Chương 25

A Ân nhắm mắt đứng ngoài cửa hàng Hoa Trù khoảng thời gian nửa khắc, cho đến khi người người lui tới cửa hàng dần nhiều lên, nàng ở đằng sau tấm mạng mới mở hai mắt ra.

Lúc này nét mặt của nàng có một loại bình tĩnh sống sót sau kiếp nạn.

Nàng thuê một con lừa, chậm rãi cưỡi nó ra khỏi thành, đi qua một rừng cây yên tĩnh đến Thương Sơn. Phía trước không xa là Hạch Ốc mà tổ phụ để lại cho nàng, nhưng hôm nay nơi nàng muốn đến không phải là ở đó.

Cành lá xanh tươi che lại vô số ánh sáng mặt trời, rõ ràng đang là buổi trưa, có vài phần mộ hoang, nhưng bóng mát vẫn sấm nhân.

Nàng kéo con lừa, tháo mạng che xuống, cất cao giọng nói: “Các hạ đã lén lút đi theo ta một đoạn đường rồi, vì sao ngươi không bày ra mặt thật?”

Vừa nói xong, một trận gió nhẹ thổi tới, tiếng xột xoạt của y phục vang lên, một bóng người màu đen xuất hiện phía sau A Ân. A Ân chưa từng sợ, cũng không thấy sợ, chỉ đứng sừng sững bất động như vậy, thanh âm trong sáng.

“Nếu đã hiện thân, vì sao không đứng trước mặt ta?”

Nàng cũng không xiay người, bóng lưng gầy yếu lúc này thoạt nhìn quang minh lỗi lạc như gió mát trăng sáng vậy, ngược lại lại khiến cho Trần Đậu vẫn luôn đi theo nàng có chút cảm giác tội lỗi, như là uổng công làm tiểu nhân. Hắn đi tới trước mặt nàng, thi lễ nói: “Ân cô nương.”

A Ân nhìn thấy hắn thì cũng không kinh ngạc, chỉ nói: “Qủa thật ngươi.”

Nàng lại hỏi: “Ngươi bắt đầu đi theo ta từ lúc nào?”

“Hai tháng trước.”

A Ân buông tiếng thở dài, vị qúy nhân kia còn nói Lý Phụ lòng dạ thâm sâu, thiên hạ này quạ đen đúng là đều đen như nhau, vậy mà hai tháng trước đã bắt đầu tính kế nàng rồi, hắn mới xứng đáng là kẻ có tâm cơ có lòng dạ. Nàng hỏi: “Hầu gia ở đâu, phiền lang quân dẫn đường.”

Trầm Trường Đường lần này rêu rao trở về Cung Thành như vậy, đương nhiên sẽ không lại ở tại nhà trọ Thiên Lăng. Tạ huyện lệnh chưa từng tiếp đón qúy nhân có thân phận là Hầu gia, suy nghĩ nát óc, phí hết bao tâm tư, mới tìm ở ngoại ô Cung Thành một sơn trang thanh tĩnh, may mà cũng có chút giao tình, sau khi thương lượng cùng chủ nhân sơn trang một phen mới cung cung kính kính đưa Mục Dương Hậu vào.

Tạ huyện lệnh không biết vị Mục Dương Hậu này tới Cung Thành làm chi, đương nhiên cũng không dám hoi, chỉ có thể dè dặt cẩn thận mà hầu hạ, đồng thời cũng sai người truyền tin tới Tuy Châu, hỏi Thái thú Lý Phụ. Lý Phụ sau khi biết được chuyện này thì rất sợ vị tôn giả la sát này lại quay trở lại Tuy Châu, hại hắn kinh hồn táng đảm suốt hai ngày nay, giả vờ cao thâm mà đáp lại, để cho Tạ huyện lệnh hầu hạ thật tốt, không được xảy ra sai sót.

Tạ huyện lệnh cũng không biết chuyện ở Tuy Châu, sau khi được Lý Phụ đáp lời thì cũng bộc phát cần mẫn mà hầu hạ, luôn luôn tới sơn trang báo cáo.

