Chương 21: Cô gái gặp một lần không thể nào quên

Trong khi tất cả mọi người đang nhìn anh, thậm chí có người còn hận không thể nhảy ra ôm lấy anh thì có một người đang cố trốn tránh, việc này nói lên điều gì? Ánh mắt Tề Hạo chợt lóe lên, khóe môi hơi nhếch, nỗi buồn bực trong lòng bỗng không cánh mà bay, mọi việc hình như đã rõ ràng. Tề Hạo nở một nụ cười như có như không, ánh mắt lạnh lùng từ từ chuyển động. Ở góc bên này, Hoa Hồ Điệp đang si mê nhìn anh. Phút chốc, tâm trạng của Tề Hạo bỗng tốt hẳn lên, anh gật đầu nói:

“Tốt lắm!”

Rồi nhanh chóng xoay người bỏ đi.

Hoa Hồ Điệp như hóa đá. Ánh mắt say mê dõi theo Tề Hạo đã đi khỏi một đoạn rất xa. Cùng lúc đó trong văn phòng vang lên những tiếng thở dài.

“Mình tưởng Tổng giám đốc sẽ hỏi mấy vấn đề công việc, làm mình chuẩn bị hết cả buổi sáng!”

“Ôi trời ơi! Uổng phí bộ cánh đặt may giới hạn của tôi!” Nửa câu thoại phía sau là: Tổng giám đốc thậm chí không dừng mắt lại chỗ cô một giây nào.



Trong khi mọi người đang kêu ca than thở, nuối tiếc vì thời gian xuất hiện của Tổng giám đốc quá ngắn ngủi, Hoa Hồ Điệp bỗng hét lên một tiếng chói tai.

“A a a a a a a… Tổng giám đốc nói chuyện với mình!” Hoa Hồ Điệp hoa chân múa tay vui sướиɠ chạy tới trước mặt Kỷ Hiểu Nguyệt.

“Cậu có nghe thấy không, cậu có nghe thấy không! Tổng giám đốc chỉ nói chuyện với một mình mình! Anh ấy nói “Tốt lắm”! Anh ấy khen ngợi mình! Trời ơi, mình hạnh phúc chết mất!”

Tiếng thét chói tai của Hoa Hồ Điệp khiến mọi người đồng loạt thở dài khinh bỉ. Một gã đàn ông sao lại giống một mụ đàn bà đến thế?

Hoa Hồ Điệp lộ nguyên hình, lập tức hạ thấp âm lượng, nhỏ giọng nói không ngừng bên tai Kỷ Hiểu Nguyệt:

“Cậu có nghe thấy không! Mình hạnh phúc quá! Hiểu Nguyệt, mình nói cho cậu biết, từ giờ trở đi, anh ấy chính là thần tượng của mình! Mình, Hoa Hồ Điệp thề cả đời yêu thương, trung thành ủng hộ thần tượng!”

“Cậu đi chết đi!” Kỷ Hiểu Nguyệt chồng một đống tài liệu vô dụng lên người Hoa Hồ Điệp.

Xong cả rồi! Vận động thôi!

Không ngờ lại vượt qua ải này dễ dàng như vậy! Yeah!

***

Trong khi Kỷ Hiểu Nguyệt đang vui vẻ vì vượt qua ải dễ dàng, thì Phòng Nhân sự đang chuyển toàn bộ hồ sơ phòng cô lên cho Tề Hạo. Phòng Kỷ Hiểu Nguyệt có tất cả tám người, muốn tìm được người anh cần không khó, Tề Hạo mới liếc sơ qua đã lập tức phát hiện ra Kỷ Hiểu Nguyệt trong đám đó.

Mái tóc xoăn nhẹ dài đến vai, đôi mắt sáng long lanh, đôi môi hồng khẽ mỉm cười, tên cô là Kỷ Hiểu Nguyệt.

Buổi sáng hôm nay quả không phí phạm chút nào: nhân viên của anh, Kỷ Hiểu Nguyệt, chính là Tử Y Nữ Hiệp, người đã khiến anh bị đẩy xuống Ma giới, Tế Nguyệt Thanh Thanh. Đồng thời cũng chính là cô nàng tối qua gọi anh là Đầu To rồi mắng mỏ thậm tệ! Việc này có vẻ bắt đầu thú vị rồi đây!

Nhϊếp Phong bước vào đúng lúc Tề Hạo đang xem tập hồ sơ, miệng khẽ mỉm cười.

“Cậu đang xem gì đấy?” Là bạn bè lâu năm nên ngoài công việc Nhϊếp Phong và Tề Hạo là huynh đệ tốt. Và vì là anh em nên đương nhiên có gì hay cũng chia sẻ với nhau! Nhϊếp Phong nhanh nhẹn giật lấy tập hồ sơ trong tay Tề Hạo, ngay lập tức trợn mắt.

“Là cô ấy!” Người mà chỉ gặp một lần không thể nào quên! Nhớ lại chuyện tối hôm qua, Nhϊếp Phong rất muốn cười.

“Kỷ Hiểu Nguyệt, Thư ký Bộ phận Quảng cáo...” Nhϊếp Phong khẽ đọc, đôi mắt chợt mở lớn:

“Cô nàng này làm ở Phòng Quảng cáo! Cậu làm thế nào mà tìm được cô ấy vậy?”

Thật kỳ diệu! Anh vẫn biết Tề Hạo làm việc rất năng suất, nhưng từ đêm qua đến giờ chưa đến mười hai giờ mà đã có thể tìm ra manh mối về một cô nàng vô danh dọc đường, tài tình!

“Đợi chút, sáng nay cậu đi thị sát, không phải để bắt cô ta đấy chứ?” Nhϊếp Phong sực tỉnh.

Tề Hạo nhíu mày không trả lời, đúng lúc ấy máy tính bên cạnh vang lên tiếng “tinh tinh” trong trẻo: Tế Nguyệt Thanh Thanh đăng nhập.