Chương 3: Có một loại nữ nhân gọi cừu nhân

Editor: Lanna Nguyễn

Beta: Ddil

Công ty yêu cầu chín giờ đi làm, nhân viên chủ quản quy định nhân viên các cấp phải đến công ty sớm hơn ít nhất là 15 phút, các nữ nhân viên mặc trang phục có thắt khăn lụa, trang điểm, mang giày da, nước hoa thơm phức; còn nam nhân viên thì mặc com-lê, túi xách phù hợp.

Để tiện gần công ty, Dương Dương đã mua một căn hộ độc thân ở khu vực đó, buổi sáng chỉ cần đi bộ mấy phút là đã đến công ty, cho nên cô liên tục nhận được toàn bộ tiền thưởng, nhất là vào lúc tình hình giao thông càng ngày càng tắc nghẽn như hiện nay, cô có thể khoái trá cười nhạo mấy phần tử tinh anh ở trên cầu vượt chen chúc mấy giờ đồng hồ.

Sáng sớm cuối tuần chẳng tốt đẹp gì khi nghĩ đến việc Lisa gọi điện thoại phá một hồi, cô tiến vào thang máy sau đó liền tự động đứng vào một góc bên trong, tựa vào quảng cáo nhắm mắt nghỉ ngơi, một buổi sáng bận rộn đi kèm với hương vị của sữa đậu nành cùng bánh quẩy, một đám người cũng rất nhanh đi vào thang máy, trong không gian chật hẹp tràn ngập các loại hương vị.

Gã đàn ông bên trái ăn hột gà trà, cái mùi thối kia chỉ cần sộc vào mũi người khác thôi đã muốn chết lại bay về phía cô.

Dương Dương cố hết sức né tránh gã đó cùng món hột gà trà của anh ta. Người bên trái kia lại có mùi nước hoa trang nhã, khiến cho cô cảm thấy vui vẻ thoải mái, cô cố gắng khắc chế xúc động muốn mò sang bên kia đứng, cố gắng làm cho mình biểu hiện giống một người bình thường chứ không phải bệnh nhân tâm thần.

Thời điểm này cô mơ hồ thì nghe thấy có một người nhẹ nhàng nói: "Đến tầng 33 rồi."

Dương Dương vội hồi phục lại tinh thần, theo người nọ đi ra ngoài.

Còn chưa tới 9h, Dương Dương sực nhớ tới hôm nay phải làm tổng kết cuối tháng cộng thêm kế hoạch đầu tháng. Nghĩ đến chuyện phải họp liên tục suốt một buổi sáng khiến cô lập tức muốn đập đầu xuống bàn.

Cô đối với người có mùi hương dễ chịu kia không có mấy ấn tượng, chỉ nhớ rõ đồng phục của người nọ vừa khít bao lấy dáng người tinh tế, nhớ tới trong công ty người có eo nhỏ như vậy không nhiều lắm, người duy nhất có thể làm cho cô lập tức nghĩ đến, đó chính là Nhan Hâm*.

*Hâm trong hâm mộ, rung động.

Nhan Hâm là người duy nhất trên thế giới này có thể làm cho cô từ đầu đến chân nhìn không vừa mắt, cô đối với Nhan Hâm là thái độ phủ định toàn diện, cho nên ấn tượng tốt vừa rồi cũng lập tức đem đi phủ định.

Mùi nước hoa dễ chịu cái gì chứ, không phải là dùng tiền mua sao, có tiền ai mua không nổi a.

Đang nghĩ ngợi, mấy phần tử tinh anh bên phòng marketing bước vào, đi cuối cùng chính là Nhan Hâm, một thân đồng phục màu lam bên trong là áo sơmi trắng trên cổ khảm đá quý, dựa vào phẩm giá của Nhan Hâm, đá quý kia cũng không phải là giả. Nhan Hâm trang điểm trang nhã, lông mày nhạt cong mà dài nhỏ, đôi mắt hạnh nhân xinh đẹp, không cần vẽ mắt đậm cũng đã đủ đẹp rồi, bình thường luôn dùng màu son nhạt, hình tượng tổng thể nhìn rất vui vẻ thoải mái. Phụ nữ có thể dễ dàng dựa vào đồ trang điểm để làm tôn lên vẻ đẹp tuổi xuân, cũng rất khó có thể làm chuyện này sao cho khéo léo, nhưng Nhan Hâm đúng là người có bản lĩnh.

