Chương 16

7.11.2021

Fanpage: Bản dịch 0 đồng

Editor: Autumnnolove

---

Đường Nguyễn Nguyễn lảo đảo một cái, ngã mạnh vào trong lòng ngực của Tần Tu Viễn. Hắn nhanh tay nhanh mắt, dễ dàng tiếp được nàng, bàn tay to thon dài hữu lực vững vàng đỡ lấy vòng eo thon thả của nàng.

"Ôi chao..."

Cằm của Đường Nguyễn Nguyễn đυ.ng một cái vào vai hắn, nàng đau tới kêu thành tiếng, nước mắt lưng tròng mà ngẩng đầu lên, liền chạm phải đôi mắt phượng sâu thẳm kia.

Tần Tu Viễn chăm chú nhìn nàng, sắc mặt Đường Nguyễn Nguyễn đỏ ửng, lông mi giống như cái cọ quét nhỏ nhấp nha nhấp nháy, một đôi mắt đẹp lúng túng nhìn hắn không biết phải làm sao.

Lúc này, đôi tay Tần Tu Viễn đang ôm lấy eo nàng, tay nàng không tự giác mà đặt ở trên vai hắn, khoảng cách gần trong gang tấc này đột nhiên khiến cho hai người sinh ra một cổ ái muội không nói rõ được.

"Tiểu thư! Người không sao chứ?"

Thải Bình vội vàng xốc màn xe lên, nhìn thấy Tần Tu Viễn cũng ở trong xe bị dọa cho sững sờ trong giây lát.

Đây là tình huống gì?!

"Không có việc gì". Tần Tu Viễn phục hồi tinh thần, nhàn nhạt đáp.

"Dạ...Tướng quân!"

Thải Bình thức thời lui ra ngoài, nàng đưa mắt ra hiệu cho Thải Vi, Thải Vi ý tứ cũng không hỏi nữa. Hai người lại ăn ý cười.

Bên trong xe ngựa, Đường Nguyễn Nguyễn vẫn còn nửa quỳ ở trước người Tần Tu Viễn, giờ phút này nàng liền hoảng sợ đứng dậy, nhanh chóng ngồi xuống một góc khác bên trong xe ngựa.

Tần Tu Viễn hờ hững mở miệng: "Không có bị thương chứ?"

Đường Nguyễn Nguyễn cũng lung tung đáp một câu: "Không có..."

Tần Tu Viễn không nói gì nữa, dường như chưa có chuyện gì xảy ra mà sửa sang lại quần áo có chút lộn xộn, nâng nhẹ cửa sổ xe: "Xuất phát đi!"

Xa phu bên ngoài đang lo lắng sẽ bị chủ tử trách tội, nhưng cuối cùng không có trách phạt, lập tức đánh xe ngựa xuất phát.

Hai người ngồi có chút xấu hổ, Đường Nguyễn Nguyễn liền tìm đề tài nói: "Tướng quân hôm nay như thế nào có thời gian rảnh bồi ta hồi Phủ học sĩ?"

"Hôm nay nghỉ phép*, dù sao cũng nhàn rỗi, đi cùng nàng một chuyến cũng được". Sắc mặt Tần Tu Viễn không chút gợn sóng trả lời.

(*) -休沐 : [hưu mộc], theo lệ ngày xưa người làm quan cách mười ngày sẽ được nghỉ phép một lần để tắm gội.

Đường Nguyễn Nguyễn ngoài ý muốn nhìn hắn một cái, khóe miệng hơi cong: "Thì ra là thế, đa tạ tướng quân!"

Tần Tu Viễn tùy ý "ừm" một tiếng, không nói gì nữa. Hắn lại bất động thanh sắc nâng mành cửa sổ xe lên nhìn ra ngoài, cho đến khi gió lạnh tràn vào bên trong xe, vành tai đỏ bừng của Tần Tu Viễn mới dịu lại. Tay hắn nắm chặt đặt ở đầu gối, vừa mới ôm ôn hương nhuyễn ngọc trong ngực, lúc này trên tay vẫn còn vương lại chút hơi ấm của mỹ nhân. Lúc nảy nàng ở gần hắn như vậy, nhu nhược động lòng người, mắt hạnh nhìn hắn chằm chằm, hắn còn có thể ngửi được mùi hương quế hoa nhàn nhạt trên người nàng. Tần Tu Viễn âm thầm trấn định tâm thần.

