Chương 6: Thế giới thứ ba (1)

――[ Thế giới công lược thứ ba bắt đầu. Nhiệm vụ: Lấy được lời tỏ tình của Triển Luật; Đuổi vợ cả đi cũng không bị Triển Luật trách phạt.]

[ Bởi vì nam chủ có tính chất đặc biệt, nên ở thế giới này sẽ tăng chức năng lưu trữ. Chức năng đó sẽ biến mất sau khi ra khỏi thế giới.]――

[ Chúc bạn chơi vui vẻ.]

Đứng ở hành lang hoa lệ lấy màu đỏ làm chủ đạo, Ngô Khiết Tào hít mấy hơi thật sâu.

Mãi đến khi không thể nhét thêm không khí vào phổi nữa, cô mới đẩy cánh cửa trước mặt ra.

Bên trong và bên ngoài cánh cửa là hai thế giới hoàn toàn khác nhau.

Trên chiếc giường lớn màu đen có một cô gái;

Bức màn màu đen ngăn lại tất cả ánh sáng bên ngoài;

Ngồi trên chiếc ghế màu đen là một người đàn ông tuấn mỹ;

Tất cả đều là màu đen, đập vào mắt khiến cho người ta cảm thấy thật áp lực.

Ngô Khiết Tào cung kính cúi đầu chào người đàn ông kia, khi đứng thẳng dậy thì dùng giọng điệu bình thản thông báo: “Thiếu chủ, lão gia kêu ngài lập tức đi qua đó.”

Triển Luật không quan tâm đến Ngô Khiết Tào, thậm chí ngay cả một cái liếc mắt đơn giản cũng không thèm cho cô.

Giờ phút này, lực chú ý của anh đặt hết lên cô gái đang nằm ở trên giường kia.

Triển Luật khẽ nghiêng người, chạm lên mái tóc hơi lạnh xõa tung phủ trên ga giường. Không hiểu tại sao những sợi tóc rối tung này lại có một sự dụ hoặc kỳ lạ đối với anh. Triển Luật đυ.ng khẽ vào mặt cô gái: “Đừng cố gắng rời khỏi tôi, Hạ Hạ, em trốn không thoát đâu.”

Giống như nghe thấy tiếng nói đến từ địa ngục, Hạ Hạ lập tức co rúm lại, khiến Triển Luật cười khẽ một tiếng.

Thật lâu sau, giọng nói run run mang theo khẩn cầu của Hạ Hạ vang lên: “Cầu xin anh, thả tôi ra…… Van cầu anh…… Triển Luật, anh như vậy chúng ta không thể thương lượng được đâu ……”

“Thương lượng? Đó là cái gì? Tôi nghĩ hậu quả của việc thương lượng chính là để em đi ra ngoài thông đồng với người đàn ông khác đấy……” Triển Luật nhíu mi, “Em chỉ cần ngoan ngoãn nằm ở trên giường, chờ tôi đến, nhận lấy sự bảo hộ của tôi là được.”

“Thiếu chủ, lão gia vẫn đang chờ ngài.”

Vẫn không để ý tới Ngô Khiết Tào đang cắt ngang chuyện của mình, anh đặt một nụ hôn lên sườn mặt của Hạ Hạ, dùng chất giọng khàn khàn đặc biệt thông báo: “Lát nữa tôi sẽ quay lại nhìn em.”

Sau khi đứng dậy, Triển Luật kinh thường liếc mắt nhìn Ngô Khiết Tào một cái, ý bảo cô đi theo, rồi dứt khoát ra khỏi phòng.

Ngô Khiết Tào không quên đóng cửa lại, nhắm mắt chạy đuổi theo sau.

“Cô tới nhà họ Triển đã bao lâu rồi?”

“Ba năm.”

“Vậy thì hẳn cô biết tính tình của tôi.”

“…… Đúng vậy.”

