Chương 1

Editor: Diệp Hạ

Lâm Giai Giai ôm cánh tay ngồi ở trong quầy, tự tiếu phi tiếu đánh giá mỗi vị khách trong tiệm hoa.

Đứng ở giá để hoa tường vi là một người đàn ông khá quen mặt, dù làm phục vụ tính tiền tháng cũng không bao giờ để nhân viên giao hoa tới cửa, mỗi ngày kiên trì tự mình đến lấy, hận không thể trực tiếp ở luôn trong cửa hàng bọn họ.

Cô gái đang chỉ vào một bông hoa kiều mạch là khách mới vừa đến ngày hôm trước, vừa đến đã chi năm ngàn làm thẻ hội viên, xinh đẹp ngọt ngào, Lâm Giai Giai có ấn tượng rất sâu với nàng.

Đương nhiên, người Lâm Giai Giai nhìn quen mắt không chỉ có hai người bọn họ, trái lại cả tiệm lại không có mấy ai là cô lạ mặt.

Cô đếm đếm, cuối tuần làm ăn khá khẩm, mở cửa không tới nửa giờ đã có bảy vị khách hàng tới cửa.

Bọn họ qua lại ở chỗ giá để hoa vừa đi vừa nghỉ, nhìn như đang nghiêm túc chọn hoa, ánh mắt thỉnh thoảng lại chăm chú nhìn ra ngoài cửa, rõ ràng là đang chờ người nào đó.

Lâm Giai Giai đã sớm quen với việc bọn họ túy ông chi ý bất tại tửu*, bình chân như vại ngồi phịch trên ghế tiếp tục run chân.

(*Túy ông chi ý bất tại tửu: ý của Túy ông không phải ở rượu: ý không ở trong lời nói, aka có dụng ý khác)

Không bao lâu, cửa thủy tinh lớn hiện lên một bóng người.

Ánh mắt Lâm Giai Giai sáng lên, sống lưng nhất thời thẳng tắp.

Vai chính cuối cùng cũng lên sân khấu.

Cửa hàng yên tĩnh dần náo động, thậm chí Lâm Giai Giai còn thấy có người nhìn mặt kính sửa lại tóc mái.

Theo tiếng chuông gió vừa vang, một thanh niên cao gầy mỉm cười đi vào.

"Ông chủ Giang sớm nha."

"Ông chủ Giang sớm ~ "

"Oa sao hôm nay anh Giang tới cửa hàng sớm như vậy nha!"

...

Lâm Giai Giai nhìn những khuôn mặt đột nhiên rực rỡ của mấy vị khách hàng, một tay bịt miệng mình, mặt lộ vẻ cảm động.

Đến, đến, cội nguồn vui sướиɠ mỗi ngày của cô.

Giang Cảnh Bạch cong cong mắt, gật đầu đáp lại: "Hoan nghênh mọi người, chào buổi sáng."

Y bước chân dài đi vào quầy hàng, đặt hai túi giấy lớn trong tay xuống, vừa cười vừa đi ra ngoài: "Xin hỏi mọi người cần giúp gì?"

Mấy người khách lúc trước còn rất 'phật hệ'* lúc này hoàn toàn không khách khí, đứng xếp hàng hỏi y người nào thích hợp đưa hoa gì, hoa này có ý nghĩa gì, hoa này cắm cùng hoa gì thì đẹp.

(*Phật hệ: mang ý nghĩa thế này cũng được thế kia cũng được, không tranh giành, không cướp đoạt,...ý tác giả là mấy người này lật mặt nhanh như lật bánh tráng)

Giang Cảnh Bạch là chuyên gia cắm hoa, thành thạo điêu luyện đề cử với khách hàng, không tới 3 phút đã khiến mọi người hài lòng đến quầy tính tiền.

Lâm Giai Giai một bên lấy tiền một bên cảm khái, cửa hàng bọn họ bán không phải hoa, mà là sắc đẹp.

Người đàn ông làm phục vụ lấy tiền tháng cố ý xếp hàng cuối cùng, một mặt sốt sắng mà nhìn ông chủ nhỏ bên cạnh muốn nói lại thôi, mãi đến tận khi tiếp nhận bó hoa đã gói kỹ, mới gian nan lên tiếng: "Ông chủ Giang."

"Hả?" Giang Cảnh Bạch đang định thay nước cho đống hoa sen, nghe vậy giương mắt nhìn sang.

Người đàn ông đối diện tầm mắt của y, nói chuyện lắp một chút: "Cái kia... Có thể thêm wechat* không?"

