Chương 12

Editor: Sakura Trang

“Liền... Hai người chúng ta?” Vân Thanh Tuyền thấy Tư Đồ Thắng đã tự mình ăn, có chút nghi ngờ hỏi.

“Nếu không thì sao?” Tư Đồ Thắng nghi hoặc nhìn hắn.

“Ừ... Ta là muốn nói... Ngày hôm qua... Hoàng thượng ban cho ngươi mỹ nhân… Ngạch... Các nàng không ăn sao?” Vân Thanh Tuyền ấp úng cố làm bình tĩnh hỏi.

“A? ~~ nga ~~~ các nàng a ~~ hạ nhân của biệt uyển tự sẽ an bài thỏa đáng.”

“A ~~ thiệt là ~~” Vân Thanh Tuyền tự giễu cười một tiếng, tự mình không được tự nhiên một trận, thì ra hắn căn bản không đem chuyện này để ở trong lòng. Ta lúc nào trở nên đa nghi như vậy, nhỏ nhen như vậy? Buồn lo vô cớ muốn những thứ chuyện không căn cứ này, thật là một chút cũng không tác phong của ta. Thật là muốn đi ra ngoài gặp một chút cảnh đời, tổng giấu ở trong phủ này, thật sẽ thành ngu.

“Nguyệt Hà, múc cho ta chén cháo.” Tảng đá trong lòng rơi xuống đất, Vân Thanh Tuyền mới cảm giác được dạ dày của y đang không ngừng nhắc nhở y: “Thật đói ~”

***

Vân Thanh Tuyền lấy thân phận quân y theo Tư Đồ Thắng xuất chinh, mỗi ngày vì tướng sĩ bị thương chữa trị băng bó đã làm y mệt mỏi không chịu nổi, phản ứng nghén mãnh liệt khi mang thai càng làm y khổ không thể tả, nhưng mỗi lần đêm khuya vắng người, bị tiểu phá đầu trong bụng dần dần lớn lên chơi đùa không cách nào chìm vào giấc ngủ, thấy dung nhan ngủ say của bên người kia, nghe được hơi thở vững vàng kia, liền sẽ cảm thấy khổ nữa đau nữa đều đáng giá.

“Tê ~~ ách ~~” vốn là ngủ không trầm Vân Thanh Tuyền bị từng trận muốn ói đánh thức, nghe tiếng huyên náo phía bên ngoài từ xa đến gần, hơi kinh hãi, “Có người sao?”

“Hưu!” Tư Đồ Thắng bên cạnh cũng bị thức tỉnh, đè lại miệng Vân Thanh Tuyền tỏ ý y đừng lên tiếng, đem kiếm đút vào trong tay y, cẩn thận đứng dậy thắp sáng cây nến. Bỗng nhiên bóng đen chớp động, thị vệ ngoài cửa lần lượt ngã xuống.

Vân Thanh Tuyền còn chưa phản ứng kịp, Tư Đồ Thắng đã cùng thích khách chém gϊếŧ.

“Có thích khách! Nhanh! Bảo vệ tướng quân!”

Tướng sĩ rối rít chạy tới, Vân Thanh Tuyền cũng muốn đi trợ giúp Tư Đồ Thắng một tay, nhưng hài tử trong bụng như là bị kinh sợ vậy, từng trận đau bụng khiến cho y như thế nào cũng không đề được sức lực. Huyết sắc trong mắt Tư Đồ Thắng càng thêm đậm hơn, quanh thân còn quấn sát khí làm người ta hít thở khó khăn, thần sắc bình thản như trước không nhìn ra chút nào sợ hãi, tựa như những người này không phải thích khách muốn lấy tính mệnh của hắn, mà chẳng qua là đang bồi hắn luyện võ mà thôi. Hắc y nhân từng cái đổ máu tại chỗ, khiến cho dạ dày của y từng trận buồn nôn.

“Ụa! Khụ khụ ~~ ụa!” Vân Thanh Tuyền không thể ức chế nôn nước chua.

