Chương 3

Editor: Diệp Hạ

Từ sau khi tốt nghiệp Giang Cảnh Bạch luôn sống một mình.

Y tự quản lí sinh hoạt của mình, định kỳ thanh lý đồ cũ, ở nhà trọ hai năm, những món đồ riêng tư vẫn ngăn nắp gọn gàng như vừa mới đưa đến, cho nên dọn dẹp cũng không quá vất vả.

Công ty dọn nhà là do Nam Việt tìm, một cặp cha con tay chân lanh lẹ, không lâu lắm đã cất hành lý cất vào cốp xe.

Ngày hôm đó Nam Việt xin nghỉ.

Hắn cùng Giang Cảnh Bạch nói chuyện với chủ nhà trọ, chờ tất cả mọi chuyện xử lý xong mới cùng đến nhà mới.

Lúc hai người đến nơi, cặp cha con kia đã bắt đầu dọn đồ từ lâu.

Trên mấy hộp carton ngoài phòng khách đều có ghi chú là độ vật gì và nơi đặt, cho nên rất dễ tìm kiếm.

Thiết bị ở nhà mới khá đầy đủ, đồ Giang Cảnh Bạch cần dọn qua đa số là quần áo, còn có mấy chậu hoa có chút um tùm.

Về phần đồ làm bếp, hai ngày trước đã đưa đến chia cho mấy cô cậu nhóc ở tiệm.

Giang Cảnh Bạch lấy từng món đồ trong hộp carton ra ngoài, cảm giác như là trở lại ngày khai giảng thời sinh viên.

Bên cạnh là một vị phụ huynh bận trước bận sau.

Có phụ huynh giúp đỡ, hết thảy đồ đạc rất nhanh đã được sắp xếp xong.

Lần trước đến, ban công phòng khách đặt một bàn trà nhỏ.

Ngày hôm nay bàn trà không biết tung tích, bị một đôi ghế mây thay thế, còn có giá để hoa vòng quanh, vừa vặn bị mấy chậu hoa Giang Cảnh Bạch mang đến lấp kín.

Toàn bộ ban công từ lãnh cảm trở nên sinh khí dạt dào.

Giang Cảnh Bạch điều chỉnh vị trí của mấy chậu cây một chút, thành công bị một chi tiết săn sóc nhỏ của Nam Việt lấy lòng.

Nam Việt đứng ở phía sau cách đó không xa, liếc mắt nhìn phòng để quần áo, trong mắt hiện lên mấy phần nghi hoặc, một lát sau nhìn về phía Giang Cảnh Bạch: "Quần áo của em... đều đã mang đến hết rồi?"

Giang Cảnh Bạch chớp mắt, gật đầu đáp lại.

Tủ quần áo âm tường trong phòng ngủ chính chiếm trọn một bức tường, mặc dù đã có quần áo của y và Nam Việt rồi nhưng vẫn còn rất nhiều chỗ trống.

Nam Việt thở dài một hơi, cũng gật gật đầu, chậm rãi nắm tay áo: "Tôi còn cho rằng quần áo của em sẽ rất nhiều."

Giang Cảnh Bạch cười nói không có.

Tình cảnh của bản thân như thế nào, không ai có thể hiểu rõ hơn y.

Lúc y cos đều phấn đấu sao cho hoàn hảo từ đầu đến chân, vì vậy không dành thời gian nhiều cho trang phục hằng ngày.

Nhưng ngay cả khi y tuỳ tiện mang găng tay chữ T đi siêu thị mua quần áo, gu thời trang như vậy cũng có thể nói là mặn mà, lại vẫn bị nhân viên bán hàng coi như xu hướng thời trang.

Từ khi nhuộm tóc lại càng nhiều.

Theo lời Lâm Giai Giai nói, quần áo cũ cũng có thể tạo ra cảm giác mới.

Người không quen Giang Cảnh Bạch luôn cho là trong tủ của y chất đầy những hãng thời trang độc lạ, trời mới biết Giang Cảnh Bạch cũng không khác đàn ông bình thường gì cả.