(*Mạng xã hội phổ biến ở Trung Quốc, giống zalo bên mình)

Lâm Giai Giai đứng gần, thấy rõ mặt anh ta có chút đỏ.

Cô sớm đã nhìn ra người này có ý với Giang Cảnh Bạch, ngày hôm nay có thể coi là lấy hết can đảm hành động.

Giang Cảnh Bạch chỉ tay lên tấm thẻ dán trên quầy: "Mã* ở bên kia, cần thì bất cứ lúc nào cũng có thể quét, wechat của cửa hàng hoa luôn có Giai Giai quản lý mỗi ngày."

(*Mỗi tài khoản wechat đều có một mã QR, quét là có thể kết bạn)

Đây chính là ý cự tuyệt.

Thất vọng trong mắt người đàn ông không thể giấu được.

Hắn quét mã xong, chán ngán thất vọng rời đi.

"Đây là người thứ mấy trong tuần này rồi?" Lâm Giai Giai lên giọng, "May mà cậu không sinh ra ở cổ đại, nếu không thì nhất định là cái loại yêu phi hoạ quốc ương dân trong tiểu thuyết rồi."

Giang Cảnh Bạch bất đắc dĩ lắc đầu, dứt khoát thay nước cho hoa.

Xung quanh y đều được hoa tươi bao phủ, ánh nắng chiếu một cái, quả thực giống như yêu tinh đã đắc đạo.

Lâm Giai Giai nâng quai hàm thưởng thức gò má của y, đáy mắt đều là ước ao.

Sinh ý của cửa hàng hoa tốt không phải là không có đạo lý, ai bảo ông chủ là sát thủ nhan khống* đây.

(*Nhan khống: kiểu người cuồng nhan sắc, cái đẹp)

Tướng mạo Giang Cảnh Bạch là cái loại đẹp đẽ rất có lực trùng kích, khoé môi đuôi mắt trời sinh đã hơi cong lên, nốt ruồi khéo léo ngay đuôi mắt lại càng thêm điểm.

Tóc y hơi dài, tuần trước đi cắt tóc bị người thợ tận tình khuyên nhủ nửa ngày, cuối cùng không cắt được, ngược lại bị nhuộm thành màu vàng nhàn nhạt.

Lúc này tóc hai bên thái dương bị vén ra sau, tùy ý túm gọn, cuối sợi tóc có chút cong cong tự nhiên, vừa gợi cảm lại đáng yêu.

Có thể nói là cực kỳ thích hợp làm yêu nghiệt.

Cố tình "Yêu nghiệt" này ngoài mặt vưu vật câu người, tính cách lại thanh hòa ôn nhuận yếu đuối.

Trong ngoài tương phản, lực sát thương càng mạnh.

"Tại sao không cho người ta wechat nha?" Lâm Giai Giai thưởng thức xong, tiếc hận nói, "Người kia thật đẹp trai, nghe nói là huấn luyện viên thể hình, vóc người khi cởϊ qυầи áo chắc chắn rất đẹp."

Giang Cảnh Bạch nhìn về phía cô, đang muốn mở miệng, Lâm Giai Giai lại nói: "Đừng nói là cậu không vội tìm bạn trai nha! Tháng trước điện thoại thúc hôn trong nhà của cậu cũng đã gọi tới tiệm chúng ta rồi, nếu xem mắt suốt cũng không thích hợp, thì chọn ra một người theo đuổi may mắn thử xem đi."

Trước đây Giang Cảnh Bạch đi xem mắt bốn lần, kết quả đều không theo ý muốn.

"Thành thật mà nói, điều kiện cần thiết để kết hôn của cậu là gì, cậu như vậy xem như là trường hợp đặc biệt. Trường hợp đặc biệt tìm trường hợp đặc biệt, cậu nói có đúng không?" Lâm Giai Giai có lòng mẹ già, "Rõ ràng bên người có nhiều chó săn lớn chó săn nhỏ yêu thích cậu như vậy, làm gì cần phải đi xem mắt đây, từng người từng người đến đều từ chối nhanh như vậy, lẽ nào không ai vừa mắt cậu sao?"

"Tớ..."

"Tớ biết, cậu chỉ muốn một cái chứng nhận, không muốn làm lễ cưới, chuyện kết hôn phải bàn bạc thật kỹ. Mà lỡ như có người không ngần ngại thì sao? Cậu kết thân với người theo đuổi mình cũng được mà."

Giang Cảnh Bạch đang đứng trước đám hoa linh lan, hoa này cần cắt bỏ các lá trên thân dài một cách thích hợp để tăng cường khả năng hút nước.

Y kiên trì tỉa lá, cười nghe nàng luyên thuyên.

