Chương 37: Nụ hôn đầu

Editor: 1900

Lương Chinh: “Vậy cũng hỏi? Vậy sao ta phải mang ngươi trở về?”

Tống Lăng cười vui vẻ, lại hỏi, “Vậy…vậy nếu Hoàng Thượng biết thì làm sao bây giờ?”

Lương Chinh lạnh nhạt đáp, “Biết cũng không sao cả, trước giờ phụ hoàng vẫn kiêng kị ta, vì thế mới bắt ta cưới thiên kim của một tri phủ không quyền không thế, bây giờ trời xui đất khiến, nàng càng không có bối cảnh nào, hắn càng cao hứng đi.”

“Nhưng là, giả mạo Vương phi chính là tội khi quân a?” Tống Lăng vẫn sợ hãi hỏi.

Lương Chinh sờ sờ đầu nàng, an ủi, “Yên tâm đi, có ta ở đây, không lẽ không bảo vệ được ngươi sao?”

Ngữ khí mười phần kiên định, một câu nói đơn giản, vào trong tai Tống Lăng, chính là một viên thuốc an thần, lo lắng trong lòng bỗng nhiên được xóa tan….

Bí mật luôn cất giấu trong lòng, vẫn luôn thấp thỏm lo sợ, hiện tại có Lương Chinh, hắn nói, sẽ che chở nàng.

“Cảm ơn ngươi, Vương gia.” Tống Lăng cười tủm tỉm, vui sướиɠ nhìn Lương Chinh.

Lương Chinh rũ mắt nhìn nàng, sau một lúc lâu, đột nhiên hỏi, “Ngươi thì sao?”

Tống Lăng chớp mắt nghi hoặc, “Ta thì làm sao?”

“Ngươi thích ta sao?” Lương Chinh hỏi xong, lại có chút ngượng ngùng dời tầm mắt.

một nam nhân đầu đội trời chân đạp đất, tung hoành sa trường nhiều năm như hắn, khi thích một nữ nhân, cũng sẽ khẩn trương như một tiểu tử hơn mười tuổi.

Tống Lăng cũng thẹn thùng, cúi đầu, nhỏ giọng đáp, “Hảo…Giống như có một chút….”

Lương Chinh sửng sốt, đầu quay phắt lại, nhìn Tống Lăng chằm chằm, không thể tin, “một chút?!”

Ngữ khí quả thực không được tốt cho lắm, ân, hẳn là muốn phẫn nộ rồi…

Tống Lăng ngẩng đầu, thấy mặt Lương Chinh đều muốn đen, liền vươn ngón út, tay kia di ngón tay hết đầu ngón út, “một chút, lại nhiều hơn một chút.”

Lương Chinh: “…..Ngươi cố ý chọc giận ta?”

Tống Lăng nhìn bộ dạng muốn giận lại không dám của hắn, rốt cuộc không nhịn được bật cười, tiến lên một bước, nhẹ nhàng ôm lấy cánh tay Lương Chinh, ngửa đầu nhìn hắn, “Ta cảm thấy như nằm mơ vậy.”

Ánh mắt Lương Chinh sâu thẳm, “Làm sao lại nằm mơ?”

Vẻ mặt Tống Lăng hoang mang, “Sao ngươi có thể thích ta?”

Lương Chinh nghe vậy, cười nhạo, “Làm sao mà ta biết.”

Tống Lăng: “……..”

Lương Chinh: “Hẳn là trúng tà.”

Tống Lăng còn tưởng Lương Chinh sẽ nói một ít ưu điểm của mình, kết quả nói một câu phũ phàng như vậy, không khỏi có chút tức giận, ném tay hắn xuống, xoay ngươi, nhìn chằm chằm hoa viên phía kia.

Lương Chinh nhìn gò má nàng, thấy cái miệng nhỏ cắn chặt, thở phì phò tức giận.

không khỏi buồn cười, hơi cúi người, môi mỏng dán sát lỗ tai nàng, thấp giọng nói, “Làm sao vậy? Tức giận?”

Tống Lăng không nói, miệng càng mím chặt.

Lương Chinh bỗng nhiên ôm nàng từ phía sau, lẩm bẩm bên tai nàng, hô hấp ướt nóng, “Hai ngày nay ngươi không ở nhà, thật sự, ta giống như người bị trúng tà vậy.”

Môi Lương Chinh dán nhẹ bên tai Tống Lăng, hô hấp nóng bỏng phả xuống cần cổ mịn màng.

Bên tai Tống Lăng đỏ bừng, có chút ngứa ngứa, theo bản năng liền tránh ra, thanh âm cũng nhỏ xuống, “Ngươi…ngươi vừa nói cái gì?”

