luyện như thế nào đi chăng nữa cũng sẽ không đạt được hiệu quả khai phá 100% như Trần Nguyên đâu.

Vì vậy, vào thời điểm cô tu luyện Quy Nguyên Quyết đã đột phát một ý tưởng, tận lực tập trung tinh thần lực vào một chỗ, tuy rằng đã xảy ra chút chuyện ngoài ý muốn, nhưng nhìn vào kết quả thì cô vẫn hết sức hài lòng.

Tầng thứ nhất của Quy Nguyên Quyết chỉ có thể tu luyện tinh thần lực, đến khi đột phá tiến vào tầng thứ hai, mới có thể tăng tiến thêm một bước dung hợp tinh thần lực cùng linh căn hệ mộc, đến lúc đó mới có khả năng kích phát vài kỹ năng tương ứng.

Về phần đến chừng nào thì mới có thể đột phá được thì...Tố Nhã thở dài, vừa nãy còn có chút đắc ý để vểnh đuôi lên, nhất thời lại lặng lẽ uể oải xuống rồi.

Cái tốc độ này đúng là tổn thương không dậy nổi a!

Nghĩ đến đây, Tố Nhã liền cảm thấy tiền đồ của mình có chút tăm tối.

Tâm pháp tiên thuật, cái hố thiếu thốn kinh nghiệm cực sâu này có lấp thế nào cũng không xong, dị năng sức mạnh, cơ hội để tu luyện thành công thì lại càng mong manh xa vời hơn nữa.

Chẳng lẽ, thiệt tình là tui phải chạy đi ôm đùi bự sao trời? Quên đi, ngẫm lại vẫn là đừng đi thì hơn.

Sau khi kết thúc 7 ngày nghỉ ngơi và hồi phục, Đường Văn Triết chỉnh lý lại tiểu đội, an bài lộ tuyến, hai chiếc xe thiết giáp cấp tốc chạy như điên về phía siêu thị hàng hóa trong trung tâm thành phố.

Mọi người tìm một góc vắng vẻ dưới bảng hiệu Tô Quả Đại Đại để đỗ xe, rất nhanh Tố Nhã liền phát hiện không thấy bóng dáng của Trịnh Tuyết Như đâu, ách, bởi vì độ ấm chung quanh đã tăng trở lại nên cô mới biết đấy thôi.

"Đừng tìm, đại tỷ chưa bao giờ hành động cùng với chúng ta cả!" Trịnh Hạo Lâm nhìn thấu động tác của Tố Nhã, bĩu môi nói.

Tố Nhã cũng không hỏi vì sao, chỉ nở một nụ cười tỏ vẻ đã hiểu.

Đoàn người bước nhanh qua đường lớn, phía đối diện có hai ba con tang thi đang tiến tới.

Trịnh Hạo Lâm không nói hai lời, quăng một ngọn lửa đỏ qua, hai con tang thi liền bị đốt thành tro bụi, còn hai con khác thì bị Tào Văn Hoan sa hóa, biến thành một bãi cát.

Đây chính là thực lực của bọn họ sao? Trịnh Tố Nhã âm thầm nuốt nước miếng một cái, tuy rằng trước đây đã biết mấy tên này rất mạnh rồi, thế nhưng không ngờ rằng sau khi mạt thế bùng nổ thức tỉnh được dị năng thì lại càng mạnh hơn nữa, như vậy so sánh theo từng thời kỳ thì xem ra cô vẫn là người yếu nhất rồi.

Ông trời ơi! Ông không thể cho con thêm chút xíu bàn tay vàng nào nữa hả?

Bỗng nhiên, có một cảm giác kỳ dị truyền vào não của Tố Nhã, phảng phất như bị vô số xúc tua khẽ đung đưa nhào nặn, cô nhíu mi, dừng bước, theo bản năng nhìn sang một hướng khác.

"Sao vậy?" Trịnh Hạo Lâm kỳ quái nhìn qua đầu đường không một bóng người, không rõ đang xảy ra vụ gì mà vẻ mặt hiện tại của Tạ Tử Diệp lại nghiêm túc đến vậy.

"Hình như... Có người đang đến gần." Hơn nữa xem ra còn là người quen, Tố Nhã lặng lẽ quay đầu che mặt.

"Tiểu Diệp? Lại gặp nhau rồi!" Sở Dực mang theo vẻ mặt thánh mẫu dương quang sáng lạn, tươi cười chào hỏi cô.

Khóe miệng Tố Nhã giựt một cái, cậu ta không thể giả bộ không quen biết được sao trời?

"Xin chào." Không nghĩ tới các cậu vẫn còn sống ha?

Tố Nhã cực kỳ không đồng tình mà phun tào một cái.

