Chương 18: Liễm Khí Thuật

Ôn Tri Hành cũng là người từng trải, sao có thể không rõ ý đồ thật của Vân Tâm Nguyệt.

Tất nhiên sớm đã chuẩn bị tâm lý thật tốt.

Ngược lại Vân Tâm Nguyệt này ác thú thật sự rất nhiều.

-Sư tỷ, ngươi tìm đúng người rồi, sư đệ ta trước kia đã làm nghề này rồi.

Ôn Tri Hành mang theo nụ cười chân thành tha thiết, nói xong còn xắn tay áo lên.

“……”

Vân Tâm Nguyệt sửng sốt, chợt mỉm cười xoay người ngồi bên cạnh Ôn Tri Hành, chân phải nhẹ nhàng nâng lên, đặt ở trên giường.

-vậy ta phải hưởng thụ thật tốt mới được.

Góc váy kéo lên, da thịt trắng nõn ẩn hiện.

-Sư tỷ, tỷ cứ yên tâm.

Ôn Tri Hành xoa xoa tay, bộ dáng đã tính trước, nói: "Có thể hơi ngứa, sư tỷ nhịn một chút.”

Lập tức, nhẹ nhàng cầm lên chân ngọc, ngón cái dùng sức ấn nhẹ lên huyệt Dũng Tuyền dưới chân.

Vân Tâm Nguyệt bị đau, lông mày khẽ nhíu lại, mấy ngón chân kia bắt đầu vặn vẹo.

Nhưng rất nhanh lại giãn ra.

-Sư tỷ, cường độ vẫn ổn chứ?

Ôn Tri Hành cũng không ngẩng đầu lên, tiếp tục xoa bóp mắt cá chân và bàn chân.

-Cũng được...…

Vân Tâm Nguyệt nheo mắt lại, sắc mặt như hoa đào mới nở, tùy ý hắn hành động.

Xoa chân cái gì, chả qua là nàng thuận miệng nói.

Không ngờ...... còn rất thoải mái...…

Ôn Tri Hành vẫn vùi đầu xoa xoa, nhìn đôi chân ngọc trắng bóng, trong lòng thở dài một tiếng.

Kiếp trước, mỗi lần rảnh rỗi hắn đều sẽ tới trong tiệm, tìm mấy cô em quen biết rửa chân, đương nhiên không phải vì ý khác mà là giúp đỡ các nàng.

Kinh nghiệm nhiều năm tích góp từng tí một không ngờ lại dùng vào việc này.

-Được rồi…

Sau một lúc lâu, Vân Tâm Nguyệt mở hai mắt, nói: "Tắt nến đi.”

-Vâng

Ôn Tri Hành nghe vậy, yên lặng đứng dậy.

Hô...…

Ánh lửa nhoáng lên một cái đã tắt, trong phòng chỉ còn ánh trăng chiếu rọi.

Bóng người mông lung nhìn nhau.

-Lại đây.

Ngay sau đó, Ôn Tri Hành liền cảm giác mình bị một bàn tay bắt được.

Thân thể thoáng chốc lăng không mà lên, cả người bị ném lên trên ván giường cứng rắn.

Thật đúng là thầy trò a, động tác đều giống nhau.

Ôn Tri Hành không nói gì.

Nhưng mà...…

Ta cũng sẽ chủ động.

-Sư tỷ, ngươi nghỉ ngơi một chút, ta tới đây.

Ôn Tri Hành xoay người, kèm theo một tiếng kinh hô của Vân Tâm Nguyệt, hắn lại chiếm cứ thế chủ động.

……

Dưới ánh trăng.

Trong căn phòng nhỏ.

Rõ ràng đã là mùa đông, trong phòng lại nóng hôi hổi.

……

Hiện tại đã trôi qua ba ngày.



Trong lúc ấy, cũng không có người nào tới cửa.

Rất rõ ràng, Vân Tâm Nguyệt đã sớm an bài tốt.

