Chương 43: Bùng nổ trong im lặng

Kỷ Hiểu Nguyệt từ tầng 48 xuống văn phòng của mình, cô hoàn toàn bị “quay hội đồng”.

“Hiểu Nguyệt, Hiểu Nguyệt, vừa rồi cậu có gặp được Tổng giám đốc không?”

“Hiểu Nguyệt! Cô nàng này! Rốt cuộc cô đã thông đồng với Trợ lý Nhϊếp như thế nào vậy? Cao tay thật! Đến cả Trợ lý Nhϊếp mà cũng thu phục được!”

“Hiểu Nguyệt, sao cậu xuống đây nhanh vậy, Tổng giám đốc có nói chuyện với cậu không?”



“Kỷ Hiểu Nguyệt!” Một âm thanh cao chót vót làm gián đoạn mọi lời bàn tán. “Phù thuỷ già” hừng hực sát khí: “Đến văn phòng của tôi!”

Những ánh mắt ghen tị giờ chuyển thành “phù thuỷ già” muốn thẩm vấn “phù thuỷ nhỏ” đây mà.

“Mau đi đi Hiểu Nguyệt, lát nữa bọn mình hỏi cậu tiếp nhé!” Một giọng nói khẽ khàng vang lên phía sau Kỷ Hiểu Nguyệt. Cô đau khổ nhận ra, lỗ tai của mình lại sắp bị tra tấn.

Lưu Dĩnh hôm nay sát khí hừng hực, mỗi một câu nói ra, đôi mắt phía sau cặp kính gọng đen kia đều như bắn ra tia lửa. Quá rõ ràng, chuyện Nhϊếp Phong tìm cô lên tầng 48 đã kích động đến “phù thuỷ giả”. Vì thế Kỷ Hiểu Nguyệt chỉ có thể ngoan ngoãn đợi cho “bão táp”đi qua.

Khi Kỷ Hiểu Nguyệt từ Phòng Lưu Dĩnh đi ra, tài liệu cô ôm trong tay cao quá đầu, đủ để cô làm ba ngày ba đêm không ăn không uống.

Bực mình thật đấy! Vì sao lần nào dính đến cái gã Tề Hạo kia cô cũng gặp xui xẻo vậy!!!

“Hiểu Nguyệt…” Một tiếng gọi nhẹ, ẩn chứa sự cảm thông vang lên.

“Câm miệng! Nếu ai trong mấy người các cô còn tiếp tục hỏi tôi về tên Tổng giám đốc bỉ ổi ấy, tôi sẽ gϊếŧ người đó!” Kỷ Hiểu Nguyệt cuối cùng cũng nổi điên.

Sau lời nói ấy của cô là sự yên tĩnh đầy chết chóc. Một sự yên tĩnh rất không bình thường.

Cuối cùng, Kỷ Hiểu Nguyệt cũng đẩy được núi tài liệu trước mặt ra và… cô đã hiểu nguồn gốc của sự im lặng bất thường – một dáng người cao lớn nghiêm trang, lông mày nhíu chặt, ánh mắt lạnh lùng, khoé môi đang mím lại vì tức giận…

“Bộp!” Tài liệu rơi xuống đất.

Cô thề, cô không cố ý làm rơi tài liệu xuống chân Tổng giám đốc. Chẳng qua là… chẳng qua là do cô bị giật mình thôi.

Sao anh ta lại ở đây?!!

Làm sao bây giờ, làm sao bây giờ? Chớt mắt cứ như trăm năm, đầu Kỷ Hiểu Nguyệt lúc này vẫn đang quay mòng mòng.

Trong ánh mắt kinh ngạc, đồng tình lẫn vui sướиɠ khi có người gặp tai hoạ của mọi người, Kỷ Hiểu Nguyệt cố gắng giữ bình tĩnh, cô vươn tay ra:

“Tổng giám đốc, xin chào anh, nghe nói anh tốt nghiệp ở Kiếm Nam, tôi cũng vậy!”

Tổng giám đốc sẽ phản ứng như thế nào? Nổi giận? Hay là kinh ngạc? Hay là… Tiếp theo cô nên làm gì đây? Giống như những lần trước, nhân lúc Tổng giám đốc còn chưa kịp phản ứng cô sẽ bỏ trốn luôn?

Kỷ Hiểu Nguyệt còn đang quay cuồng bấn loạn, Tề Hạo đã nở một nụ cười hấp dẫn, gương mặt đẹp trai bởi vậy càng thêm rạng ngời, rực rỡ hơn.

Ngay lúc Kỷ Hiểu Nguyệt đang chuẩn bị rút tay về để bỏ trốn, Tề Hạo đột nhiên nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô:

“Chào em, tiểu sư muội”.