—— ngoại trừ có nhiều đồ cos cùng đạo cụ.

Dọn nhà quét tước tiêu hao hơn nửa ngày, chờ tất cả xong xuôi, phía tây chỉ còn một tia sáng mờ nhạt.

Giang Cảnh Bạch gọi điện cho Lâm Giai Giai, hỏi tình huống trong cửa hàng một lát mới yên lòng, cũng không định lại đến cửa hàng.

Lần cơm tối này ăn ở gần nhà mới, sau khi ăn xong Nam Việt thuận tiện dẫn y đi làm quen đường xá một chút.

Hai người một bên đi dạo một bên tán gẫu, lúc về đến nhà đã hơn mười giờ.

Giang Cảnh Bạch tắm xong, phát hiện cửa thư phòng mở.

Nam Việt ngồi trước máy vi tính, thần sắc chăm chú, hình như đang xử lý chuyện công việc.

Ánh mắt Giang Cảnh Bạch khựng lại, không thể không thừa nhận bộ dáng Nam Việt bây giờ rất có mị lực.

Y liếc nhìn đồng hồ, thời gian cũng đã khá muộn, đang do dự có nên nhắc nhở Nam Việt một chút hay không thì đối phương đã thấy y, đứng dậy bước tới.

"Làm sao không sấy tóc?" Nam Việt cau mày, cầm lấy khăn mặt Giang Cảnh Bạch khoát lên cổ, phủ lên tóc nhẹ nhàng xoa.

Rõ ràng hắn đã sớm đặt máy sấy tóc ở chỗ dễ thấy rồi.

Giang Cảnh Bạch theo bản năng nheo mắt lại, ánh mắt đối diện với hầu kết của Nam Việt: "Trời nóng nực, rất nhanh sẽ khô."

Rốt cuộc vẫn là nam giới, nhiều ít cũng có chút ngại phiền phức.

Trước đây tóc ngắn, trước khi ngủ lau lung ta lung tung một chút cũng khô.

Giờ tóc dài hơn, nhất thời không quen sấy tóc.

Nam Việt rũ mắt.

Rất nhanh sẽ khô?

Mới vừa nãy tóc của tên nhóc này còn nhỏ nước xuống.

"Nhiệt độ máy điều hoà bật quá thấp, coi chừng bị lạnh." Lau xong Nam Việt sờ sờ chân tóc y, đã hơi khô, "Không còn sớm, đi ngủ đi."

Giang Cảnh Bạch cúi đầu nhìn khăn mặt bị Nam Việt cầm ở trong tay: "Anh thì sao? Khi nào mới nghỉ ngơi?"

"Sắp rồi." Trong giọng của Nam Việt pha chút ý cười, "Ghế sô pha ở thư phòng cũng có thể làm giường, đêm nay tôi ngủ ở chỗ này, không cần chờ tôi."

Giang Cảnh Bạch nâng mắt.

"Em mới vừa chuyển tới, có thể sẽ có chút lạ giường." Nam Việt gấp khăn mặt, "Bên cạnh nếu có người thì sẽ càng không ngủ được."

Dùng đạo lý này, Giang Cảnh Bạch lại càng không thể không biết ngại mà chiếm giường Nam Việt: "Tôi ngủ ở thư phòng là được rồi."

Nam Việt nghe vậy nở nụ cười, cúi người rút ngắn khoảng cách với y: "Vậy sau này chúng ta sẽ ngủ ở trên ghế salông trong thư phòng hay sao?"

Ban đầu Giang Cảnh Bạch còn chưa phản ứng lại, đến khi hơi ấm phả vào chóp mũi mới hơi thay đổi sắc mặt.

Nam Việt có chừng có mực, vỗ vỗ bả vai y: "Được rồi, đi ngủ đi."

Giang Cảnh Bạch chóng mặt bị hắn đẩy mạnh đến phòng ngủ chính, ngồi ở bên giường một chốc, tỉnh táo lại mới tắt đèn nằm lên.

