Thừa Nhận Đi, Cậu Yêu Tôi, Phải Ko????

1/10 trên tổng số 1 lượt đánh giá
Tác Giả: Đề Cử
Tình Trạng: Hoàn Thành
Hàn Di Tử cô luôn tự tin vào hình tượng học sinh gương mẫu của mình. Nhưng một điều bất ngờ đã xảy ra sau khi bước vào năm học mới 10 ngày cô phải ngồi uống nước với thầy giám thị liên tiếp 10 lần mà …
Xem Thêm

Chương 3
Tùng! Tiếng trống trường thúc giục vội vã vừa vang lên, cả cơ thể tôi như bay phi thẳng một mạch vào cửa lớp, những tưởng có thể xoay một vòng trên ko tuyệt đẹp trước khi đáp xuống thì người tôi ko biết từ lúc nào, sau cú chạm long trời lở đất với cái vật cản vô duyên từ đâu chui ra, ngay lập tức ko thương tiếc rơi tự do xuống đất theo một đường thẳng tắp tựa quả boom nguyên tử, đè bẹp mọi quần thể sinh vật vô tội đen đủi ở phía dưới.

Tuy chẳng thấy đau chút nào vì "địa điểm tập kết" mềm hơn so với mọi ngày nhưng cái tật nhắm mắt mắt nhắm mũi nguyền rủa số phận mình sao đen như tổ quạ đã thành một thói quen khó bỏ, vô thức bắn ra. Tôi xoa xoa cổ tay hơi sái, đỏ lựng, lồm cồm chuyển từ tư thế nằm rũ người sang ngồi nhoài, chẳng để ý gì đến "vật cản" lúc nãy bị tôi phản phảo đang ngôi dậy bên cạnh, toàn thân nó toát ra một khí lạnh chết người.

Dân tình 10C8 như sói bắt được mùi thịt, từ việc "ko nghe, ko thấy" mỗi người một việc trong phút chốc ko hẹn mà bật sang chế độ tò mò, xúm xúm lại hiện trường vụ án tôi vừa gây ra, hét lên như bị bọn khủng bố chĩa súng vào đầu. Nếu ko phải vì giác ngộ được sự yêu thương đối với mình trong chúng từ lâu thì tôi cũng nảy sinh ngờ vực về vấn đề thần kinh của bọn chúng nó rồi.

-Xem kia! Chẳng phải Tử Di và bí thư lớp ta Lăng Tử Thần đây sao_Một đứa tên con trai lên tiếng phát động, giọng gì mà chua ngoa đanh đá hơn cả đàn bà làm tôi từ vui mừng tự sướиɠ bỗng nhiên một phát rùng mình, sống lưng lạnh như bị ma vuốt, hết da gà, da vịt rồi đến da vượn đều thi nhau dựng đứng lên. Bộ não lên tiếng hỏi lại gấp gáp: Hắn vừa nhắc đến ai thế?

-Chậc! Hai người này gần đây tình củm thấy ớn á, hết tỏ tình rồi giờ lại còn nằm đè lên nhau thắm thiết thế kia nữa, đừng làm bọn tôi nghi ngờ nha_Một tên khác dửng dưng chép miệng phê phán, hắn chẳng mảy may suy nghĩ gì về những lời vừa thốt ra.

-Làm lại bọn tôi coi được ko?_Một đứa con gái ra giọng nũng nịu, tí ta tí tớn xen vào chuyện người khác mà ko hay biết mình vừa ném vào đầu người vô tội là tôi một quả tạ rõ nặng. Mặt tôi bắt đầu quá trình đổi màu như kì nhông, từ hồng hào rạng rỡ chuyển sang một màu đen kịt. Ra đa cảnh báo nguy hiểm liên tục hú còi ko dứt

-Nằm đè lên nhau thì cũng coi như gạo đã nấu thành cơm, chúng mày còn ngại gì nữa, bọn tao ko để ý đâu mà lo, thời này yêu đương là chuyện bình thường, bày đặt_Anh chàng lớp trưởng khá handsome với nụ cười cực dễ thương, cũng là bia ngắm lúc đầu khi tôi chân ướt chân ráo bước vào trường phóng khoáng tiếp lời, mặc cho tôi mặt mày đỏ lực vì xấu hổ và cả vì giận nữa.