Trái ngược với Nhan Hâm, Dương Dương lại có vẻ nóng bỏng hơn rất nhiều, màu son môi thích hợp nhất với cô chính là đỏ tươi rực rỡ, màu son này làm không khéo sẽ tạo ra một miệng như dính máu, ngược lại càng khiến cho ngũ quan của cô càng trở nên xinh đẹp mỹ lệ.

Nhan Hâm vừa vào cửa liền cảm giác được một ánh mắt hình viên đạn đến từ trưởng phòng kinh doanh Dương Dương.

Đúng lúc nàng ngước mắt lên nhìn về phía kia, Dương Dương lại đang bình tĩnh lật xem tư liệu, giống như ánh mắt vừa rồi chỉ là ảo giác của nàng.

Đây không phải là lần đầu tiên bị nhìn lén, nếu không phải sớm biết Dương Dương có thái độ thù địch với nàng, nàng sẽ cho rằng nữ nhân này thích nàng.

Dương Dương thích nàng, làm sao có thể chứ. Nhan Hâm cúi đầu, cười bản thân có chút tự mình đa tình.

Dương Dương cùng người trong phòng kinh doanh của mình cười cười nói nói, hướng về người của phòng marketing với vẻ mặt cười cợt, là khinh thường là thù địch lại châm biếm, biểu tình thật sự rất phức tạp, chỉ dùng ngôn ngữ thì không thể nào miêu tả được.

Phòng marketing cùng phòng kinh doanh đã tồn tại thù hận từ lâu, âu cũng do thái độ của 2 vị trưởng phòng, Dương Dương đối với kế hoạch hàng tháng của phòng marketing phê phán diễn đạt không lưu loát, cấp dưới thì nói những người đó không thực tế lại vọng tưởng rồi chỉ chỉ trỏ trỏ, nói xấu sau lưng.

Người của phòng marketing cũng không thích Dương Dương cùng nhân viên phòng kinh doanh, một đám đại lão gia ngày nào nói chuyện cũng đều là tiền tiền tiền, mặc kệ marketing làm cái gì, kinh doanh chỉ có một câu, có thể kiếm tiền không?

Tầm thường! Phòng marketing cấp phòng kinh doanh một từ thật chuẩn xác.

Cuộc họp trước tiên là việc Dương Dương làm tổng kết cuối tháng, bảng báo cáo của cô luôn luôn rất đơn giản, tháng này mục tiêu là bao nhiêu, hoàn thành được là bao nhiêu, các chữ số biểu đồ đều giải thích công việc trong tháng một cách rõ ràng.

Phòng kinh doanh chẳng những vượt mức hoàn thành chỉ tiêu, mà còn tích lũy cho những tháng sau một số khách hàng tiềm năng, đây đích thực là một tin đáng chúc mừng.

Dương Dương cười như như không cười chỉ đích danh phê bình kế hoạch của phòng marketing vừa nhiều lại không thực tế, thế cho nên chẳng ai muốn hoàn thành, người phía bên kia mặt xám như tro tàn, ai cũng muốn cầm xấp tài liệu đánh cô.

Những người của bộ phận khác làm thinh, đối với cảnh gà nhà đá nhau này thấy nhiều thành quen, ai chơi cứ chơi, việc ta ta làm.

Nhan Hâm mở máy tính chiếu PPT, ngoài việc đối chiếu số liệu và tiến hành phân tích bản kế hoạch cuối tháng ra, lại chiếu bản kế hoạch thị trường của tháng sau,sau đó trên PPT là kế hoạch "văn phòng quan ái*" mà việc trên hết sẽ làm là chúc mừng đứa con của nhân viên chủ quản đầy tháng, phía dưới là tổ chức tiệc sinh nhật mừng Dương Dương trong 33 tuổi.