Lương Chinh ôm nàng càng chặt, thấp giọng, “nói ta nhớ ngươi.”

Tống Lăng nhìn phía trước, ngốc ngốc, mắt cũng trố ra.

Lại không nhịn được, quay đầu lại, nhìn Lương Chinh chằm chằm, có chút không thể tin được.

Lương Chinh nhìn nàng, thấp giọng, “Cao hứng sao?”

Tống Lăng không được tự nhiên đỏ mặt, nhỏ giọng, “Vậy sao dêm qua ngươi không mang ta trở về?”

Lương Chinh nhướng mày, “Ngươi còn dám nói chuyện đêm qua?”

một màn đầu đường Hoa kia, thiếu chút nữa tức chết hắn.

Tống Lăng nhấp môi, “Ta không có gì với Trương đại ca, kiện xiêm y kia là Trương đại nương nhờ ta đưa qua a.”

Lương Chinh hừ lạnh, bộ dáng không nghe giải thích.

Tống Lăng nhìn hắn, vò ống tay áo hắn, thanh âm mềm mại, “không phải ngươi không ăn giấm sao?”

Lương Chinh: “………Ta có ghen tị sao?”

Tống Lăng gật đầu.

Lương Chinh: “không có.”

Tống Lăng: “Có.”

Lương Chinh: “không có.”

“Có, ngô ——“ Tống Lăng còn chưa dứt lời, Lương Chinh đã cúi đầu chặn môi nàng.

Cả người Tống Lăng cứng đờ, đôi mắt mở lớn nhìn chằm chằm khuôn mặt phóng to.

Nàng cảm giác được, đôi môi ấm áp của hắn ôn nhu vuốt ve lại trằn trọc môi nàng, hôn…

không cầm nổi lòng, đôi mắt nhắm lại, Lương Chinh ôm nàng chặt hơn, đầu lưỡi nhẹ nhàng tách đôi môi quyến rũ, chạm nhẹ vào hàm răng trắng sáng, Tống Lăng giật mình, bản năng hé miệng, nháy mắt tạo cơ hội cho địch xông vào…

Tống Lăng bị ăn đến gắt gao…

Nụ hôn từ nông tới sâu, càng hôn càng kịch liệt.

Tống Lăng mới niếm lần đầu, hoàn toàn bị động, nàng cũng không biết phải phản ứng thế nào, đành chịu địch công thành đoạt đất, thậm chí, hô hấp cũng đã loạn hết cả rồi, mặt cũng đỏ bừng vì thiếu không khí.

Lương Chinh cảm giác nàng hô hấp không thuận, liền ôn nhu hôn nhẹ, lại như trước không chịu dừng lại nụ hôn này.

Tống Lăng thở dốc, trong đầu bỗng toát ra một cái suy nghĩ: Lương Chinh không có trắc phi, trong phủ không có thông phòng nha đầu linh tinh, sao có thể thành thục loại chuyện này như vậy?

đang nghĩ ngợi, môi bị cắn một chút, đau đớn hô nhỏ một tiếng, liền hoàn hồn.

Vẫn là môi dán môi, tiếng nói ách ách, “Chuyên tâm nào.”

Dứt lời, lại tiếp tục tấn công.

Theo bản năng, Tống Lăng ngô một tiếng, một lần nữa bị hắn ngậm lấy.

Thể nghiệm xa lại chưa từng có, khiến nàng vừa hồi hộp lại vừa vui sướиɠ.

Nguyên lai, cảm giác hôn môi là như này, hai môi mềm mại cứ chạm vào nhau, đáy lòng như được rót mật.

Đôi tay cũng không tự chủ được, nhẹ nhàng nâng lên ôm lấy bờ vai vững chắc ấy.

Ly viện không người, dưới mái hiên là đôi nam nữ đang đắm chìm hôn môi, tới khi Tống Lăng cảm thấy chân mềm nhũn, ngoài viện truyền tới tiếng kêu, “Thiếu gia A Khê, ngươi không thể đi vào đây, đây là phòng ngủ của Vương gia và Vương phi, ngươi không thể đi vào a!”

Tiếng la kinh hoảng của quản gia không thể ngăn cản được bước chân của Tống Khê, đầu óc của hắn tràn ngập hình ảnh tỷ tỷ, nhưng mà, tới đoạn ngoặt của hành lang, ngoài ý muốn thấy tỷ tỷ và kẻ được gọi là Vương gia kia, đang ôm nhau và…

hắn choáng váng rồi, cứ như vậy, ngơ ngác đứng đó….

Tống Lăng bị dọa choáng váng, vội vàng đẩy Lương Chinh ra, cả khuôn mặt đều đỏ bừng, nàng nhìn đệ đệ, ngượng ngùng, “A…A Khê…’’

Tống Khê ngây ngốc, hoàn toàn không biết nên phản ứng thế nào.