Ôn Tri Hành cũng không nhàn rỗi, mượn thời gian này, vẫn tu hành Tĩnh Tâm Chú.

Hắn đã quen với việc tu luyện vào lúc này rồi.

Có [thông minh hơn người] gia trì, cảm ngộ của Ôn Tri Hành đối với bí pháp có thể nói là thẳng tắp tăng lên.

[Trải qua tu hành khắc khổ, Tĩnh Tâm Chú của ngươi chính thức nhập môn.]

Ngắn ngủi ba ngày, Ôn Tri Hành đã học được Tĩnh Tâm Chú.

Tốc độ này có thể nói là cực nhanh.

Hắn yên lặng trong tu hành, ngay cả thống khổ trên thân thể cũng bị lựa chọn xem nhẹ.

[Phát hiện Mảnh Vỡ Tạo Hóa, phải chăng tiêu hao hai tháng tuổi thọ thu thập ngẫu nhiên.]

Ba ngày này.

Ôn Tri Hành mỗi ngày đều rút ra Mảnh Vỡ Tạo Hóa.

Chỉ tiếc, năm lần rút liên tiếp, tất cả chỉ là mảnh nhỏ màu xám.

Cuối cùng chỉ có thể lựa chọn Điểm Tạo Hóa, tổng cộng đạt được 5 điểm.

-Hôm nay chỉ còn lại lần này thôi, ít nhất cũng mở ra chút đồ tốt đi.

Ôn Tri Hành trong lòng yên lặng cầu nguyện, xem như vì mình vất vả mà đổi lấy.

Nếu không xuất hiện thứ tốt sẽ thật có lỗi với chính mình.

——

[Mảnh Vỡ Tạo Hóa màu xám+1]

[Mảnh Vỡ Tạo Hóa màu xám (1/1) đã tập hợp đủ, không cần hợp thành, có thể thu được một hạng tạo hóa sau đây:】

[Một, đạt được bí pháp: Liễm Khí Thuật.]

[Hai, đạt được 1 Điểm Tạo Hóa.]

[Ba, đạt được tạo hóa thuộc về Vân Tâm Nguyệt.]

——

-Liễm khí Thuật!

Lần này, Ôn Tri Hành rốt cục hai mắt tỏa sáng.

Xem như nhặt được một thứ hữu dụng.

"Chọn một."

[Đạt được bí pháp: Liễm Khí Thuật!]

Phẩm chất màu xám, có thể thu liễm khí tức, khiến người khác không thể nhìn trộm tu vi.

[Tai hại:] Chỉ có thể che giấu tu sĩ Hóa Khí Cảnh dò xét.

[Tiêu hao mười Điểm Tạo Hóa, có thể thăng cấp thành phẩm chất màu trắng.]

-Thứ tốt, đang thiếu cái này!

Ôn Tri Hành không nhịn được nhếch miệng.

Tu vi của hắn càng ngày càng cao, lập tức sẽ đột phá Thuế Phàm Tam Trọng.

Hiện tại Tư Nam Yên hình như đang bế quan, những người khác cũng không quá chú ý đến mình.

Đến lúc đó chờ Tư Nam Yên xuất quan, nếu là bị nàng phát hiện tu vi của mình, vậy thì phiền toái.

Điểm Tạo Hóa vừa vặn gom đủ mười điểm.

Ôn Tri Hành tính toán trong lòng.

-Chờ học được Liễm khí Thuật, liền dùng Điểm Tạo Hóa thăng cấp nó.

Mà lúc này Vân Tâm Nguyệt cũng giống như nhận ra cái gì, cúi đầu nhìn, đã thấy Ôn Tri Hành tựa như khóe miệng mang theo nụ cười.

Như vậy còn có thể cười?

Vân Tâm Nguyệt có chút kinh ngạc.

-Ta xem ngươi có thể cười tới khi nào?

Vân Tâm Nguyệt lại tiếp tục so tài cùng hắn.