Chờ Lâm Giai Giai nói xong, Giang Cảnh Bạch mở miệng cảnh cáo: "Tớ sắp kết hôn rồi."

Lâm Giai Giai bị đập bối rối: "... Cùng ai?"

"Quen trong một buổi xem mắt, tên là Nam Việt. Người cũng không tệ lắm, điều kiện cũng rất tốt." Ngón tay Giang Cảnh Bạch mân mê cánh hoa, trắng đến phát sáng, "Hắn hy vọng có thể bồi dưỡng tình cảm sau khi kết hôn, mấy yêu cầu cũng không khác tớ lắm. Tớ vừa nói chuyện với hắn, định đi cục dân chính đăng ký."

(Nếu bạn đang đọc dòng này ở một nơi không phải truyenhdt.com dphh___, hãy quay lại trang chính chủ để đọc đi mà huhuhu)

Lâm Giai Giai nửa ngày không phản ứng lại: "Nhanh như vậy đã đi lĩnh chứng?! Đáng tin không?"

Giang Cảnh Bạch kết hôn không thành, Lâm Giai Giai thay y sốt ruột.

Hiện tại thành rồi, Lâm Giai Giai lại lo lắng hơn.

Giang Cảnh Bạch trầm ngâm, vẫn là cười: "Tớ tin tưởng mắt nhìn người của mình."

Y kiểm tra xong cành hoa nhỏ, đem lá cây vừa cắt xuống ném vào thùng rác, vòng vào quầy hàng, lấy từ trong túi giấy mang đến lúc nãy một hộp gỗ đàn hương, đưa cho Lâm Giai Giai: "Cho cậu."

"Cái gì?" Lâm Giai Giai vẫn còn dư âm sau chấn động Giang Cảnh Bạch muốn kết hôn, ngốc ngốc nhận lấy.

Cô mở ra xem, bên trong chứa một bộ hán phục tinh xảo tiên khí mười phần.

Đây là đầu năm Giang Cảnh Bạch bỏ tám trăm để mua, là bộ hán phục Lâm Giai Giai đã yêu thích rất lâu, không nghĩ tới Giang Cảnh Bạch lại đột nhiên tặng cho cô.

Lâm Giai Giai mừng như điên: "Cho tớ? Thật sự cho tớ?!"

Giang Cảnh Bạch gật đầu.

"A a a a a!!!" Lâm Giai Giai nâng hộp gỗ giậm chân, hưng phấn đến mặt đỏ rần, "Tiểu Bạch Bạch, tớ yêu cậu chết mất!!"

Cô phấn khởi xong mới chú ý tới đồ vật bên trong túi giấy: "Sao cậu lại mang đồ C nhiều như vậy?"

Đồ C là tên gọi tắt của quần áo Cosplay.

Giang Cảnh Bạch là một coser, lúc đại học bị Lâm Giai Giai lôi kéo vào vòng, kết quả Lâm Giai Giai chưa tốt nghiệp đã chuyển sang ôm ấp Hán phục.

Giang Cảnh Bạch cứ thế bị nàng lôi kéo quay đồ Hán phục, thế nhưng độ yêu thích với cos vẫn trước sau như một.

Ngoại hình y xuất chúng, độ phù hợp cao, cả nhân vật nam lẫn nữ cũng đều đã từng thử, tất cả đều hoàn mỹ, hiện giờ weibo có ba triệu fan, xem như là tương đối có danh tiếng trong vòng.

Đồ C bên trong túi giấy là đồ y đã dùng qua, trước kia Giang Cảnh Bạch đều cất chúng nó ở trong một cái tủ áo riêng.

"Tuần sau tớ phải dọn nhà, không tiện mang tới." Giang Cảnh Bạch nói, "Đã xử lý một phần, còn lại những thứ này... Tạm thời không nỡ bán, trước tiên cứ để trên lầu đi."

Lầu hai cửa hàng hoa là một phòng ngủ một phòng khách, có thể đi lên bằng cầu thang.

Lúc đầu Giang Cảnh Bạch thuê cửa hàng, y dùng nó làm chỗ chứa tạp vật, còn có một gian phòng nhỏ vẫn luôn trống, tình cờ có thể nghỉ ngơi.

"Tuần sau đã chuyển? Vậy tiền đặt cọc thuê nhà của cậu thì sao?"

Giang Cảnh Bạch ở phòng trọ riêng gần đây, thời hạn mướn một năm, còn năm tháng nữa đến kỳ.

"Ừm, đã thương lượng cùng chủ nhà trọ, tháng sau chính thức chuyển đi."

Lâm Giai Giai đoán được: "Sống chung với tên Nam Việt kia?"

