Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Tiên Tri Được Chọn

Chương 45

« Chương TrướcChương Tiếp »
Như vậy xem ra, các người chơi cần nghĩ cách nói chuyện để đào thông tin từ Tiểu Vũ, mới có thể tìm được điểm mấu chốt vượt ải.

Đoạn Dịch phân tích trong lòng, nhưng tạm thời chưa nói gì.

Tùy tiện hỏi Tiểu Vũ về việc Hồ Điệp, khả năng cao người chơi sẽ gặp nguy hiểm chết người, mà hiện tại còn chưa tới thời điểm cần mạo hiểm.

Kiểm tra xung quanh bia mộ Hồ Điệp một phen, Đoạn Dịch đứng lên.

Lúc này Minh Thiên mới tới. Hắn vào trong vườn, cũng liếc mắt một cái liền thấy bia mộ. "Mộ Hồ Điệp ở chỗ này? Xem ra biện pháp vượt ải không đơn giản như mặt ngoài."

Đoạn Dịch thuận miệng hỏi hắn: "Những người khác đâu?"

Minh Thiên nói: "Phân công nhau hành động, có người ở phòng khách, có người ở phòng ngủ phụ."

Vốn Đoạn Dịch tính đến mỗi phòng xem một cái, rồi kiểm tra lại một lượt xem thế nào.

Nhưng liếc Minh Thiên phía sau, anh tạm thời lưu lại phòng này.

Vì thế, một lát sau, Ổ Quân Lan rời phòng ngủ chính tới phòng khác, Đoạn Dịch vẫn còn dựa vào cạnh cửa kính kéo quan sát Minh Thiên.

Cảm nhận được ánh mắt Đoạn Dịch, Minh Thiên hỏi anh: "Anh Tiểu Dịch, sao anh cứ nhìn em thế?"

Đoạn Dịch tùy ý nhét hai tay vào túi áo, tự nhiên trả lời: "Muốn xem cậu giấu manh mối kiểu gì."

Minh Thiên cười. "Lần này em không giấu."

Đoạn Dịch liếc hắn một cái, cũng cười: "Tôi không có ý khác. Cách chơi của cậu, tôi không có quyền phê phán. Chỉ là lúc này phó bản nhỏ, khẳng định người chơi sẽ ở bên nhau tốp ba tốp năm, phỏng chừng không ai có thể giở trò. Nếu cậu muốn làm gì, tự mà cẩn thận."

Nói xong, Đoạn Dịch xoay người đi đến phòng khách, bắt đầu tìm manh mối tại phòng khách.



Thời gian trôi đến giữa trưa, các người chơi cùng nhau trở lại nhà ăn nhỏ ăn thịt heo đóng hộp.

Tuy mới ăn đồ hộp hai lần, Đoạn Dịch đã hơi ngán. Vì thế anh cực kỳ hy vọng phó bản sẽ kết thúc sớm, để không còn phải ăn mớ đồ hộp, rau củ sấy và lương khô nữa.

Ăn xong cơm trưa, anh về phòng nghỉ ngơi một lát, buổi chiều tiếp tục thăm dò quanh nhà.

Buổi sáng anh đã tìm tòi sơ bộ mỗi phòng một lượt. Buổi chiều lặp lại công tác cũ, nhưng lần này anh kiểm tra kỹ càng hơn.

Phó bản quá nhỏ, trong quá trình thăm dò, 12 người chơi chỉ quanh quẩn ở ba phòng một sảnh, có thể nói là ngẩng đầu không thấy cúi đầu thấy. Đoạn Dịch đánh giá, lúc này chưa đến mức có người lén lút làm mấy hành động hạ độc đồng đội gì đó.

Cơm chiều đương nhiên là tiếp tục ăn đồ hộp.

Sau khi ăn xong các người chơi dọn dẹp chén đũa, buổi tối 7 giờ rưỡi, mọi người ngồi xuống bàn ăn, bắt đầu thảo luận.

Đề tài thảo luận rất đơn giản: Đêm nay bỏ phiếu ai.

Cô gái số 9 lên tiếng trước.

Cô là người mới tới nhóm, cũng là người khuyên Vu nữ cứu người vào đêm đầu tiên.

Cô dẫn đầu nói: "Lần này tôi là Nhà tiên tri."

Một câu nói xác nhận thân phận, ánh mắt cô lướt qua mọi người, cuối cùng dừng ở trên người số 4 Khang Hàm Âm, số 9 nói tiếp: "Tối hôm qua tôi đã kiểm tra thân phận của cô. Cô là sói."

"Lý do tôi soi cô, là vì tôi thấy cô nhìn qua nhu nhược yếu đuối, không giống người biết nói dối. Tôi cảm thấy nếu cô là sói sẽ khó cãi lại, tương đối dễ đối phó. Không ngờ cô thật sự là sói. Cô có gì để biện hộ không?"

Khang Hàm Âm nhàn nhạt liếc cô một cái, sau đó nói: "Tôi không có gì để biện hộ."

Từ trước đến nay luôn thương hoa tiếc ngọc số 3 cao to Bành Trình sốt ruột. "Sao cô không nói gì thế? Mọi người đều nghĩ cô là sói kìa. Lần trước không phải cô chơi tốt lắm ư? Giúp phe Người tốt chắn sói á. Cô nói vài câu đi."

Khang Hàm Âm vẫn bình tĩnh như cũ. "Cùng lắm thì như phó bản cũ thôi, tôi vào tù sớm là xong, chẳng sao."

"Ôi cô..." Bành Trình vò đầu, "Cô gái nhỏ thật là..."

Khang Hàm Âm nhìn về phía hắn, nhẫn nại nói: "Được. Tôi nói thêm vài câu với anh. Tôi không phải sói, trong phó bản này, tôi là thám tử bình thường, nhưng tôi không muốn nói nhiều. Thân phận của tôi dễ bị phủ nhận."
« Chương TrướcChương Tiếp »