-...

Chậc, kệ cha chúng nó muốn nói gì thì nó, tôi đây bản tính lương thiện, thật lòng thật dạ, ko so đo kẻ tiểu nhân thừa nước đυ.c thả câu. Cây ngay ko sợ chết đứng, chẳng nhẽ tôi lại vì mấy lời xiên xỏ đó mà thần hồn nát thần tính, phá hủy hình tượng kiêu sa tráng lệ của mình, cho chúng nó muốn nói gì thì nói, ko có cơ hội lần hai đâu.

Tôi nghĩ ngợi mông lung, dẹp hết những cảm giác hỗn độn chế ngự trong mình sang một bên rồi quay đầu sang "liếc mắt đưa tình" cái tên bí thư chết dẫm mới sáng sớm đã cố ý gây chuyện với tôi, định bụng cầu hòa. Đáp lại ánh nhìn "thiện chí" từ tôi bắn sang, hắn chỉ lạnh nhạt đứng dậy, phủi quần phủi áo, quay người bỏ về chỗ ngồi như thể người đang ngồi trước mặt hắn là một con muỗi ko hơn ko kém.

-Eo, người gì mà chẳng galang chút nào, bộ đỡ tôi lên một cái khiến hắn suy tim chết sao?_Tôi bĩu môi nói khẽ, ko muốn để mấy đôi tai đang căng như chão kĩ thuật số kia có cơ hội bắt tin. Ác cảm với Lăng Tử Thần trong tôi ko biết từ lúc nào tăng lên rõ rệt, vì thế, bản thân luôn cố đẩy tất cả mọi trách nhiệm, mọi tội lỗi dù là của tôi hay của hắn cho hẵn lãnh hết rồi từ từ oán trách, ghét hắn thêm. Nhưng có sao, đó vốn là đặc quyền của con gái, trừ phi hắn ko là con trai, lúc đó tôi còn cho hắn một ngoại lệ.

-Ồ!..._Cái bọn trời ghét vẫn chưa thoát khỏi bộ dạng người tiền sử, lại một lần nữa ngẩng mặt lên trời mà hò hét rầm rộ như được gặp minh tinh màn bạc, chặt phăng dòng suy nghĩ của tôi ko chút tội lỗi. Chúng vỗ tay, reo hò, cười nắc nẻ như bị trúng huyệt khiến tôi lại thêm lần nữa, cảm giác lo sợ ko biết ngôi trường mình đang học có phải là trường tình thương ko ="=, lại ùa về.

-Kìa Tử Di!! Nhìn đi đâu thế!