Giang Cảnh Bạch gật đầu.

Lâm Giai Giai nhìn túi giấy, lại nhìn Giang Cảnh Bạch.

Tất cả trang phục đạo cụ này đều là nhân chứng cho việc Giang Cảnh Bạch từ tân binh thành đại thần, đã qua mấy năm, bây giờ lại bị bán đi nhiều như vậy.

"Cậu muốn lui vòng?"

"Làm sao có thể."

Đầu Lâm Giai Giai đầy dấu chấm hỏi, vừa muốn hỏi lại, đột nhiên nhớ lần xem mắt trước đây của Giang Cảnh Bạch, miễn cưỡng ngậm miệng.

Đó là lần thứ ba Giang Cảnh Bạch đi xem mắt.

Hai người vốn đều rất hài lòng, nhưng sau khi đối phương nghe nói Giang Cảnh Bạch thích Cosplay, yêu cầu y lui vòng.

Trong những năm gần đây, ngày càng có nhiều tin tức tiêu cực về việc cosplay, hơn nữa việc tiêu quá nhiều tiền cho sở thích như vậy là điều không cần thiết.

Giang Cảnh Bạch đương nhiên không đồng ý, hai người sống chết mặc bay.

Lâm Giai Giai hỏi: "Lần này xem mắt, cậu vẫn chưa nói chuyện mình thích cosplay sao?"

"Không có." Giang Cảnh Bạch cười, "Sau đó tớ suy nghĩ một chút, xác thực không thể bắt buộc tất cả mọi người đều chấp nhận chuyện như vậy. Ngược lại thêm mấy năm nữa tớ cũng sẽ lui vòng, trước hết như vậy đi."

Lâm Giai Giai cảm thấy chua chát, đơn giản đổi đề tài: "Các cậu định thuê phòng hay là mua nhà?"

"Năm nay hắn mới vừa mua nhà mới."

"Đường xá thế nào? Cách tiệm chúng ta xa không?"

"Rất gần, chính là trên đường Ngự Thuỷ."

"Tôi f...?"

Nhà ở thành thị đều bán với giá trên trời, liếc mắt nhìn liền giảm thọ nửa năm.

Đường Ngự Thuỷ là tiểu khu cao cấp, giá phòng càng không cần phải nói.

Ông chủ Giang tốt nghiệp hai năm, lại thêm ba mươi vạn tiền tiết kiệm mới đủ bốn mươi mét vuông, càng khỏi nói đến nàng.

Ngực Lâm Giai Giai có chút đau: "Anh ta làm công việc gì? Phú nhị đại sao?"

Chắc chỉ có tiền.

Giang Cảnh Bạch vui vẻ: "Phú nhị đại muốn kết hôn còn cần tìm mấy người bình dân hay sao? Hơn nữa lúc tớ tìm người đã nói rõ, không muốn điều kiện gia đình quá tốt."

Lâm Giai Giai nghĩ nghĩ, cũng đúng.

"Hắn đang đầu tư công ty, cậu đừng suy diễn nhiều."

"Tớ không phải là sợ cậu bị lừa gạt sao." Lâm Giai Giai vỗ đùi, "Vạn nhất tên kia có tiền rồi thèm nhỏ dãi sắc đẹp của cậu, làm bộ thành người bình thường tới lừa hôn thì làm sao bây giờ?"

Này thật sự không thể trách Lâm Giai Giai suy nghĩ nhiều.

Luật kết hôn đồng tính tại đại lục vừa được thông qua không lâu, pháp luật bảo đảm cũng không đầy đủ.

Bên cạnh đó vẫn có rất nhiều người ôm ấp tâm tư phiến diện đối với đồng tính luyến ái, gia đình bình thường có thể tiếp thu con cái có bạn lữ đồng tính đã thuộc về không dễ, nguyện ý chuẩn bị tiền biếu, chuẩn bị mở lễ cưới đã ít lại càng ít, dẫn đến tỉ lệ kết hôn của các cặp đồng tính cực thấp.

Mà đằng sau những cuộc hôn nhân rẻ tiền, là tỷ lệ ly hôn tăng liên tục.

Rất nhiều tra nam lạn nữ nhìn thấu điểm này, sống bên trong hôn nhân đồng tính như cá gặp nước.

Lừa tiền, lừa sắc, có đam mê đặc thù, đầu trâu mặt ngựa lung ta lung tung gì cũng có.

Lại nhìn Giang Cảnh Bạch, lớn lên đẹp người, biết kiếm tiền, tính cách mềm mại dễ nhào nặn, tra nam nào mà không động lòng?