“Thanh Tuyền! Cẩn thận!” Tư Đồ Thắng bỗng nhiên quát một tiếng, nhanh chóng chuyển qua bên người y, một kiếm phi ra, liền đem nửa cái đầu hắc y nhân đang chuẩn bị đâm về phía Vân Thanh Tuyền chặt xuống, máu tươi bắn ở trên trường bào màu trắng của Vân Thanh Tuyền hết sức nhức mắt, nhìn con mắt giận dữ lộ ra khỏi nủa cái đầu, kinh khủng dữ tợn giống như ác quỷ vậy.

“A! ~~” Trong bụng một trận đau đớn kịch liệt khiến cho Vân Thanh Tuyền không khỏi kêu đau, hai tay ôm lấy bụng ngã ngồi trên đất.

“Thanh Tuyền! Ngươi làm sao? Bị thương sao?” Tư Đồ Thắng vội vàng đi tới ôm lấy y.

“Thật là đau... Tư Đồ... Bụng thật là đau...” Vân Thanh Tuyền nắm ống tay áo của hắn rên thống khổ.

“Ách!”

“A ~~~ “

Trước khi Vân Thanh Tuyền té xỉu, y thấy được biểu tình thống khổ của Tư Đồ Thắng cùng với chuôi lợi kiếm xuyên thấu bả vai hắn.

“Tư Đồ ~~ Tư Đồ!” Vân Thanh Tuyền tỉnh lại lần nữa, đã nằm ở trên giường, chung quanh tràn ngập mùi thuốc gay mũi. Tư Đồ Thắng ngồi ở mép giường, trên mặt tái nhợt nhưng biểu tình nghiêm túc.

“Tư Đồ ~~ ngươi, ngươi bả vai ~~” thấy băng vải trên vai phải Tư Đồ Thắng, lòng Vân Thanh Tuyền từng trận trừu đau.

“Tại sao gạt ta?” Giọng Tư Đồ Thắng lạnh như băng.

“A?”

“Ngươi cũng mang thai bốn tháng rồi, bản thân sẽ không không cảm giác được sao?” Lời nói của Tư Đồ Thắng không có chút nhiệt độ nào, khiến cho Vân Thanh Tuyền không khỏi lạnh run.

“Tư Đồ, thật xin lỗi, ta, ta là sợ ngươi không dẫn ta tới, cho nên mới...”

“Càn quấy! Đơn giản là càn quấy!” Huyết sắc trong mắt Tư Đồ Thắng dần dần tràn ra, mặt mũi lãnh khốc giống như tu la, “Như vậy nói trước khi ngươi xuất chinh cũng đã biết bản thân mang thai hài tử.”

“Ta...” Vân Thanh Tuyền không biết giải thích như thế nào mới có thể lắng xuống giải thích như thế nào của hắn.

“Ngươi làm việc sẽ không phân nặng nhẹ sao? Ngươi có biết hậu quả ngươi làm như vậy là cái gì hay không? Ngươi có biết tình thế hôm nay ta đều không cách nào bảo đảm có thể bình an đưa ngươi trở về hay không? Ngươi…” Tư Đồ Thắng bỗng nhiên dừng lại khiển trách, nhíu mày, băng vải trên vai, một đóa hoa sen máu càng ngày càng tràn ra.

“Tư Đồ, ngươi, vết thương ngươi nứt ra, nhanh để cho ta nhìn một chút!” Vân Thanh Tuyền giùng giằng đứng dậy.

“Đừng đυ.ng ta!” Tư Đồ Thắng nghiêm nghị quát lên, ánh mắt như lưỡi dao sắc bén xuyên qua thân thể Vân Thanh Tuyền. “Đang suy nghĩ như thế nào trước khi đưa ngươi trở về không cho phép ngươi rời khỏi cái doanh trướng! Ta, không muốn nhìn thấy ngươi nữa! Dứt lời liền xoay người rời đi, lưu lại Vân Thanh Tuyền một người chán nản ngã xuống giường, nhẹ nhàng vuốt ve bụng vẫn bằng phẳng, buồn bã nói: “Nghe được sao? Hắn nói, không muốn nhìn thấy ta nữa… Cha thật là vô dụng a, cố chấp theo tới, nhưng còn là trở thành gánh nặng của hắn. Nếu như không phải là hắn phân thần vì ta, hắn là sẽ không bị thương đi. Vết thương kia nhất định rất đau đi...” Nước mắt theo khóe mắt Vân Thanh Tuyền không tiếng động rơi xuống.