Trước khi Tạ Thiểu Hoài thành thân, Mục Dương Hậu đã tặng qùa, khi đó Tạ huyện lệnh còn tưởng rằng Mục Dương Hậy nhìn trúng phẩm hạnh nhi tử nhà hắn, nào ngờ hơn hai mươi ngày sau cũng chưa có bọt nước qua, khiến cho Tạ huyện lệnh quả thật là nghĩ không ra. Có điều mỗi lần sau khi tới sơn trang đều mang Tạ Thiểu Hoài theo.

Địa thế của sơn trang cao, mặc dù mùa hạ, nhưng cũng thanh thanh mát mát, mỗi lần gió thổi tới đều khiến cho khí nóng trong người bay đi hết.

Tạ Thiểu Hoài nói: “Ở đây thật mát mẻ, so với trong phủ lại càng mát mẻ nhiều hơn.”

Tạ huyện lệnh liếc nhìn tên tiểu đồng đang dẫn đường phía trước, nói: “Có Hầu gia, mấy ngày liên tiếp không được suồng sã.”

Tạ Thiểu Hoài biết suy nghĩ muốn vuốt mông ngựa của phụ thân nhà mình, cũng phụ họa theo một tiếng.

Thành hôn với Lạc Kiều đã hơn hai mươi ngày, Tạ Thiểu Hoài thực sự rất hối hận. Đó chính là một người đàn bà đanh đá! Người đàn bà đứt tay đanh đá! Một chút xíu cũng không giống với A Ân của hắn! A Ân của hắn dịu dàng khả ái giống như một đóa Giair Ngữ. Nếu không phải là e ngại mặt mũi Lạc gia, e ngại tiền đồ của phụ thân, tối hôm qua Lạc Kiều ngang ngược không biết điều nhất định hắn sẽ hung hắng mà giáo huấn một trận. Đừng tưởng rằng có huynh trưởng là Công Tào thì hay lắm, nếu không phải là nhờ hắn, vị Mục Dương Hậu sẽ đến tham dự lễ thành thân ư? Nhìn khắp toàn bộ Tuy Châu, ai có thể có vinh dự đặc biệt như vậy? Huynh trưởng nàng ta cũng chỉ là một thợ thủ công, được Vương Tương làm chỗ dựa mới có ngày hôm nay, hắn là thư sinh, nếu có thể được Mục Dương Hật khen ngợi, tiền đồ nhất định là cũng không thể lường được.

Nghĩ vậy, Tạ Thiểu Hoài càng thêm nghiêm túc mà phụ họa.

Có điều, tâm tình của Mục Dương Hậu hôm nay hiển nhiên không được tốt ắm, hai cha con ngay cả bóng dáng của hắn cũng không thấy đâu, ngồi trong đại sảng một lúc, uống hai hớp trà, liền ngượng ngùng đi ra. Khi xuống núi, tâm tình của hai cha con cũng không tốt, hai người cưỡi ngựa một trước một sau đều không nói lời nào.

Tạ Thiểu Hoài có chút mất mát, vốn tưởng rằng vị qúy nhân này đối với hắn có một cái nhìn khác, vậy mà qua mấy ngày cũng chưa từng có ý định cất nhắc tới. Phụ thân an ủi hắn, quan lại cao quý ở Vĩnh Bình ngày thường muốn gặp vị Hầu gia này cũng khó khăn, nếu muốn gặp bọn họ nhất định là trong lòng đã có tính toán, nói không chừng chính là đang muốn thử thách bọn họ cũng nên.

Tạ Thiểu Hoài nghĩ như vậy cũng lên tinh thần.

Lúc trước hắn muốn cưới A Ân, khảo tú công danh (thi đỗ trạng nguyên chăng? ^^), hôm nay nghĩ lại chính là muốn được Hầu gia chú trọng, giáo huấn Lạc Kiều, cưới A Ân.