Đường Nguyễn Nguyễn lại có chút lo lắng cho chân của nàng. Vừa rồi nàng không vững quỳ xuống một cái, đầu gối đập xuống sàn xe ngựa, nếu không phải Tần Tu Viễn duỗi tay đỡ lấy nàng, không chừng sẽ bị thương đến xương cốt. Nhưng cho dù là vậy, nàng vẫn cảm thấy có chút đau nhức, phỏng chừng đã bị bầm tím. Tần Tu Viễn đang ngồi bên cạnh, cũng không tiện vén tà váy lên xem, nàng có chút rầu rĩ, chỉ có thể chờ đến lúc hồi phủ mới nói tiếp.

--Editor: Autumnnolove--

Phủ Trấn quốc tướng quân ở hoàng thành hướng Đông Nam, mà phủ Học sĩ ở hoàng thành hướng Tây Bắc, ngồi xe qua đó giống như muốn đi xuyên qua một nửa cái Đế Đô này, mất ít nhất gần một canh giờ mới đến nơi. Hôm nay Đường Nguyễn Nguyễn thức sớm để làm đậu phộng tửu quỷ, xe ngựa lắc lư gợi lên cơn buồn ngủ của nàng, nàng mơ mơ màng màng một hồi liền khép mi dựa vào vách xe.

Một lát sau, Tần Tu Viễn quay đầu lại mới thấy Đường Nguyễn Nguyễn đã ngủ rồi. Lông mi của nàng thật dài, trên đôi gò má trắng nõn lưu lại một chút bóng mờ, cái mũi xinh xắn cao và thẳng tắp. Cánh môi hồng hồng diễm lệ ở ngay trước mắt hắn, phảng phất giống như một quả anh đào đầy đặn mọng nước, làm người ta nhịn không được muốn nếm thử một ngụm. Tần Tu Viễn không phải là người dễ dàng tâm phiền ý loạn, nhưng cũng không biết vì cái gì mà nhìn thấy nàng lẳng lặng tựa vào một bên ngủ, hắn không muốn dời mắt.

Đường Nguyễn Nguyễn vẫn đang nhắm hai mắt, lại đột nhiên nhíu nhíu mày, cơ thể không tự chủ mà co ro. Tần Tu Viễn thấy thế liền trở tay đem cửa số xe đóng lại. Hắn do dự một chút, lại yên lặng cởϊ áσ ngoài ra, ngồi lại gần nàng, nhẹ nhàng đắp lên người nàng.

Có lẽ là trong lúc ngủ mê Đường Nguyễn Nguyễn bị lạnh, nàng cảm thấy có đồ vật ấm áp tiến gần mình, liền không tự chủ nhích sát lại. Đầu nàng gối lên bờ vai rộng lớn của hắn, trọng tâm cả người cũng từ vách tường xe lạnh băng chuyển sang dựa lên người hắn.

Thân mình Tần Tu Viễn cứng đờ, cúi đầu nhìn nàng. Mỹ nhân ngủ điểm tĩnh an bình, tựa hồ có thể nghe thấy tiếng hít thở bình ổn của nàng, thân thể nhu nhược như không có xương nhẹ nhàng dựa vào hắn, làm người ta không nhịn được yêu thích. Khóe miệng Tần Tu Viễn khẽ cong lên.

--Fanpage: Bản dịch 0 đồng--

Một lúc lâu sau, xe ngựa mới dừng lại.

Lần này Thải Bình không dám xốc màn xe lên, đứng ở bên ngoài xe ngựa hỏi: "Tướng quân, phu nhân, đã đến phủ Học sĩ."