“Tôi ghét nhất là bị người khác quấy rầy khi đang làm chuyện của mình. Nếu việc này còn tái diễn, tôi sẽ gϊếŧ cô~”

Thờ ơ quét mắt nhìn bóng lưng Triển Luật đi ở phía trước, Ngô Khiết Tào mặt không đổi sắc, giọng nói lại mang theo sự trang nghiêm hiếm có: “Vâng.”

Không biết đã qua bao lâu, hai người mới đi tới đích đến — thư phòng.

Lưu loát vặn tay nắm, thậm chí còn không thèm gõ cửa, Triển Luật trực tiếp nghiêng người đi vào trong.

Tất nhiên là Ngô Khiết Tào không có tư cách để vào đó, vì thế cô dừng lại đứng ở trước của phòng lẳng lặng chờ đợi. Cho dù hiệu quả cách âm có tốt hơn nữa thì Ngô Khiết Tào vẫn có thể nghe được tiếng đồ đạc rơi vỡ bên trong.

Đây là một câu chuyện xưa cũ rích.

Cô gái trẻ Hạ Hạ trong quá trình trả thù tập đoàn Vân Thiên báo mối hận gϊếŧ cha mẹ, không ngờ lại trêu chọc phải thiếu chủ hắc bang Triển Luật. Thời gian hai người ở chung dần dần phát sinh tình cảm, tình cảm sâu đậm đến mức có thể mặc áo cưới kết hôn được rồi. Nhưng vô tình, Hạ Hạ lại phát hiện ra cha mẹ vô tội của mình không phải chết vì bất hòa trong làm ăn với tập đoàn Vân Thiên như cô vẫn nghĩ, mà là chết trong khi vô tình gặp phải trận quyết đấu giữa các bang phái hắc đạo.

Về phần bang phái hắc đạo kia, hiển nhiên là bang lớn nhất của nhà họ Triển.

Trong quá trình kết giao, Hạ Hạ nhận ra bạn trai mình là một hầm băng lạnh lùng, và là kẻ có mối thâm thù đại hận với mình.

Vì thế Hạ Hạ bỏ trốn, Triển Luật truy đuổi. Hạ Hạ lại trốn, Triển Luật tiếp tục đuổi theo. Rốt cuộc, trong khi đang lẩn trốn, Hạ Hạ lại quyến rũ thiếu gia Vân Lan của tập đoàn Vân Thiên. Điều đó khiến Triển Luật vô cùng phẫn nộ, trực tiếp xách cô về nhà bắt giam, thậm chí còn còng cả tay.

Nói tóm lại, hai người nháo qua nháo lại chỉ vì bốn chữ — tương ái tương sát. (yêu nhau lắm cắn nhau đau)

Không thể nói Triển Luật không thương cô, mà cũng không thể nói Hạ Hạ không thương anh. Có lẽ trong mắt của những người khác, đôi tình lữ này chỉ đang chơi trò chơi tình ái mà thôi.

Nhưng trên thực tế, tình yêu không giống như trong tiểu thuyết, trò vờn qua vờn lại này không vui một chút nào.

Thật là nhàm chán, giống như hai con quỷ nhỏ ngây thơ. Ngô Khiết Tào dựa lưng vào tường, âm thầm bình luận.

Không biết qua bao lâu, tới khi đám người canh gác tổng bộ đến thay ca, Triển Luật với bộ mặt sa sầm mới bước ra, phất tay áo ý bảo Ngô Khiết Tào đi theo.

Triển Luật rất cao, chạy bộ cũng giống như vận động viên chuyên nghiệp, lại càng không cần so sánh với tốc độ đi bộ bình thường của Ngô Khiết Tào.

Triển Luật bước đi thật nhanh ở phía trước, Ngô Khiết Tào đành phải cố gắng theo sau, mắt thấy đã sắp hết hành lang rồi.

Đột nhiên Triển Luật phá vỡ trầm mặc: “Ông cụ muốn cô đi theo tôi.”

“…… Tôi đã biết, thiếu chủ.”

“Không không không,” Liên tục nói ba từ “không”, Ngô Khiết Tào nhìn Triển Luật giơ ngón trỏ lên lắc lắc rồi nói tiếp, “Tôi không có ý này.”