"Huống hồ nhà ở hoàn toàn không phải là hai người cùng mua, khi ly hôn một mét cậu cũng không lấy được." Lâm Giai Giai dùng sức đập quầy hàng, "Kết hôn ngủ đủ rồi, phủi mông một cái quay người đi, người chịu thiệt là cậu đó."

Chuyện kết hôn này đến quá nhanh, cô thật sự sợ đối phương không có lòng tốt.

Giang Cảnh Bạch cười đối chiếu đơn đặt hàng ngày hôm nay: "Hôm qua hắn vừa mới thêm tên tớ vào giấy chứng nhận bất động sản, vì không để hắn chịu thiệt, tớ định khoảng hai ngày nữa mua một chiếc xe mới."

Lâm Giai Giai nghẹn họng.

"Còn muốn đưa tiền lương cho tớ, nhưng bị tớ cự tuyệt."

Có thể nói là rất có thành ý.

Sắc mặt Lâm Giai Giai hơi dịu lại.

Giang Cảnh Bạch không cho là mình sẽ bị lừa gạt, nhưng có một chuyện y không giải thích rõ ràng với Lâm Giai Giai.

Nhà Nam Việt rất lớn, ba phòng ngủ một phòng khách, một gian phòng ngủ chính, một gian thư phòng, phòng ngủ phụ bị sửa thành phòng để quần áo rộng rãi, trước cửa sổ còn có một bàn trang điểm đơn giản.

Giống như là chuẩn bị cho vị nữ chủ nhân trong nhà.

Dù sao cũng ít có người nam nào cần phòng để quần áo lớn như vậy.

Giang Cảnh Bạch đoán Nam Việt là song tính luyến, mua nhà trước có lẽ là vì cô bạn gái trước kia, chỉ là không biết làm sao chia tay.

Nhà ở là mới mua, việc chia tay hẳn là vừa xảy ra không lâu.

Nam Việt nếu có thể tốn tâm tư thiết kế phòng để quần áo, chắc chắn không phải là bên đưa ra lời chia tay.

Tình yêu mù quáng chỉ đem đến nhiều nỗi đau, lành làm gáo vỡ làm muôi*.

(*Thái độ bất cần, muốn ra sao thì ra, không làm được việc này thì dùng vào việc khác - tận dụng tất cả)

Giang Cảnh Bạch không ngại đối phương có chu sa chí(aka người trong lòng, nhớ mãi không quên), chỉ cần sau khi kết hôn toàn tâm toàn ý, thành thật ở chung là được.

Mà Lâm Giai Giai nếu như biết, nhất định sẽ thấy bất công vì y.

Cho nên là không nên nói.

Nghĩ đến gian phòng để quần áo trống rỗng kia, Giang Cảnh Bạch nhìn đồ C bên trong túi giấy, lòng thấy đáng tiếc.

Có coser nào không hy vọng có một không gian đầy đủ để gửi gắm trang phục của mình?

Nhưng mà tiên sinh tương lai của y... Thoạt nhìn còn nghiêm túc hơn cái người muốn y lui vòng kia, chắc hẳn không thể tiếp thu những thứ này.

Sau này có cơ hội thì chậm rãi thăm dò một chút vậy.

Giang Cảnh Bạch bên này đang nghĩ đến phòng thay đồ mà ngẩn người, Lâm Giai Giai bên kia đã cân nhắc xong, nghiêm túc tổng kết: "Có tiền, có nhà, công tác ổn định, cần kết hôn, hi vọng nhanh chóng kết hôn, đối với cậu lại rất có thành ý."

Nàng dừng một chút, do dự hỏi ra lời: "... Hắn sẽ không phải là tuổi tác khá lớn đi?"

Điều kiện tốt như vậy, lại gấp hơn cả Giang Cảnh Bạch, lẽ nào tên kia... Vừa già vừa xấu, chỉ lo "vợ đẹp" chạy?

Giang Cảnh Bạch không nhịn được cười ra tiếng: "Lớn hơn tớ ba tuổi."

Vậy còn được.

Lâm Giai Giai buông lỏng khẩu khí: "Lớn lên không khó nhìn đi?"

Giang Cảnh Bạch cười không ngậm miệng lại được, trực tiếp lấy điện thoại ra, mở album, chọn một tấm hình.

Lâm Giai Giai ló đầu qua, thấy rõ tướng mạo người kia, nhất thời chấn động.

Moá! Thật là đẹp trai quá má ơi!

___________

Bộ này mỗi chương đều trên 3k chữ, gấp đôi 2 bộ trước mình edit luôn. Chưa theo kịp nên hơi nản:'(