So với sự thân thiện của đối phương, phản ứng của Tạ Tử Diệp phải lãnh đạm hơn nhiều lắm, những người sáng suốt chỉ cần liếc qua một cái liền có thể nhìn ra chút gì đó rồi.

Đường Văn Triết bất động thanh sắc chắn Tố Nhã ra phía sau, cười híp mắt mở miệng: "Xin hỏi mọi người là?"

Sở Dực dẫn theo một đội ngũ, ngoại trừ Kim Hâm lần trước Tố Nhã đã gặp qua, còn có ba người khá giống kiểu sinh viên đại học nữa.

"Xin chào, tôi là Sở Dực, bạn học của Tiểu Diệp." Sở Dực lại lộ ra nụ cười chiêu bài của cậu. "Bọn họ đều là sinh viên của trường chúng tôi, tuy rằng lần này chúng ta gặp phải tai nạn rất lớn, thế nhưng tôi tin tưởng, chỉ cần tất cả mọi người có thể đoàn kết nhất trí, tương trợ lẫn nhau, nhất định sẽ có thể vượt qua cửa ải khó khăn này."

Nói rồi, phảng phất như trong mắt của người thiếu niên kia thấp thoáng hiện ra những tia sáng lấp lánh, bốn người phía sau cũng mang theo vẻ mặt hướng về phía trước.

Khóe miệng Đường Văn Triết có chút cứng đờ không dễ phát hiện ra, bất quá may mà từ nhỏ anh đã nhận được một chế độ giáo dục hoàn mỹ, rất nhanh liền che giấu đi chút biểu hiện ngoài ý muốn kia của mình.

Trịnh Hạo Lâm lặng lẽ thọc thọc lưng của Tố Nhã, Tố Nhã quay đầu lại, chỉ thấy Trịnh Hạo Lâm đang dùng một đôi mắt to nhìn chằm chằm vào cô, rõ ràng là đang hỏi: Mấy cái người bạn cực phẩm này của em nhảy ra từ chỗ nào vậy?

Tố Nhã nhún nhún vai, bộ dáng bất đắc dĩ: Sao mà tui biết được chứ.



"Đường đội phó, chúng ta hợp tác đi, sau này dùng vật tư của cả nhóm cứu giúp nhiều người khác hơn nữa, tôi biết các anh rất mạnh, thế nhưng, chúng ta không thể vứt bỏ những người khác bởi vì yếu bọn họ đuối được. Các anh có năng lực, nên gánh vác nhiều chuyện hơn, như vậy mới có thể mang đến cho những người vô pháp sống sót một cơ hội sinh tồn được a." Sở Dực rất kích động, vẻ mặt của Kim Hâm đứng bên cạnh cậu ta tràn đầy hâm mộ, nhưng dưới đáy mắt lại hiện lên một tia tinh quang khó nhận ra.

Đàm Hải nhíu mày: "Ý của cậu là, chúng ta tìm kiếm vật tư, sau đó cung cấp miễn phí cho những người không có khả năng tìm thức ăn?"

Một nam sinh đứng sau lưng Sở Dực nghe xong thì nhíu chặt chân mày: "Sao lại không nói là làm cùng nhau chứ? Để có thể vượt qua trận mạt thế này, chúng ta không thể vứt bỏ bất luận người nào cả, lẽ nào anh hi vọng những người còn sống đều là một bọn tiểu nhân chỉ biết tư lợi thôi sao?"

"Đừng kích động!" Sở Dực nhíu mày ngăn cản.

Nhất thời Tào Văn Hoan không kiềm nén được, phát ra một tiếng cười nhạo, biểu hiện như vậy trên một gương mặt baby, ngược lại lại mang theo vài phần thiên chân vô tà.

Lập tức Tố Nhã liền giả bộ vỗ vỗ lưng cậu ta, thuận tiện 'giáo huấn' một chút: "A Hoan anh quá không biết lễ phép rồi đó, nếu muốn cười nhạo người khác cũng đừng có cười ngay trước mặt người ta như vậy chớ, anh thế này sẽ khiến đối phương xấu hổ đấy."

Đàm Hải cùng Trịnh Hạo Lâm cũng không phúc hậu mà phì cười.

Chân mày tinh xảo của Kim Hâm nhíu lại, căm tức nhìn Tạ Tử Diệp nói: "Tiểu Diệp, chúng tôi coi em là bạn nên mới đến tìm em, thật không nghĩ tới, em thế mà lại ích kỷ như vậy, chỉ vì mình có sức mạnh mà đã muốn đứng trên đầu người khác, dẫm nát mọi người ở dưới chân, tôi coi thường nhất chính là những người như các người đấy."