Chúng nó nháo nhào gọi tên tôi tựa như một ngày ko nhắc đến, một ngày ko gọi tên là nhớ vậy, chỉ chỉ trỏ trỏ về phía Lăng Từ Thần từ bao giờ đã đứng trước mặt tôi, gần hơn lúc trước. Hắn ko chút e ngại nhìn tôi chằm chằm, dù ánh mắt tôi và hắn giao nhau, tình hình vẫn ko thay đổi, vẫn là cả 2 người nhìn nhau, ko tránh né. Ngượng ngùng tôi đỏ mặt, cái cảm giác nhìn người khác phái thật lâu khiến tôi ko khỏi oán mình, người đâu mà dễ xấu hổ đến thể. Trong khoảng khắc im lặng hiếm hoi của tập thể 10C8, anh chàng iceboy với khuôn mặt điển trai tựa thánh khắc của trường từ từ cúi người xuống. Ko nhanh, ko chậm đưa tay về phía tôi, đôi mắt chúng tôi "tình tứ" qua lại với nhau, tạo thành một dòng điện nóng phỏng tay nhen nhói trong không trung. Mặt đối mặt nhìn hắn, tâm hồn tôi như một chuyến trở về tuổi thơ lòng vào từng câu chuyện cổ tích mẹ vừa ngủ vừa kể, hình ảnh chàng hoàng tử tuấn mĩ gập người đưa tay về phía nàng công chúa mỹ miều e thẹn hiện ra như một thước phim quay chậm, bật giác làm tôi chìm vào men say lãng mạn. Cuồng dại, tôi ko thèm nghĩ ngợi nhấc khẽ đôi tay nặng trịch còn sưng tấy, theo từng nhịp điệu ko lời vang lên trong đầu, đưa về phía hắn. Đương lức tay tôi đang còn bay lượn giữ ko trung, Lăng Tử Thần bỗng dưng cúi người nhanh hơn lúc này, tay đưa ra sau lưng tôi, chộp lấy thứ gì đó, nhanh cắt trở lại vị trí của mình, để mặc tôi trơ trọi với cái mặt thộn ra đần ko thể tả...

Tôi sững người toàn thân đơ đẹp, dân chúng 10C8 thộ mặt toàn thân chấn động. Cái viễn cảnh ngoài kịch bản thảo sẵn vừa rồi ko những đánh một đòn đả kích lớn vào lòng tự trọng, niềm kiêu hãnh bấy lâu nay tôi lun gìn giữ vừa tàn nhẫn vùi lấp hi vọng về một câu chuyện tình đẹp đẽ lung linh mới chớm nở trong tôi. Khỏi phải nói, hội đồng người vượn 10C8 sau khi trấn thần sung sướиɠ nhường nào: nữ ngoài mắt tiếc rẻ nhưng trong bụng mở cờ như hội vì tình địch lớn nhất của bọn họ, trong công cuộc chiếm đoạt trái tim iceboy, là tôi đã bị chính hắn một phát đá văng khỏi vòng gửi xe; còn hội nam độc thân 10C8 mặt mũi hạnh phục vì một nữ nhân tiếp theo bị loại, tạo cơ hội cho bọn chúng có dịp tán tiếp dù đối tượng ko mấy...bắt mắt cho lắm nhưng trong thời buổi con gái chỉ biết chạy theo hội điển trai toàn diện này, như thế cũng coi như một gói khi đói bằng một bát khi no rồi.

Bật người dậy, quyết ko để cho mình sa vào vũng bùn quá lâu, lấy lại chút sắc thái, tôi đi trong tiếng reo hò của mọi người như một đấu sĩ vừa thắng trận (thực ra hoàn toàn ngược lại), trở về địa bàn cát cứ, tìm cơ hội "thiên thời, địa lợi, nhân hòa" trả thù. Quân tử báo thù 10 năm chưa muộn thì 100 năm hãy còn sớm chán.

-Hi! Bạn đẹp!!!_Vừa thấy tôi lao đến, Kì Như mặt dày nở nụ cười chết ruồi như ko nhìn thấy gì, đon đả chào hỏi, tiện thể cẩm lấy lòng bàn tay vẫn còn ấm nóng bởi dư âm ban nãy, đặt lên đống truyện trên bàn, nháy mắt.

-Ngươi..._Toan mắng nó một trận vì tội dám xem nhẹ phẩm giá của tôi, cống đồ hối lộ thì mắt tôi lại lóa lên, sáng rực như nhìn thấy đồng tiền mấy chục tỉ trước ảnh bìa của quyển truyện trên hết. Đó là crash-bộ truyện tôi phải còng lưng chống cằm ôm laptop cả một buổi để săn trên các trang web bán hàng, chẳng cần suy nghĩ, tôi nói luôn, liên tục dỗ dỗ bản thân phải chịu đựng_Thôi được! Lần này thôi nhé, lần sau ta tuyệt giao luôn

