Chương 42: Thẳng thắn

“Hoa Khấp Tuyết,có phải nàng đang có chuyện gì không hài lòng, nàng phải

nói thẳng với ta a! Giấu ở trong lòng làm gì!” Mộ Lươngđè Hoa Khấp

Tuyết vào mộtthân cây, trong mắt nổi lên bão táp, gấp gáp gầm nhẹ, cái bộ dáng này của nàng nhanh chóng ép điên hắn rồi, dọc đường đi mặc kệ

hắn có nói gì, mắt nàng đều không biểu cảm đồng thời không nói chuyện!

”Chàngsuy nghĩ nhiều rồi.” Hoa Khấp Tuyết nhàn nhạt nhìn hắn, da thịt trắng nõn

của hắn bởi vì giận dữ mà dần ửng đỏ, môi mỏng mím chặt, mất đi vẻ bình

tĩnh thong dong của bình thường.

”Hoa Khấp Tuyết, nàng thật sự

là có bản lãnh bức chết người.” Mộ Lương thất bại nhắm mắt lại, thở ra

một hơi, đè xuống giận dữ trong lòng, lần nữa mở mắt thì trongmắt chỉ

còn lại thỏa hiệp, đưa tay vuốt lên gương mặt mềm mại của nàng, giọng

nói dịu dàng hơnrất nhiều, “A Noãn, ta so với

nànghiểu rõ nàng hơn nàng hiểu chính mình, nàng đang không vui vẻ, Sao giấu được ta?”

Ánh mắt Mộ Lương tràn đầy nhu tình, đồng thời

kèm theo nét cưng chiều, vạn phần bất đắc dĩ, làm mềm nhũn trái tim Hoa

Khấp Tuyết.

Mắt Hoa Khấp Tuyết hạ xuống, thở dài một hơi, thái

độ của nàng, thật đã làm tổn thương hắn đi, đối mặt với một Mộ Lương dịu dàng như thế, nàng chỉ có thể thỏa hiệp, mấp máy môi, nói ra lý do

làmnàng không vui.

”Đông Phương vũ nói, chỉ có nàng ta mới có thể tiếp nhận chàng, tại sao?”

Cả người Mộ Lương liền cứng đờ, đáy mắt hiện lên kinh ngạc, sắc mặt liền

trắng bệch, máu trong người cũng từ từ lạnh dần, chuyện của hắn,làm

sao Đông Phương Vũ biết được?

”Chàng rốt cuộc giấu ta chuyện gì?” Hoa Khấp Tuyết ngẩng đầu, không bỏ qua khuôn mặt tái nhợt của hắn, liền đau lòng.

”A Noãn......” Mộ Lương há miệng, mắt hiện lên bối rối cùng vô lực,

nghĩ đến sự kiện kia, đột nhiên hắn cảm thấy sợ, sợ A Noãn sẽ không tiếp nhận được, hắn cho là hắn sẽ gạt được nàng là tốt rồi, nhưng vẫn để

nàng biết được.

”Nói.” Hoa Khấp Tuyết hơi híp mắt lại, nhìn hắn

hốt hoảng cùng vô dụng, trong lòng liền càng quyết tâm phải biết được bí mật hắn.

”A Noãn, ta nói, nhưng nàng đừng có rời khỏi ta được

không......” trong mắt Mộ Lương hiện yếu ớt, không dám nhìn thẳng

vào mắt của Hoa Khấp Tuyết, nắm thật chặt quả đấm.

”Mộ Lương,

chàng cho rằng tình yêu của ta là gì, gặpphải khó khăn sẽ dừng lại?”

Hoa Khấp Tuyết nhàn nhạt nhìn hắn, giọng nói lạnh lùng, lại mang trong

đó nỗi thất vọng, thất vọng vì Mộ Lương đối với mình không có lòng tin,

nhưng trong lòng cũng có chút căng thẳng, rốt cuộc là chuyện gì, làm cho hắn lo lắng đến nỗi nghĩ mình sẽ rời bỏ hắn?

Đôi tay đặt ở trước ngực hắn, Hoa Khấp Tuyết khẽ dùng sức, muốn đẩy hắn ra, đột nhiên lại bị hắn ôm càng chặt hơn.

”Không...không được đẩy ta ra.”trong giọng nói của Mộ Lương có chút run rẩy, vùi đầu

vào ngạnh cổ nàng, “A Noãn, ta không phải không tin nàng,mà là ta

không tự tin với chính mình......”

Hoa Khấp Tuyết ngẩn

người, trong mắt hiện lên vẻ không hiểu, Mộ Lương luônlà người tự tin

bá đạo, đến tột cùng hắn giấumình cái gì?