*văn phòng xích lại gần nhau hơn.

Ba mươi ba tuổi… Ánh mắt của mọi người đổ dồn lên người Dương Dương, con số trên kia nhắc nhở mọi người giám đốc Dương đã hoàn toàn là gái trưởng thành, tới tận bây giờ vẫn chưa có tin tức cưới xin gì, trên tay lại không đeo nhẫn kim cương, dựa theo cách nói hiện tại thì chính là gái quá lứa lỡ thì.

Dương Dương xém chút nữa bẻ gãy cây bút máy trị giá gần vạn đồng trong tay, Nhan Hâm, tôi với cô thù này không quên!

Nhan Hâm lần thứ hai tiếp nhận hận ý, thầm nghĩ có một số người ở trong lòng cho rằng đối phương là kẻ thù, thì nhìn nơi đâu cũng giống kẻ thù, Dương Dương cho rằng nàng cố tình làm khó cô ấy, dù cho nàng có giải thích với Dương Dương thì người kia cũng sẽ cho rằng đây là chế giễu.

Nhan Hâm mở ra PPT xem lại lần nữa, không khỏi sửng sốt, kế hoạch quan ái này là do nàng nghĩ ra, nhưng nội dung còn lại do cấp dưới của nàng phụ trách bổ sung, lúc trước nàng không nhận ra được ý đồ của cấp dưới, đứng ở góc độ của Nhan Hâm mà xem thì cái PPT đẹp đẽ này không khác gì vừa cho nàng một bạt tai.

Dương Dương rất nhanh liền nuốt vào một miệng oán khí, tác phong nhẹ nhàng đối với mọi người nói: "Cám ơn ý tốt của giám đốc Nhan, tiệc sinh nhật vẫn chưa chuẩn bị kịp, nhưng mà lễ vật thì không tránh khỏi, hy vọng mọi người tích cực phát huy tình cảm đồng nghiệp, cứ việc chọn chỗ đắt tiền mà mua."

Sau khi kết thúc buổi họp, Dương Dương mang theo nhân viên phòng kinh doanh hùng hổ quay về văn phòng, cô đi tuốt phía trước, giày cao gót nện xuống sàn có thể dẫm chết người, giống như nữ chiến sĩ Amazon dẫn theo đoàn quân anh dũng.

Nhan Hâm thu dọn xong máy tính, nhân viên vẻ mặt trộm cười liền vây xung quanh nàng.

"Lần này chúng ta ngay trước mặt làm cho cô ta khó xử như vậy, không biết có mang hận hay không a?" Người nói chuyện hiển nhiên một chút cũng không sợ hãi, ngược lại còn hả hê dương dương tự đắc.

"Chúng ta làm sao có thể xấu xa như vậy, tuổi của phụ nữ là bí mật a, như thế nào lại bị chúng ta nói ra." Một người khác kiềm nén xúc động muốn cười to.

"Song chỉ có điều không nói đúng thật cũng không nghĩ tới, yêu nữ này lại có thể hơn ba mươi, cô ấy còn có vẻ như vẫn chưa có ý định kết hôn…"

"Ngay cả đối tượng cũng không có."

"Nhưng tôi nghe ai nói cô ấy được lão nhân bao nuôi mà."

"Ai?"

"Là Lão tổng của tập đoàn đúng không?"

"Có lẽ là người khác…"

Nhan Hâm nghe cuộc đối thoại càng ngày càng quá trớn, có dấu hiệu nói xấu, nàng ho nhẹ một tiếng, nói: "Không nên ở chỗ này lan truyền tin tức không căn cứ, trở về làm việc đi."

"Nhan tỷ, chẳng lẽ chị không vui sao?" nhân viên hỏi nàng.

Nhan Hâm nhẹ nhàng nói: "Tôi cũng không thích bị người khác nói đến tuổi tác."