-Oki mà!_Kì Như cười rõ ác khi đạt được mục đích. Đúng là...gian xảo ko hơn tôi

Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, tôi nhanh chóng phủi hết mọi xấu hổ, ngượng ngùng ban nãy, cho vào thùng rác, theo mạch chuyện của Kì Như mà tám ko biết trời ơi đất hỡi. Máu buôn dưa lê theo di truyền bắt đầu hăng lên như nước sôi vừa chín, chưa đến cao trào thì ông thầy chủ nhiệm đã đĩnh đạc trở về tổ ấm với những đưa con thơ, đảo mắt nhìn chúng tôi một cái. Khi chắc chắn 46 chỗ ngồi đã được lấp đầy, ông thầy đảo mắt chiếu tướng lên người tôi, thinh thinh một hồi mới hắng giọng:

-Tử Di!

-Dạ!_Tôi giật thót trước tiếng gọi đầy áp lực, lông mày đột nhiên mấp máy dự báo có điềm chẳng lành.

-Em qua chỗ kia!_Liếc mắt sang hướng khác, ông thầy chỉ tay về phía cây hài siêu tếu lớp tôi, ra lệnh_Hùng, em qua chỗ Tử Di ngồi!

-..._Tôi theo hướng thầy soi sáng, cẩn thận đưa mắt quét một vòng phạm vi dân cư xung quanh Hùng tếu xem có bóng dáng kẻ thù ko, rồi an tâm thở phào nhẹ nhõm vác cặp một cách tự nguyện lập đô ở chỗ Hùng tếu. Cái thân thể mập mạp béo trắng của Hùng tếu vừa nhích ra khỏi chỗ, hình ảnh Lăng Tử Thần đầu hướng về phía cửa sổ ném mắt ra khoảng không bên ngoài như một ám ảnh xuất hiện to tướng trong đáy mắt tôi. Mếu mặt đau khổ, tôi nhìn thầy, nhìn căn cứ địa và con bạn yêu dấu đầy luyến tiếc, khóc ko nổi, mỉm cười xả giao với Lăng Tử Thần khi hắn đột ngột quay đầu lại. Hôm nay đúng là quá đen, tôi đánh giá, hì hục vác cái cặp bự chảng quẳng lên ghế, ấn định biên giới rõ ràng với hắn. Nước sông ko phạm nước giếng, mong hắn nể nụ Second Kiss của tôi mà để quãng đời sau này của tôi được yên...

Cạch! Ngòi bút chì trong tay tôi chán nản rơi xuống, chạm mạnh vào mặt bàn, tạo âm thanh cô động phá tan bầu ko khí im lìm đang ngự trị trong lớp học. Bao ánh mắt từ tứ phương tám hướng nghe động liếc về phía tôi, một phần tò mò, một phần khó chịu. Trả lại cho chúng nụ cười cầu hoà, tôi cúi đầu nhìn từng dãy số chằng chịt trong quyển đại số dày cộp, thở dài sườn sượt, miệng mồm ngứa ngáy khó chịu dễ sợ. Đối với một bà tám chuyên nghiệp như tôi, im thin thít suốt 45 phút đúng là cực hình, như dội bom nguyên tử vào tim vậy, huống hồ trong người tôi giờ lại chứa rất nhiều tâm sự muốn giải toả. Nếu là ngồi bên Kì Như, khoá miệng chặt mấy cũng ko sao, tôi và nó vẫn có trò tiêu khiển để đốt thời gian, còn giờ thì, nghĩ mà thương cái số cầm tinh con chuột của mình, sao tôi lại phải ngồi bên cạnh cái tên dù có lấy thìa cạy miệng một lời cũng ko chịu thốt ra như Lăng Tử Thần chứ. Nghĩ ngợi no xong, tôi "liếc mắt gửi tình" về phía Lăng Tử Thần đang chăm chú đọc sách, con tim bỗng sao cuống cuồng đập liên hồi, đôi gò má vô thức nóng ran. Quả thực khi hắn chú tâm vào một việc gì đó, khuôn mặt luôn toả ra sức lôi cuốn kì lạ, ko chỉ đẹp mê hồn mà còn thật bình yên, như mặt biển lặng lúc bình minh mới hé. Nếu lúc trước ko đυ.ng độ với hắn, bị hắn quay như chong chóng mấy lần, chắc tôi sẽ chẳng ngần ngại mà nộp đơn đâm đầu chảy máu vào cái hội fan cuộng trai của hắn mất, hoặc tệ hơn, liều mạng đeo đuổi hắn từ trướng đến nhà từ nhà đến trường, nửa đêm nhớ người tựa gốc ổi ngẩng mặt nhìn trăng nhớ người rồi điên điên khủng khùng nhất là vác đàn leo tương đột nhập nhà hắn, cất tiếng hát bò rống vừa đàn vừa tỏ tình theo lời ca sến đặc. Bật cười nhẹ, tôi thả hồn bay bổng theo làn gió thoáng qua mát rượi, thèm thuồng nhìn mái tóc mun đen ánh lên dưới nắng mai đung đưa trong gió, ý muốn chạm nhẹ trơ trẽn dâng lên như dung nham núi lửa, ép