”Cho chàng một cơ hội cuối cùng, nói.” Hoa Khấp Tuyết hơi híp mắt lại, giọng nóilạnh hơn phần, nhưng không đẩy hắn ra nữa.

Mộ Lương hít sâu một hơi, chậm rãi ngẩng đầu lên, sắc mặt còn chút trắng

bệch, cẩn thận từng li từng tí nhìn nàng, “Không được rời khỏi ta.”

”Nói!” Hoa Khấp Tuyết tức giận trừng hắn, lúc nào thì Mộ Lương lại biến thành

nhu nhược như vậy! Như thế nào nàng cũng không nhớ

mình lúc nào đã nói qua rằng mình muốn rời khỏi hắn!

”Mỗi khi

trăng tròn, ta sẽ biến thành một con quái vật, người không ra người, quỷ không ra quỷ, khát máu, gặp người liền gϊếŧ.” Mộ Lương nhắmmắt lại,

cười cười tự giễu, chậm rãi thở ra một hơi, rốt cuộc đã nói ra.

Ánh mắt nhìn chằm chằm nàng, sức lực ôm nàng cũng lớn hơn, hắn đã nói rồi,

nếu nàng vẫn muốn rời đi, hắn cũng sẽ không cho nàng cơ hội chạy trốn,

nhưng trong lòng vẫn rất sợ, sợ A Noãn sẽ vì vậy mà chán ghét hắn.

”Mộ Lương, cũng chỉ là gϊếŧ người, nếu như làm vậy có thể cho chàng thoải

mái hơn, ta sẽ đi cùng với chàng giúp chàng gϊếŧ.” Hoa Khấp Tuyết thương tâm nhìn thẳnghắn, khônghề nghĩ sẽ chán ghét hắn, cũng không hề

nghĩ tới muốn chạy trốn khỏi hắn.

”A Noãn......” Mộ Lương

kinh ngạc nhìn nàng, có chút không kịp phản ứng, A Noãn, không quan tâm

chuyện hắn sẽ biến thành quái vật?

”Mộ Lương, thật ra thì có lúc chàng cũng rất đần.” Hoa Khấp Tuyết hừ lạnh, dùng sức đẩy hắn ra một

chút, “Ta sẽ không cảm thấy chính mình vô dụng, chỉ như vậy liền chịu

không được.” Nam nhân khi yêu đều như vậy cứ để tâm vào chuyện vụn vặt

sao?

”Lúc đó thật rất kinh khủng......” Mộ Lương liền giải thích, hắn không muốn A Noãn nhìn thấy hắn như vậy.

”Mộ Lương, bản thân chàng ngày thường luôn hoàn hảo, thì sợ gì đôi khi xấu

xí? Đông Phương Vũ nói chỉ có nàng có thể tiếp nhận chàng, còn nói là

nhìnchàng lúc gϊếŧ người cũng rất dễ đẹp.” Hoa Khấp Tuyết nhàn nhạt

nhìn hắn, đồng thời giọng nói cũng kèm theo tức giận, hắn gạt nàng,

chính là sợ nàng sẽ ghét bỏ hắn? Như vậy chẳng phải chính nàngkhông

đáng giá để hắn tin tưởng sao? Hơn nữa đây cũng không phải chuyện gì

lớn!

”A Noãn.” Mộ Lương thở phào nhẹ nhõm, trong lòng có chút

cảm động, mím môi, ôm chặtnàng vào trong ngực, “Hiện tại còn tức giận

sao? Ta đã nói.” Rốt cuộc cũng nóibí mậttận đáy lòng ra, thật làm

cho hắn thở phào nhẹ nhõm, cũng vì giữa hai người không còn trở ngại mà

cảm động và vui vẻ.

”Bởi vì cuộc chiến Kim Than. “ Hoa Khấp

Tuyết không thèm quan tâm hắn, ngược lại hỏi vấn đề này, lời đồn đãi,

cuộc chiến Kim Than tử trận vô số, máu chảy thành sông, chỉ mình Thánh

vươnghạ thủ vô số vong hồn, vì vậy mới có danh hiệu “Sát Thần“.

”Ừ.” Mộ Lương gật đầu một cái, dịu dàng cười, A Noãn của hắn rất là thông

minh, nghĩ đến cảnh nhuộm máu ở Kim Than, mắt của hắn có chút hoảng hốt.

”Chàng làm cách nào vượt qua được.” Hoa Khấp Tuyết nhíu mày, không gϊếŧ người

sẽ bị thống khổ, nhưng nàng cũng không có nghe nói qua lúc nào thì xuất

hiện chuyệnma quỷ gϊếŧ người ở trên đường.

”A Noãn, ta.....