"Ừm...". Đường Nguyễn Nguyễn chậm rãi mở mắt ra, còn có chút mê mang, đột nhiên phát hiện trên người mình đang được phủ một chiếc áo choàng màu xanh, cả người rụt lại bên người Tần Tu Viễn, nháy mắt có chút thẹn thùng, nàng kiếm chế nội tâm đang hoảng loạn, cầm lấy áo choàng, đưa cho Tần Tu Viễn nói: "Đa tạ tướng quân!"

Tần Tu Viễn sắc mặt không đổi, nhàn nhạt nói một câu: "Ừm!"

Xe ngựa dừng hẳn, Tần Tu Viễn xuống xe trước, quản gia phủ Học sĩ Đường bá liền bước lên đón: "Lão nô tham kiến tướng quân!"

Ngay sau đó, Đường Nguyễn Nguyễn được Thải Bình đỡ ở phía sau, nhịn đau xuống xe, nàng cực lực không cho người khác nhìn ra có gì khác thường.

"Tiểu thư!". Đường bá nhìn thấy Đường Nguyễn Nguyễn nên rất cao hứng.

"Đường bá!". Đường Nguyễn Nguyễn dịu dàng cười, ở trong cái nhà này, trừ bỏ mẫu thân, Đường bá này là người đối đãi với nàng tốt nhất.

"Người đã trở lại, từ lúc người xuất giá, phu nhân liền thương tâm quá độ, lại ốm đau trên giường...". Đường bá cảm thán một tiếng, tiếp tục nói: "Bất quá trước mắt vẫn phải đến chính sảnh gặp lão gia!"

Đường Nguyễn Nguyễn gật đầu, cùng Tần Tu Viễn tiến vào phủ Học sĩ.

Phủ Học sĩ cùng phủ Trấn quốc tướng quân không giống nhau. Bất kỳ chỗ nào ở phủ Trấn Quốc tướng quân cũng lộ ra nét uy nghi lãnh lẽo, trong phủ còn có vài cái võ trường luyện võ nhỏ để rèn luyện võ nghệ cùng tâm tính nam nhi. Mà phủ Học sĩ thì tao nhã tĩnh mịch, cành cây ngọn cỏ đều được bố trí hài hòa, nói mười bước một cảnh trí cũng không nói quá.

Đường bá dẫn Tần Tu Viễn cùng Đường Nguyễn Nguyễn đi xuyên qua hoa viên, liền tới chính sảnh. Đường các lão nghe nói bọn họ đã tới rồi, ngồi sẵn ở chính sảnh chờ.

Tần Tu Viễn đi trước tiến vào chính sảnh, dáng người hơi khom, chắp tay nói: "Gặp qua nhạc phụ đại nhân."

Đường Nguyễn Nguyễn đứng một bên, cũng hành lễ: "Nữ nhi gặp qua cha!"

Đầu gối nàng bị thương, các khớp giữa đầu gối theo mỗi lần chuyển động càng đau đớn rõ ràng hơn.

Đường các lão tuổi đã nửa trăm, tóc có chút hoa râm, mặc một bộ y phục bằng gấm màu xanh biển, thân hình hơi béo chậm rãi đứng lên từ vị trí chủ tọa, mang theo ý cười mở miệng: "Không cần đa lễ!"

Hắn nhìn thoáng qua Đường Nguyễn Nguyễn, nàng chải kiểu tóc búi dành cho phụ nữ đã có chồng, sắc đỏ trên áo khiến cho nàng càng trở nên rực rỡ, khí sắc còn rất tốt. So với trước khi xuất giá, giữa mày nàng còn nhiều ra vài phần trầm tĩnh.

Đường các lão lại lập tức nói tiếp: "Nguyễn Nguyễn, để hiền tế ngồi xuống đi."

"Đây là Trấn Quốc đại tướng quân sao? Quả nhiên là dáng vẻ đường đường* a!". Một giọng nữ nhu mì nhưng mang theo vài phần bén nhọn vang lên, mọi người lúc này mới phát hiện, người đứng sau bình phong đang chậm rãi bước ra. Đường Nguyễn Nguyễn thấy người vừa tới, sắc mặt khẽ biến...

(*) - 堂堂: vẻ vang, trịnh trọng, có khí thế.