Xa xa bất chợt xuất hiện một bóng dáng quen thuộc, Tạ Thiểu Hoài ngồi trên lưng ngựa bỗng dựng thẳng người dậy, hô to: “A Ân!” Tạ huyện lệnh nghe thấy cũng nhìn lại, cũng thấy A Ân ở đằng trước. Đây là suy nghĩ đầu tiên của hắn khi thấy A Ân, chỉ cảm thấy A Ân rất không tốt, nào có nữ tử khuê các nào lại một thân một mình xuất hiện ở nơi hoang vắng như vậy, a, nghe nói là náng có man lực, hèn chi mà không có chút sợ hãi nào.

Tạ huyện lệnh kéo Tạ Thiểu Hoài đang muốn xuống ngựa, không vui nói: “Loại người như Ân thị ngay cả cửa nhà ta cũng không xứng để vào, cùng nàng nói chuyện sẽ chị hạ thấp thân phận của con.”

Tạ Thiểu Hoài nói A Ân là một cô nương rất tốt, ngoại trừ gia thế, àng so với Lạc Kiều tốt hơn gấp trăm vạn lần, thế nhưng ở trước mặt phụ thân cũng không dám nói ra, chỉ có thể trơ mắt nhìn A Ân biết mất trong rừng cây, giống như một cơn mộng cũ.

(Chan: Hoàn toàn thất vọng với Hoài đại ca. TT)

Tạ huyện lệnh hừ một tiếng, nói: “Khó trách mẫu thân con không thích nàng, loại cô nương xuất hiện ở nơi này không biết là muốn giở trò gì.”

A Ân từ trong miệng Trần Đậu biết được Mục Dương Hậu ở một sơn trang ở ngoại ô Cung Thành, liền dặn dò hắn đợi nàng ở đường nhỏ. Bởi vì sơn trang không nhỏ, ban đầu trong đó chỉ có một gia đình giàu có ở, mà vị Hầu gia này tới ở cũng không thể đuổi hết người ta ra ngoài, nhất định chỉ ở trong một vòng nhỏ.

A Ân không muốn người khác nhìn thấy nàng, không ngờ lại đụng phải tạ Thiểu Hoài.

May là Trần Đậu nhanh nhạy, đi trước nói cho A Ân biết, liền tránh sang một bên, không để cho cha con Tạ gia nhìn thấy. A Ân vốn cũng muốn tránh né, thế nhưng Tạ Thiểu Hoài tinh mắt, nàng chưa kịp tránh liền nghe thấy âm thanh của hắn, liền đơn giản làm như bản thân mình không thấy, chậm rãi đi vào rừng, đợi khi bọn họ đi xa rồi mới cùng Trần Đậu đi tiếp.

A Ân nghỉ chân nhìn lại, mới cùng Trần Đậu tiếp tục đi đến sơn trang.

Chỉ chốc lát tiền tới sơn trang.

Có tiểu đồng đi tới đưa A Ân đi tắm rửa trước. Nha hoàn hầu hạ vẫn là Thúy Ngọc không nhìn được lần trước. Khi Thúy Ngọc giúp A Ân thay một bộ bào tay rộng màu trắng thì cười tủm tỉm nói: “Cô nương là một người có phúc khí, lúc trước người hầu bệnh sau khi ra ngoài đều phải dưỡng thương hơn nửa tháng đó.”

A Ân vừa nghe liền biết nàng hiểu lầm.

Vị Hầu gia nhà họ đối với người khác đều dúng roi thật, nhưng đối với nàng lại không.

Nàng bình tĩnh nói: “Ta tự mình tới.”

Ngược lại cũng không câu nệ giống lần trước, tiểu đồng bưng chậu bạc nhỏ tới cho A Ân quán tẩy( rửa tay, rửa mặt), A Ân cũng tự nhiên mà làm theo. Sau đó, tiểu đồng đưa A Ân đi qua hành lang sơn trang, đi đến một sân viện.

Tiểu đồng nghiêng người, nói: “Mời cô nương.”

A Ân ngẩng đầu lên nhìn trời, ngay lúc đó, há lại vào phòng, lại giống như lần trước, căn phòng đen kịt, đưa tay không thấy năm ngón, ánh mặt trời bên ngoài vạy mà một chút cũng không thể lọt vào.