.” Mộ Lương do dựnghĩ có nên nói hay không chuyện này, lại bị nàng

lạnh lùng trừng một cái, thân người liền run lên, mới miễn cưỡng mở

miệng, “Trong mật thất của ta có một l*иg bằng Hàn Thiết, khi đó ta tự mình vào bên trong liền không ra ngoài

được.”

”Về sau không cho phép nhốt mình trong đó nữa.” Hoa Khấp

Tuyết nhắm lại mắt, nháy mắt ánh mắt nàng liền hiện tia đau lòng, nhàn

nhạt nhìn hắn, l*иg sắt? Hắn là người kiêu ngạo, tại sao có thể nhốt

mình vào l*иg sắt!

”A Noãn, không được.” Mộ Lương cười khổ,

không nhốt vào l*иg kia, thì Dương Thiên thành này mọi người bị gϊếŧ hết cũng không đủ, “Nàng cũng biết võ công ta không thấp.”

”Vậy

trước tiên cứ gϊếŧ chết ta.” Hoa Khấp Tuyết hừ lạnh, nhưng ánh mắt nhìn

về phía hắn rất là nghiêm túc, “Muốn gϊếŧ người khác, liền từ trên thi

thể của ta vượt qua.”

”A Noãn, ngươi nói gì vậy,dù ta tự gϊếŧ

mình cũng sẽ không động tới nàng!” Mộ Lương cắn chặt răng nhìn nàng chằm chằm, ghét những từ liên quan tới chết từ trong miệng nàng nói ra.

”Nếu như chàng từ nhốt mình vào l*иg nữa, vậy thì ta liền tự phế hai cánh

tay.” Hoa Khấp Tuyết cắt đứt lời hắn, đối với chuyện hắn gầm lên như vậy không hề để ý.

”Hoa Khấp Tuyết!” Mộ Lương bắt được bả vai của

nàng, trong mắt nhuộm đầy tức giận, tại sao nàng có thể lấy chính bản

thân mình ra nói giỡn!

”Lời của ta nói ra, nhất định sẽ ta làm được.” Hoa Khấp Tuyết lạnh lùng nhìn lại hắn, lạnh nhạt nói, “Mộ Lương, buông tay.”

”Nàng muốn đi đâu?” Mộ Lương không buông, ngược lại nắm càng chặt hơn, không

biết nàng muốn làm cái gì, giọng nói có chút hốt hoảng cùng sợ hãi.

”Ngươi làm cho ta rất đau.” Hoa Khấp Tuyết thở dài, nhỏ giọng oán trách, bởi vì bả vai truyền tới đau đớn mà cau mày.

”Thật xin lỗi!” Mộ Lương sững sờ, nhanh chóng buông tay ra, nhìn chânmày

nàng nhíu lại, đau lòng vô cùng, “A Noãn, bả vai không có sao chứ.”

”Không biết, sức lực của mình thì chàng tự biết.” Hoa Khấp Tuyết thu hồi vẻ mặt vừa rồi, lành nhạt nhìn hắn một cái, trong lòng

cũng không ngừng mắng hắn, đau chết, tên nam nhân này gấp gáp liền xuống tay không biết nặng nhẹ, đoán chừng đã bị sưng lên.

”Ta nhìn

một chút.” Mộ Lương liền không suy nghĩ được nhiều, lập tức ôm chầm lấy

nàng đồng thời muốn kéo cổ áo nàng nàng ra, lại bị Hoa Khấp Tuyết giận

dữ đánh lên tay.

”Chàng nhìn lại bọn mình hiện tại đang ở đâu!”

Hoa Khấp Tuyết mất bình tĩnh, hung dữ nhìn hắn, ban ngày ban mặt, hắn

muốn làm gì!

”A Noãn xấu hổ?” Mộ Lương liền sững sờ, sau đó liền cười xấu xa, trong mắt thoáng hiện tà khí, bàn tay lại tập kích cổ áo

nàng, dường vô tình hay cố ý nhẹ nhàng đùa bỡn sợi tơ trên cổ áo.

”Thánh Vương phủ đầy người đến kẻ đi, nếu như chàng không để ý đến, ta cũng

vậy không ngại.” Hoa Khấp Tuyết hừ lạnh, lần nữa đánh tay hắn rớt ra.

Mặt Mộ Lương liền tối sầm, ôm hông của nàng rồi cả người chợt lóe, liền như ngọn gió tại chỗ bay đi.

Mà khi đi qua bọn Bạch Thánh Vũđang đi tới tìm hắn, đám người thật bất

hạnh bị cơn gió này thổi bay lên, không có hình tượng chút nào té dưới

đất tức giận mắng to!

------ lời ngoài mặt ------

Lại nói tâm ma ~ tiểu ngốccảm thấy chuyện này rất đáng yêu, oa ha ha, còn là rất cổ quái.