Chương 48: Gần mực thì đen...

“Cậu sao vậy? Sao đã quay về rồi?” Biết được thân phận thật của An Húc Dương, Hoa Hồ Điệp chẳng kiêng kỵ nhìn dáng vẻ nhếch nhác của anh chàng cười nghiêng ngả.

An Húc Dương đưa tay gạt vài sợi tóc dài bết trên trán, tức giận trừng mắt với Hoa Hồ Điệp:

“Buồn cười lắm hả?”

“Không, không buồn cười!” Hoa Hồ Điệp muốn nhịn mà không nhịn được, phì một tiếng, lại một lần nữa cười ầm lên. Đúng là đáng thương!

“Hoa Hồ Điệp!” An Húc Dương nghiến răng nghiến lợi quát. Anh biết dáng vẻ mình lúc này khổ sở thế nào, không cẩn thận ngày mai còn có thể trở thành chủ đề trên các báo, nhưng cũng không cần cười nhạo anh trắng trợn vậy chứ!

“Khụ, khụ, thế, rốt cuộc cậu bị làm sao?” Hoa Hồ Điệp khuôn mặt đỏ lựng vì cố nhịn cười, đồng cảm hỏi. Đồng thời tự nhủ: Cho người ta chút thể diện đi, dù gì người ta cũng là hình tượng đại diện của công ty mà.

An Húc Dương trợn mắt, lườm Hoa Hồ Điệp, im lặng một lúc lâu rồi nói:

“Chắc cậu cũng có nghe nói, gần đây lịch trình của tôi kín mít, tôi định đợi thời gian bận rộn này qua đi sẽ tìm cô ấy để nói chuyện nghiêm túc. Nhưng hôm nay nghe nói cô ấy bị giám đốc phạt, phải ở lại tăng ca một mình, lúc đi ngang qua đây nhìn thấy đèn trong văn phòng vẫn còn sáng, không kiềm chế được tôi mới bước vào. Không ngờ... Ngày mai, tôi phải bay sang Anh chụp ảnh, có lẽ một tháng sau mới về, có vài lời tối nay tôi nhất định phải nói cho cô ấy hiểu”.

“Hai người đi lâu như vậy là vẫn chưa giải thích được rõ ràng sao?” Hoa Hồ Điệp nghi ngờ, vậy nãy giờ bọn họ làm gì.

An Húc Dương nhìn Hoa Hồ Điệp trong ánh mắt hiển hiện ý: “Đâu phải cậu không hiểu cô ấy chứ”. Hoa Hồ Điệp giật mình, quả nhiên có người bị lừa. Nhưng vừa rồi đã xảy ra chuyện gì chứ? Hoa Hồ Điệp cực kỳ tò mò.

“Làm thế nào để liên lạc với cô ấy?” An Húc Dương hỏi.

Hoa Hồ Điệp chợt hiểu, hoá ra An Húc Dương quay lại vì nguyên nhân này!

Đôi mắt Hoa Hồ Điệp thoáng đảo rất nhanh, người ta nói “gần mực thì đen”, anh chàng đã sớm không còn là Hoa Hồ Điệp ngốc nghếch của năm xưa rồi, hơn nữa đi theo Kỷ Hiểu Nguyệt từ đó đến giờ cũng học được không ít tật xấu!

“Chịu thôi”. Hoa Hồ Điệp nhún vai, cố ý “thừa nước đυ.c thả câu”.

“Hoa Hồ Điệp!” An Húc Dương quát lớn.

“Giờ tôi bận lắm, người như tôi có một tật xấu là hễ bận thì cái gì cũng quên sạch”. Hoa Hồ Điệp ngồi trước máy tính giả bộ nghiêm túc làm việc, trong lòng thầm tính, thật ra công việc này cũng đơn giản, chỉ cần gõ hết chỗ tài liệu này là xong, anh chàng nhớ Bạch Sùng Tước có tài đánh máy rất nhanh!

Quả nhiên, An Húc Dương nhìn lướt qua đống tài liệu, do dự một chút:

“Để tôi giúp cậu”.

“Không phải là giúp tôi, mà là giúp Hiểu Nguyệt”. Hoa Hồ Điệp cười tủm tỉm nói.

An Húc Dương tức giận quyết ghi món nợ này với Hoa Hồ Điệp trong lòng:

“Nói đi. Làm sao để liên lạc được với cô ấy?”

“Được rồi, nể tình cậu thành tâm như vậy, tôi nói cho cậu biết một con đường tắt”. Hoa Hồ Điệp bí ẩn vươn người tới gần An Húc Dương nói:

“Lúc cậu tìm cô ấy khắp nơi mà không thấy, điện thoại cũng không gọi được, cậu phải đến Chân Linh Thần Giới, cô ấy nhất định sẽ ở đó!”

“Chân Linh Thần Giới”?

***

Chân Linh Thần Giới.

Tề Hạo đang “ôm cây đợi thỏ”. Tối nay, hệ thống có một nghiệm vụ với phần thưởng rất lớn, Tế Nguyệt Thanh Thanh chắc chắn sẽ đăng nhập.

Quả nhiên, chỉ một lúc sau, Tế Nguyệt Thanh Thanh đã đăng nhập.