Anh đột nhiên dừng lại, Ngô Khiết Tào nhất thời không kịp phản ứng. Động tác của Triển Luật nhẹ nhàng nhưng lại ẩn chứa sức công phá vô hạn.

“Haiz……” Triển Luật khẽ thở dài một hơi, không có hành động gì khác nữa. Anh tiếp tục đi về phía trước, nhưng đúng lúc Ngô Khiết Tào nghĩ rằng chuyện chỉ có thế thì Triển Luật đột nhiên quay ngoắt lại, hung hăng bóp chặt cằm của cô.

Lực đạo rất lớn, Ngô Khiết Tào cảm thấy cằm mình sắp bị tháo rời ra tới nơi.

Khuôn mặt đẹp đẽ của ác quỷ gần trong gang tấc, từng chút từng chút sát gần lại, nhẹ giọng nói bên tai cô như đang thủ thỉ với tình nhân: “Cô mới ở nhà họ Triển ba năm?”

Ngô Khiết Tào khẽ gật đầu.

“Nhưng…… những người đi theo tôi, dù chỉ làm công việc quét rác cũng phải lăn lộn ở nhà họ Triển ít nhất năm năm. Ông già kia chính là như vậy, sợ thằng con trai độc nhất này bị kẻ thù của ông ta đặt bẫy tiêu diệt.”

“Giống như thế này này,” Triển Luật lấy ra một khẩu súng, vừa nói vừa để họng súng vào giữa thái dương: “Pằng ~, người thừa kế của ông già sẽ không còn rồi.”

“Như vậy…… Cô nói tôi nghe xem, một cô gái mới vào nhà họ Triển được ba năm sao lại được ông già coi trọng, thậm chí còn muốn đặt ở bên người tôi?”

“A……” Triển Luật tiếp tục tự suy đoán: “Tôi quên mất, cô là một cô gái đấy. Thế này thì phải đổi cách hỏi rồi. Cô làm cách nào lên được giường của ông ta? Người phụ nữ lạnh lùng như cô trong lúc làm chuyện đó sẽ kêu lên chứ? Kêu êm tai không?” Tựa hồ quá chán ghét, Triển Luật “chậc” một tiếng.

Bất kỳ người nào bị kẻ khác dùng giọng nói như rắn độc phun vào lỗ tai đều cảm thấy không thoải mái, cho dù kẻ đó có khuôn mặt tuấn mỹ không giống người thường.

Hiện tại, Ngô Khiết Tào đang rơi vào loại trạng thái không thoải mái này, cho dù có tức giận vì bị nhục mạ, cô vẫn tận lực duy trì biểu cảm bình tĩnh, đứng thẳng trả lời: “Thiếu chủ, nếu tôi …… đã lên được giường của lão gia, thì lão gia cũng sẽ không sắp xếp cho tôi ở bên cạnh ngài.”

Ai nhìn vào cũng có thể dễ dàng nhận ra Ngô Khiết Tào đang giả bộ trấn định.

Triển Luật tựa hồ cảm thấy hứng thú với phản ứng của cô, đôi môi đỏ tươi khẽ nhếch lên: “Ồ…… Thật không?”

“Đúng vậy.”

“Nhưng thật đáng tiếc……” Nói được nửa câu, Triển Luật lại ngừng lại, đợi đến khi Ngô Khiết Tào vẫn đang cúi đầu theo bản năng ngẩng đầu lên nhìn, anh mới chậm rãi nói tiếp: “Tôi không tin.”

“……”

Khẽ cười gạt tóc mai ra sau vành tai Ngô Khiết Tào, Triển Luật nhe răng nanh nhằm xuống mục tiêu, cắn mạnh.

Ngô Khiết Tào chắc chắn vành tai đã bị cắn chảy máu rồi, nhưng cô vẫn quật cường không chịu kêu đau.

Triển Luật thì ngược lại, thản nhiên ngậm lấy chỗ vừa cắn, mập mờ nói: “Tôi không cần biết cô giở thủ đoạn gì, cũng không quản tới mưu đồ của cô.”