Cảm xúc nhẵn nhụi mát lạnh của tơ tằm dưới thân luôn nhắc nhở y, đây hoàn toàn không phải là chiếc giường đơn nhỏ của mình.

Lúc dọn nhà Giang Cảnh Bạch cũng không có cảm xúc gì với cuộc sống sau khi kết hôn này, ngày mai đến cục dân chính đăng ký cũng chỉ cảm thấy nhàn nhạt.

Chỉ có thời khắc trước khi ngủ này, Giang Cảnh Bạch mới chính thức ý thức được, y thật sự đã có một gia đình nhỏ thuộc về mình.

(Nếu bạn đang đọc dòng này ở một nơi không phải truyenhdt.com dphh___, thì làm ơn hãy quay lại trang chính chủ đọc đi mà huhuhu)

——

Không ngoài dự liệu của Nam Việt, đêm nay Giang Cảnh Bạch không ngủ được ngon giấc.

Lăn qua lộn lại vất vả lắm mới chìm vào giấc ngủ, quá nửa đêm lại bị mộng làm tỉnh, sau khi tỉnh lại cũng không dễ ngủ lại được.

Điện thoại di động đã đặt báo thức cũng chưa vang lên.

Giang Cảnh Bạch trở mình sang bên phải, khép mắt tiếp tục ngủ.

Nhưng mà đôi khi người ta rất lạ, rõ ràng là rất muốn ngủ thêm, nhưng càng muốn lại càng không thể ngủ.

Hơn nửa khuôn mặt Giang Cảnh Bạch chôn ở trong gối, tâm tư ngược lại càng ngày càng loạn lạc.

Giấc mộng đêm qua như một thước phim tua lại, lung ta lung tung, mơ hồ hỗn loạn, chỉ có một đoạn nhỏ đặc biệt rõ ràng.

Nghĩ tới đây, mi mắt Giang Cảnh Bạch không khỏi run nhẹ.

Y mơ thấy mình trở lại thời trung học, giờ ra về nằm nhoài trong phòng học không một bóng người ngủ gật.

Kết quả đang ngủ, chỗ ngồi phía trước đột nhiên xuất hiện một người, sờ soạng mặt y nửa ngày, sau đó cúi người xuống hôn lấy hôn để.

Đầu ngón tay đối phương mềm mại khô ráo, nhiệt độ ấm áp truyền qua, động tác tình nồng ý mật, người nọ rất cẩn thận, chỉ sợ đánh thức y.

Hắn dường như muốn thể hiện mình có bao nhiêu yêu thích y.

Tư vị bị đυ.ng chạm trong mộng rất chân thật, Giang Cảnh Bạch chỉ nghĩ lại thôi là đã cảm thấy tay chân mềm nhũn.

Từ sau khi dậy thì, y cơ hồ chưa từng làm loại chuyện khiến người e lệ như trong giấc mộng.

Chẳng lẽ là do mình sắp kết hôn?

Vậy cũng không nên là lúc học trung học mà.

Giang Cảnh Bạch càng nghĩ càng không ngủ được, đơn giản giơ tay dụi dụi mắt, mơ mơ màng màng mò điện thoại, định tắt chuông báo thức, dậy sớm.

Tay y mới duỗi ra một nửa, mơ hồ nghe thấy một tiếng vang nhỏ phía sau.

Giang Cảnh Bạch mở to mắt, nhìn sang hướng có âm thanh truyền tới.

Rèm phòng ngủ không kéo, hình ảnh khá mơ hồ.

Nam Việt đứng trước tủ quần áo, trên tay cầm một cái áo sơ mi trắng.

Hắn chỉ mặc một cái quần tây, loả nửa người trên, vai rộng chân dài, cơ bắp rõ ràng, chỉ riêng bóng lưng thôi là đã thấy rất có dã tính, cực kỳ có cảm giác xâm lược.

Âm thanh vừa rồi là do Nam Việt đóng cửa tủ quần áo gây nên.

Cơn buồn ngủ của Giang Cảnh Bạch biến mất hơn nửa.