Trong bóng tối, giác quan lại càng trở nên vô cùng nhạy bén.

Nàng có thể nghe được tiếng hít thở của hắn, từng chút từng chút trở nên gấp gáp.

“Tới đây.” Hai chữ lời ít mà ý nhiều, kèm theo một tia áp lực.

Nàng không nhìn thấy xung quanh có cái gì, chỉ có thể chậm rãi sờ saongj tiến về phía trước, bước mỗi bước nhỏ, có lẽ là đi chậm, tiếng hít thở quanh quẩn bên nàng ngày càng gấp, không đợi nàng đứng vững, đã có một cánh tay nóng rực quấn chặt eo nàng.

Khí nóng dâng lên tới tai nàng, đồng thời sau lưng cũng nóng lên.

“Bản hầu không ép nàng.”

A Ân chỉ nói: “Hầu gia thủ đoạn cao siêu.” Mặc dù nàng đã chuẩn bị tâm lý, nhưng trong lòng rốt cục vẫn không cam tâm, trong giọng nói phát ra một tia phẫn uất và bất bình. Rơi vào tai hắn lúc này lại vô cớ đáng yêu.

Hắn lơ đễnh hỏi: “Thật không?”

A Ân nghiễn răng nghiến lợi, chỉ cảm thấy tên Trầm Trường Đường này so với Lạc Kiều cón đáng giận hơn, được tiện nghi lại còn phách lối. Thế nhưng hắn là kẻ rất có bản lĩnh, hắn có phách lối hơn nữa, đáng giận hơn nữa nàng cũng chỉ có thể nhịn. Nàng hít sâu một hơi, bất chợt, hai ngón tay dò xét môi nàng, mang theo hơi lạnh.

“Không được khép.”

Rất bá đạo! Ngay cả môi của mình cũng không cho cắn!

Nàng theo bản năng khép càng chặt hơn.

Ngón cái vuốt ve bên môi nàng, xúc cả mềm mại khiến cho hắn cảm thấy mới mẻ như vậy, thậm chí có chút yêu thích không buông tay, nhẹ nàng lướt qua tâm môi, đụng chạm đến hàm răng cứng rắn, trên đầu ngón tay hơi mang theo ẩm ướt.

A Ân vô cùng thẹn, hầu bệnh thì hầu bệnh, nào có người nào lại đùa bỡn như vậy!

Nàng buồn bực, có lẽ là do bóng tối che mất đi lý trí của nàng nên đã quên nam nhân phía sau là thiên chi kiêu tử cao cao tại thượng liền há mồm cắn ngón tay của hắn. Sau khi lưu lại dấu vết lần thứ nhất, lại tiếp tục để lại dấu rắng thứ hai.

Trầm Trường Đường cũng giận, nghĩ A Ân không nghe lời, định nghiêm khắc cạy hàm răng của nàng ra, nắm được chiếc lưỡi mềm của nàng.

“Đừng…”

A Ân nói không ra lời.

Ngón tay lạnh như băng vuốt ve lưỡi của nàng, bên tai là tiếng hô hấp của hắn.

“Lần sau còn dám hay không?”

(Chan: cạn lời TT)

Hỏa nhiệt của thân thể của hắn như là muốn hòa than nàng ra.

Nàng khẽ động, lại cùng ngón tay của hắn tiếp xúc càng sâu, trực tiếp để ở hàm trên của nàng, căn bản là không nói nên lời, chỉ có thể ưm vài tiếng. Cũng là cái lỗ hổng này, ngón tay buông lỏng ra, lúc nàng đang muốn thở dốc thì cằm bị nắm lấy, tiếp theo là chiếc lưỡi nóng như đốt.

So với hai lần ngây ngô trước, lần này đã bắt đầu thì lần này quen cửa quen nẻo mà công thành đoạt đất, như tiến vào sân viện nhà mình vậy, cũng không khách khí chút nào.

Khí lực khắp người A Ân dần biến mất, mềm mại dựa vào ngực hắn.