Mọi người lúc này mới bừng tỉnh, Nhan Hâm với Dương Dương, hình như là cùng tuổi.

Nhìn thấy tất cả nhân viên đều im lặng, Nhan Hâm nói: "Được rồi, mọi người cũng đừng nghĩ nhiều, bây giờ trở về bắt tay vào làm việc đi, phòng Marketing tháng sau hoạt động tương đối nhiều, mọi người nhớ cố gắng hoàn thành."

"Vâng !"

Khi không còn ai, Nhan Hâm cúi đầu thở dài, mặt trận này là càng ngày càng hỏng, nàng cũng không rõ ban đầu là ai phóng ra thù địch trước, mà hận ý lại không biết từ đâu mà đến.

*********

Dương Dương chỉ biết cô đối với Nhan Hâm có vấn đề, thật sự là như thế, nàng ta chỉ biết liên tục khơi mào cơn giận của cô, khiến cho cô gắt gỏng y như một con rồng phun lửa.

Trên đường trở về thấy nhân viên trong công ty bu vào một chỗ chụm đầu ghé tai nói chuyện, nhìn cô chỉ trỏ, cô liền hoài nghi những người đó đang thảo luận về tuổi của cô. Chẳng lẽ không ai nhắc nhở Nhan Hâm bí mật trọng yếu nhất của phụ nữ chính là tuổi tác sao? Mà Nhan Hâm cũng là một phụ nữ trưởng thành hơn ba mươi tuổi.

Dương Dương nheo mắt lại, nếu Nhan Hâm xuất hiện ở trước mặt cô nhất định sẽ một phát cắn chết người.

Đang lúc bực bội thì trợ lý giám đốc đi vào văn phòng, Dương Dương bảo pha cho cô một ly cà phê, đặc biệt ghi chú rõ muốn cà phê đen không đường, không sữa, cà phê dùng để pha phải là cà phê để trong ngăn tủ phía bên trái ở tầng cao nhất.

Trợ lý lại bưng cho cô một ly cà phê ba-trong-một, Dương Dương bất quá mới nói hai câu cô gái nhỏ kia đã bỏ chạy ra ngoài, còn nói giám đốc ức hϊếp cô ấy, làm Dương Dương giống như là nữ diễn viên phụ ác độc còn cô gái kia mới là vai nữ chính Bạch Liên Hoa .

Dương Dương gọi điện thoại cho phòng nhân sự, nói nếu người nọ muốn từ chức xin mời cô ta lăn ngay đi, về sau tốt nhất nên đưa qua cho cô một người có thể xử lý công việc thuần thục chứ đừng đưa mấy sinh viên mỗi ngày cứ khua môi múa mép bên cạnh cô.

Hôm nay là ngày quỷ gì mà mấy cái chuyện xui xẻo cứ đổ về một lần vậy a.

"Nghe nói bà nổi điên với trợ lý còn khiến cô gái nhỏ nhà người ta phát khóc?" Người nói chuyện mang theo tiếu ý, thanh âm dễ nghe có thể đi l*иg tiếng quảng cáo.

"Nắm bắt tin tức nhanh quá ha, đồ nhiều chuyện." Dương Dương ngẩng đầu, chống cằm nhìn Trưởng phòng dịch vụ hậu mãi, khuôn mặt xinh đẹp lộ ra vẻ nhăn nhó như ăn khổ qua.

Người họ Đào kia, tên không rõ, mọi người hay gọi là Đào Tử tỷ, giới tính công khai, xưa nay luôn tự hào mình là gay, ở công ty liền trở thành bạn của mấy người phụ nữ.

Giọng nam êm tai trong điện thoại khiến cho người ta thoải mái, thế nhưng cũng nổi tiếng là một gã gay có ánh mắt quyến rũ cùng cử chỉ thanh lịch.

Dương Dương nói: "Anh tới không phải chỉ vì việc nhỏ nhặt này chứ?"