Trịnh Hạo Lâm cười lạnh một tiếng, Tạ Tử Diệp mới vừa vào đội đã rất hợp ý cậu, đây chính là người cậu quyết định phải bảo bọc, thế mà nữ nhân này lại đang nói cái gì vậy kìa?

"Cô cho là các cô cậu rất cao thượng sao? Cái gì mà sẽ không vứt bỏ bất cứ người nào, cũng chỉ là dưới tình huống mấy người xác định bản thân mình không gặp nguy hiểm mới có thể rảnh rỗi đi làm mấy chuyện như vậy đi! Kỳ thực các cô cậu chỉ đang hưởng thụ lòng hư vinh được người khác sùng bái và ngưỡng mộ mà thôi."

"Anh!?!"

Đường Văn Triết đẩy kính mắt một cái, khóe miệng nở một nụ cười xa cách: "Sở Dực, tôi có lòng hảo tâm muốn khuyên cậu một câu, cái mà cậu gọi là vô tư sẽ chỉ làm đám người kia ngày càng trở nên tham lam hơn mà thôi, càng ngày bọn họ sẽ cảm thấy đó là điều đương nhiên, mặc kệ cậu có chấp nhận nổi hay không, thế nhưng con người chính là ích kỷ như vậy đó."

Sở Dực còn đang chuẩn bị nói cái gì đó, Đường Văn Triết đã vẫy tay chào tạm biệt rồi: "Xin lỗi, tôi cảm thấy quan điểm của chúng ta không hợp nhau, căn bản không thích hợp để cùng bước tiếp trên một con đường. Dựa theo những lời của vị bạn học kia thì chúng tôi cũng chỉ là tiểu nhân mà thôi."

"Tiểu Diệp, cậu đây là định cự tuyệt tớ, đi theo chân bọn họ hay sao? Dù sao trong này chỉ có cậu là nữ....cậu không sợ—" Sở Dực chưa từ bỏ ý định truy vấn.

Cước bộ Tố Nhã run lên, thiếu chút nữa đã cắm đầu xuống đất luôn rồi, ê ê ê, mấy lời này còn có nghĩa khác sao ?Làm ơn dùng từ cho chính xác vào, có được hay không?

"Thôi đi, A Dực, chị thấy cô ta đã bị mạt thế đồng hóa rồi, cho dù sau này cô ta có bị gì đũng không liên chúng ta, chúng ta vẫn nên tự bước đi trên con đường của mình thì hơn." Kim Hâm khuyên nhủ.

"Vâng, chúng ta đi thôi."

Trịnh Hạo Lâm mang theo vẻ mặt đồng tình quay sang nhìn Tố Nhã thở dài, khóe miệng Tố Nhã khẽ giựt giựt.

"Tiểu Diệp, trước đây vị bạn học kia của em là người như thế nào vậy a? Cũng thật hài hước nha? Sợ chúng tôi đối với em làm chuyện gì có lỗi sao? Làm ơn đi!" Đàm Hải cười không ngớt. "Thật sự xem mình là thánh mẫu cứu vớt thế giới luôn rồi."

"Có vẻ như là muốn trở thành chủ tịch hội học sinh hay gì đấy." Tố Nhã nhún nhún vai, "Đáng tiếc, gặp phải mạt thế."

"Trách không được, cái kiểu nói chuyện hệt như đang phát biểu vậy á."

"Hèn chi em thấy nó quen quen thế nào ấy." Trần Đán cười hì hì nói, "Trước đây em chính là chủ tịch hội học sinh đó."

Hể —— bốn cặp mắt tập trung lên người Trần Đán, quét từ trên xuống dưới, từ trái qua phải, sau khi xác định cậu ta không có bệnh trạng thánh mẫu tương tự mới đồng loạt thở phào nhẹ nhõm.

Trần Nguyên lặng lẽ che mặt, nếu như không phải trăm phần trăm nhìn thấy hàng này vẫn lớn lên ở bên cạnh mình, hắn thực hoài nghi lúc mới sinh ra trong bệnh viện đã ôm nhầm đứa khác rồi ấy chứ!

Loại tình trạng chỉ số thông minh và hành động hoàn toàn trái ngược nhau này nên giải thích bằng cái niềm tin gì đây?

Bất quá hắn luôn cảm thấy rấtkỳ quái a, vẫn luôn lớn lên ở bên cạnh hắn, làm sao lại có loại đầu óc lệch lạcnày được nha? Thiệt tình là do nguyên nhân đột biến gien sao?

——

Các ngươi có muốn bạn bè cực phẩm như vậy không? Ta bán, giảm 20% hàng cực phẩm , hàng cực phẩm nha (人^з^)-💵

Chán ghê~ chị nào iu nhau cho hết hè đi (°◡°♡)
« Chương TrướcChương Tiếp »