Thời gian nhanh chóng trôi qua, hơn nửa ngày lại qua.

Trong ánh mắt Vân Tâm Nguyệt lộ ra một tia đắc ý.

Để ngươi cười.

Bây giờ cười không nổi nữa chứ gì.

Trong thời gian ba ngày ngắn ngủi, nàng cũng chạm tới biên giới đột phá.

-Bế quan thêm một thời gian nữa, hẳn là đột phá Huyền Diệu cảnh, chính thức bước vào Thông Thần cảnh.

Vân Tâm Nguyệt có thể nói là cảm thấy mỹ mãn.

Các nàng nhất mạch này, trên thực tế, đã sớm không cần loại thủ đoạn cấp thấp này.

Dù sao, lô đỉnh trong tông môn, các nàng đều chướng mắt.

Còn không bằng nuốt đan dược, hiệu quả càng tốt.

Chỉ là Ôn Tri Hành không giống.

-Ôn sư đệ, chờ sư tỷ xuất quan, lại đến tìm ngươi...…

Vân Tâm Nguyệt sửa sang quần áo, để lại mấy bình đan dược, cuối cùng hài lòng rời đi.

……

[Cơ thể ngươi có những biến đổi mới]

[Thân thể của ngươi bắt đầu Niết Bàn lần thứ ba.]

[Tốc độ khôi phục thân thể của ngươi lại tăng gấp đôi.]

[Bắt đầu rèn luyện gân mạch toàn thân của ngươi, sau khi rèn luyện kết thúc, thân thể của ngươi sẽ càng thêm nhanh nhẹn, bộc phát lực lượng càng thêm hung mãnh.]

……

Chờ Ôn Tri Hành tỉnh lại, đã là ngày thứ hai sau khi Vân Tâm Nguyệt rời đi.

Thân thể hắn đã bắt đầu niết bàn lần nữa.

Tốc độ hồi phục của hắn lại tăng lên.

Ngắn ngủn một ngày thời gian, thân thể dĩ nhiên đã tốt hơn rất nhiều.

-Qua hai ba ngày nữa, phỏng chừng có thể khôi phục.

Ôn Tri Hành vịn mép giường, chậm rãi đứng thẳng người, bắt đầu khoanh chân ngồi xuống.

Không thể nghỉ ngơi, hắn muốn tu hành.

Đôi môi Ôn Tri Hành không có chút huyết sắc, nhưng vừa tỉnh lại liền toàn tâm toàn ý tập trung vào tu luyện.

Lần này, thân thể hắn khôi phục rất nhanh.

Rất nhanh, hắn sẽ đột phá Thuế Phàm Tam Trọng.

-Liễm Khí Thuật này, phải nắm chắc học được.

Ôn Tri Hành ho nhẹ vài tiếng.

Ở Vạn Diệu cung, lô đỉnh bình thường bước vào Thuế Phàm Tam Trọng đã là cực hạn.

Mỗi nửa tháng đều có người đến kiểm tra tu vi.

Cho dù là Ôn Tri Hành cũng bị người tới cửa kiểm tra qua một lần.

Hiện tại cách thời gian kiểm tra lần sau cũng không lâu.

Ôn Tri Hành có chút gấp gáp.

Phải nhanh chóng đem Liễm Khí Thuật nhập môn, sau đó lại dùng Điểm Tạo Hóa thăng cấp.

Như vậy có thể vạn vô nhất thất.

……

Hai ngày sau.

[Niết Bàn lần thứ ba kết thúc.]

[Tốc độ khôi phục thân thể của ngươi tăng gấp đôi.]

[Cơ thể của ngươi sẽ nhanh nhẹn hơn và sức mạnh bạo phát sẽ hung mãnh hơn.]

[Thân thể ngươi lột xác, cảnh giới đột phá, tu vi trước mắt: Thuế Phàm Tam Trọng.]

[Trải qua tu hành khắc khổ, Liễm Khí Thuật của ngươi chính thức nhập môn.]