Phá vỡ chuyện tốt của Vương gia và VƯơng phi, Tài thúc lo sợ nơm nớp, “Vương gia, lão nô có ngăn cản, chỉ là…”

Tầm mắt Lương Chinh dừng trên người Tống Khê, so với Tống Lăng đang xấu hổ, hắn lại bình tĩnh rất nhiều, giống như cái gì cũng không có phát sinh, nhìn Tống Khê chằm chằm, mở miệng hỏi, “Tên gọi là gì?”

Tống Khê đối với Lương Chinh luôn có sự đề phòng, đôi tay nắm chặt, cứng rắn nói, “Tống Khê!”

Lương Chinh hơi hạ mi, lại hỏi, “Mấy tuổi?”

Tống Khê ngạnh cổ, không đáp.

Tống Lăng thấy vậy, vội chạy tới trước mặt đệ đệ, nhẹ nhàng kéo hắn, “A Khê, kêu tỷ phu.”

Tống Khê kinh ngạc, nhìn Lương Chinh, ánh mắt khẽ biến, lại nghiêng đầu nhìn tỷ tỷ của mình.

Tống Lăng biết đệ đệ có nhiều điều nghi vấn, liền nói với Lương Chinh: “Vương gia, ngươi còn phải tới quân doanh?”

Lương Chinh vốn dĩ từ quân doanh về, hắn còn muốn ở bên Tống Lăng nhiều hơn, nhưng giờ phút này, tựa hồ hai người có chuyện cần nói, liền để lại không gian cho nàng, “Phải về.”

Dứt lời, liền phân phó Tài thúc, “Gọi người chuẩn bị một bàn đồ ăn, buổi tối đón gió thiếu gia A Khê.”

Tài thúc vội đáp, “Vâng, Vương gia!”

Tống Lăng nghe vậy, ngẩng đầu cảm kích nhìn Lương Chinh.

hắn quan tâm A Khê, tự nhiên là vì mình.

Ánh mắt Lương Chinh sâu thẳm nhìn nàng, đi lại gần, cúi đầu, dùng âm thanh đủ cho hai người nghe được, thấp giọng, “Buổi tối, chờ ta.”

Hô hấp ấm áp lọt vào tai nàng, mặt mày đỏ rực, thẹn thùng gật đầu.

Lương Chinh ghé mắt nhìn nàng, khuôn mặt hồng hồng xinh xắn, môi dưới không khỏi cong lên, lặng lẽ nắm tay nàng một chút, rồi bước ra ngoài.

Hai người nhỏ giọng, động tác niết tay lại dừng trong mắt Tống Khê, đợi người đi rồi, rốt cuộc Tống Khê không nhịn được, “Tỷ, rốt cuộc, chuyện này là sao?”

…………

Lương Chinh trờ lại quân doanh, toàn quân đã dùng xong bữa trưa, đang nằm ỳ trên mặt đất nghỉ ngơi.

Cường độ thao luyện đặc biệt hai ngày này, làm mọi người đều mệt mỏi ăn không tiêu, cũng chỉ có thời điểm Lương Chinh không có mặt mới dám nghỉ ngơi như này.

Hai tay Lương Chinh chắp sau lưng, nhìn cái cảnh xiêu xiêu vẹo vẹo trên đất kia, không hé răng.

Lại không biết ai thấy người, sợ tới hô to, “Vương gia!”

một tiếng kêu này, làm linh hồn nhỏ bé của mọi người muốn bay mất, cả đám lấy tốc độ cực nhanh mà đứng dậy, dù sao cũng là thủ hạ tinh nhuệ của Lương Chinh, tự nhiên cũng có bản lĩnh, chỉ chốc lát, liền quy quy củ củ, có hàng có lối ngẩng đầu ưỡn ngực.

Lương Chinh đi qua, nhìn bọn hắn chằm chằm.

Cả đám lính cợ tới mức mồ hôi lạnh ứa ra, hô hấp cũng sắp loạn, lại không dám hé răng.

Hai ngày nay tâm tình Vương gia không tốt, cố tình, còn trông thấy cái cảnh lười biếng này của bọn hắn, trong đầu cả đám chỉ còn một suy nghĩ: Xong rồi, xong rồi, xong thật rồi!

Mọi người đều kêu thảm trong lòng, âm thanh Lương Chinh đột nhiên vang lên, “Rất mệt sao?”

“không mệt!” Mọi người đồng thanh hô, trong lòng lại kêu rên, thật mẹ nó mệt mỏi!

Lương Chinh nhìn bọn hắn như xác nhận gì đó, “Nếu không mệt thì tiếp tục thao luyện!”