Rốt cuộc Triển Luật cũng chịu nhả ra, không thèm nhìn Ngô Khiết Tào lấy một cái, trực tiếp xoay người rời đi: “Chỉ cần cô không quên bổn phận của mình là được. Ừm…… Mà việc này không cần tôi nhắc nhở cô cũng biết. Có lẽ tôi nên nhắc nhở cô không nên vượt quá bổn phận.”

Đi được vài bước, Triển Luật nghe thấy tiếng bước chân từ đằng sau truyền tới, “Đừng đi theo.” Anh nói.

Vì vậy, Ngô Khiết Tào dừng ngay tại chỗ, giơ tay chạm vào vành tai mình bị cắn, rồi nhìn chằm chằm vào màu máu đỏ tươi trên đầu ngón tay, cô chậm rãi trả lời:“…… Vâng.”

Khoảng chừng 40 phút sau, cô khẽ xoa bóp cái chân đau nhức vì phải đừng trong thời gian dài, rồi đứng dậy, đi thẳng đến căn phòng giam giữ Hạ Hạ.

Đúng như cô dự đoán, Triển Luật đã đi qua đây. Cho nên khi cô vừa mở cửa đã nghe thấy tiếng khóc nghẹn ngào đứt quãng từ trong phòng truyền ra. Khóe miệng Ngô Khiết Tào khẽ nhếch lên, nhưng bộ dạng lại ra vẻ như đang quan tâm: “Cô đừng khóc.”

“Không cần cô lo! Nếu cô thực sự quan tâm tới tôi thì hãy thả tôi đi!”

Linh hoạt tránh thoát được chiếc gối đầu Hạ Hạ ném tới, Ngô Khiết Tào bước từng bước đến gần, giữ chặt lại tay của Hạ Hạ đang ra sức giữa dụa, ma sát mạnh vào còng tay lại càng thêm sưng đỏ: “Tôi sẽ thả.”

“Nếu cô mà không…… Cô nói cái gì?”

“Tôi sẽ thả,” Ngô Khiết Tào không ngại lặp lại: “Tôi sẽ thả cô ra, chỉ có điều không phải bây giờ.”

Hạ Hạ có chút do dự không tin, hai mắt đẫm lệ mông lung nhìn cô gái trước mặt: “Thật sao?”

“Hiện tại tôi sẽ chụp một bức hình của cô, để cho Vân thiếu gia biết cô đang ở nơi này. Như vậy anh ta sẽ phái người…… À không, anh ta sẽ tự mình tới cứu cô, được không?”

“Thật vậy sao?”

“Tôi đã nói rồi, là thật.”

“Nếu như cô là người xấu thì sao đây?”

“Tin tưởng tôi, Hạ Hạ……” Ngô Khiết nhặt chiếc gối đầu bị ném xuống dưới đất lên, đặt vào chỗ cũ; bước đi nhẹ nhàng uyển chuyển như mèo nhỏ, “Hiện giờ ngoài tôi ra, cô không thể dựa vào ai cả.”

“…… Được rồi.”

——— ————————–

Nhẹ nhàng đóng cửa lại, Ngô Khiết Tào gửi ảnh chụp đi cùng với lời nhắn: Lão gia, cô gái này là nhược điểm của thiếu gia. Đa tạ ngài đã cho tôi cơ hội làm việc cống hiến cho nhà họ Triển.

Trích lời của Ngô Khiết Tào: Ở trong tình yêu, không có thời gian để chơi trò “tương ái tương sát”.

Trong trò chơi này, trừ phi tình cảm thật vững chắc, nếu không một khi không nắm chắc được mức độ của nó, nó sẽ dễ dàng xuất hiện lỗ hổng để phá vỡ.

Phải bắt đúng lấy thời cơ đó mà xông vào thì mới có thể một đòn giành thắng lợi!

Bởi vậy tôi mới nói, những kẻ chơi trò ‘yêu nhau lắm cắn nhau đau’ đều là ăn no rửng mỡ.

Tôi luôn luôn chuyên nghiệp.