Y chống tay ngồi dậy, vừa muốn mở miệng.

Nam Việt trước một bước quay đầu lại: "Sớm."

Giang Cảnh Bạch mắt buồn ngủ mông lung cười cười: "Anh cũng sớm."

Nụ cười này, Nam việt tiên sinh thành thục thận trọng của y nhìn thấy, tim suýt chút nữa nhảy ra ngoài.

Giang Cảnh Bạch ngũ quan diễm lệ, biểu cảm mơ màng, trong ngoài mâu thuẫn, sức công kích tăng mạnh.

Nam Việt giả vờ trấn tĩnh xoay quay đầu lại, phủ thêm áo sơ mi, mím môi căng thẳng cài từng nút áo.

Giang Cảnh Bạch tắt chuông báo, xuống giường đi tới bên cạnh Nam Việt, lúc mở tủ quần áo ra lại ngửi thấy mùi hương trên người đối phương: "Anh mới vừa tắm?"

"Ừm."

Tắm nước lạnh.

"Thức sớm như vậy, có phải là tối hôm qua không nghỉ?" Giang Cảnh Bạch lấy quần áo, có chút băn khoăn.

Nam Việt nói dối: "Không có, tôi ngủ rất ngon."

Sự thật là cảm thấy tràn đầy năng lượng suốt cả đêm.

Vừa nghĩ tới việc Giang Cảnh Bạch thật sự muốn kết hôn với hắn, Nam Việt hưng phấn không thể ngủ được.

"Em thì sao? Có lạ giường không?"

"Không có, đều rất tốt." Giang Cảnh Bạch cởϊ áσ ngủ, cái eo dẻo dai gầy gò, l*иg ngực trắng nõn mềm mại, "Giường đệm rất mềm, cực kỳ thoải mái."

Nam Việt bị vùng da trắng nõn kia làm nóng cả mắt, không dám nhìn nhiều, rũ mắt xuống gật gật đầu.

Hắn gài xong khuy áo đi tới bên giường, nhấc chăn giũ cho bằng phẳng, cuối cùng tiện tay kéo thẳng ga trải giường nhăn nheo.

Đó là chỗ hắn ngồi hơn nửa đêm.

May là lúc Giang Cảnh Bạch xuống giường không có chú ý, nếu không sẽ phát hiện hắn ngồi ở phòng ngủ chính rất lâu.

Nam Việt xoa xong ráp trải giường, đầu ngón tay nắn vuốt lẫn nhau.

Tuy rằng rất mềm mịn, thế nhưng còn lâu mới mềm bằng làn da Giang Cảnh Bạch.

Giang Cảnh Bạch không nhìn thấy động tác nhỏ của Nam Việt, không biết gì mà đưa lưng về phía hắn, tiếp tục thay quần áo.

Nam Việt hiếm khi chủ động giao tiếp với mọi người ngoài công việc, tất nhiên sẽ không biết tìm đề tài.

Hắn rất muốn cùng Giang Cảnh Bạch nói chuyện gì đó, nhưng thực sự không biết nên mở đầu như thế nào, ngơ ngẩn đứng yên trong phút chốc, cuối cùng tự giận mình mà hít sâu một hơi, chào Giang Cảnh Bạch một tiếng sau đó sải bước đi ra ngoài.

Giang Cảnh Bạch nhìn bóng lưng Nam Việt, nghi hoặc nghiêng đầu.

Sao y lại cảm thấy, tâm tình Nam Việt lại đột nhiên trở nên kém đi rồi.

Tác giả có lời muốn nói: Nam Việt:(* '▽ '*) Tôi rất muốn kết hôn nha!

Nam Việt:(p≧w≦q) Tôi có rất rất nhiều lời nói muốn nói với vợ!

Nam Việt:o(≧▽≦)o Tôi yêu vợ rất nhiều! Yêu rất nhiềuuu!

Nam Việt: w(°o°)w A vợ sắp tỉnh rồi!

Nam Việt: "... Tôi đi ra ngoài trước."

Giang Cảnh Bạch:??????