Đào Tử tỷ kéo ghế dựa trước bàn làm việc của nàng ra, nhếch chân, nghiêng người ngồi xuống, quay mặt qua bắt đầu nói bát quái: "Nghe nói bà cười nhạo Tiểu Long nữ trước, sau đó Tiểu Long Nữ mới làm bà xấu hổ ngay tại trận."

Tiểu Long Nữ là ngoại hiệu đặc biệt cấp cho Nhan Hâm.

Diệt tuyệt sư thái lại là ngoại hiệu của Dương Dương, đến từ việc các đối thủ trong công ty muốn lật đổ Dương phái đều bị nàng diệt sạch. .

"Ha, ha ha, ha ha ha." Dương Dương cười lạnh đáp lại.

"Bà thấy chuyện này thế nào?"

Ánh mắt Dương Dương biến thành tia laser muốn xuyên thủng qua người hắn: "Lần này ông lại đặt máy ghi âm à?"

"Không phải, lần này là tôi ghi chép." Đào Tử tỷ phẩy tay nói.

"Câu trả lời của tôi là khôn hồn thì trở về phòng làm chuyện của ông đi, cẩn thận tiền thưởng tháng này một xu tôi cũng không cho ông!" Dương Dương hung hăng nói.

"Thật đáng ghét !" Đào Tử Tỷ giả vờ chấm chấm nước mắt, nói: "Kỳ thật tôi vẫn không rõ, vì cái gì bà lại hận Tiểu Long Nữ đến như vậy?"

"Tôi không hận cô ta, tôi sao phải hận cô ta." Dương Dương nghiến răng nghiến lợi.

"Vậy là ghen tị."

"Cô ta có chỗ nào đáng giá để tôi ghen tị?" Dương Dương cơ hồ muốn đem răng nanh nghiền nát.

Đố kỵ, đố kỵ, ai thèm đố kỵ Nhan Hâm! Trong đầu Dương Dương nổi lên một trận rít gào!

Nhưng mà, cô cứ không vừa mắt Nhan Hâm kia thế thì đã sao.

Loại không vừa mắt này đã có từ lâu, vào lúc cô phải đi giày cao gót đứng ở đầu đường bắt giao thông công cộng dưới ánh mặt trời chói chang thì Nhan Hâm đang ngồi máy bay đi Vân Nam, Côn Minh tham gia cái hội nghị khỉ gió nào đó. Lúc cô tại quán rượu cười làm lành bồi rượu lão già sỗ sàng thì Nhan Hâm mặc lễ phục của Armani ở bữa tiệc tối thượng lưu cao cấp đàm đạo cùng người văn minh… Nhan Hâm phải trả giá cái gì, cái gì cũng đều không có, lại muốn cùng cô đạt được vị trí cao nhất.

Cho nên cô nhìn không vừa mắt, từ tóc cho đến đầu ngón chân, chỉ cần là Nhan Hâm đều không vừa mắt.

"Aiii~ lòng dạ phụ nữ luôn phức tạp như vậy. Tôi nghe một vị danh nhân nói qua, vô duyên vô cớ nhục mạ như vậy chính là do xuất phát từ lòng đố kỵ, cho nên…"

"Tư tưởng này hơi xa rồi đó, ông cút ra ngay cho tôi." Dương Dương chỉ vào cửa nói.

Đào Tử Tỷ tao nhã đứng lên, nói: "Được rồi, tâm tình bà đã không tốt tôi cũng không quấy rầy bà ."

Hiện tại mới biết tâm tình của cô không tốt sao, thế cái ánh mắt nãy giờ là gì.

"Kỳ thật tôi tới cũng là tới hỏi bà một câu, sinh nhật bà định tính toán như thế nào đây!"

"Cút ngay ! ! ! ! !" Dương Dương giờ phút này không phải Diệt tuyệt sư thái nữa, mà chính là Mai Siêu Phong.

Hết Chương 3

Note: Đào Tử Tỷ thực ra là 1 gã đàn ông, gọi là san-ba nan tức đàn ông nhưng mang tâm hồn phụ nữ, ý đại loại là gay/bê đê, mà ko biết dùng từ nào nên thôi mình cứ để nguyên từ đó đi.