tôi ko suy nghĩ vô thức đưa tay lên đầu hắn, vuốt vuốt.

-Làm gì thế?_Hắn bất chợt quay lại, đưa đôi mắt có chút ấm nhìn tôi hiếu kỳ, môi chợt cong lên nhẹ ma mãnh.

-A..._Giật mình cuống cuồng rút tay lại, tôi đánh trống lảng đến loạn_Haha, thấy có con sâu tội nghiệp mắc vào tổ quạ nhà cậu, tôi phóng thích giùm thôi mà, đừng để ý, cũng ko cần cậu phải nói cảm ơn đâu.

-Thật?_Hắn hoài nghi.

-Ko thật thì khi ko tôi sờ vào đầu cậu làm gì_Tôi ra sức nguy biện, nhất định ko thể để hắn biết tôi có chủ ý vuốt tóc hắn, nếu ko, hắn sẽ được nước vênh mặt lên trần nhà chế giễu tôi mất. Mới nghĩ thôi đã thấy nhục hơn con cá nục.

-Đưa đây_Hắn chìa tay về phía tôi.

-Đưa cái gì?_Mồ hôi tôi chảy ròng ròng, hắn mà đòi tiền chắc tôi thắt cổ tự diệt mất, cháy túi rồi còn đâu.

-Con sâu vô tội.

-À!_Biết lấy đâu ra trời, làm gì có chứ_Tôi cho nó nhảy dù xuống sân rồi.

-Cậu là người đầu tiên nói dối ko đỏ mặt đấy_Hắn rõ ràng đang chế giếu tôi mà, sao hắn ko chịu uốn lưỡi 7 lần trước khi nói đi nhỉ, mỗi lần mở miệng là y xì có người đau tim mà chết. Thấy ghét ghê, thế mà tôi còn cho hắn diễm phúc được tôi ngắm.

-Tôi có đỏ mặt mà, cậu... _Mặt tôi vẫn còn nóng nè

-Hàn Tử Di!_Giọng ông thầy chủ nhiệm vang lên như hung thần, tạt một nồi nước sôi lên người tôi, làm tôi giật thót, im bặt_Ra chơi hẵng ngắm, được chứ? Con gái gì mà ko biết chút tế nhị gì cả. Giờ thì nói đáp án bài này cho tôi.

Trên mặt bảng đen ngòm, dòng đề bài được viết bằng phấn trắng xấu hơn gà bới đập vào mặt tôi, đằng trên còn có chú thích " đề khối A năm 2011" nữa cơ. Thế thì thà bắt tôi bơi giữa sa mạc nghe dễ làm hơn ấy. Với dân khoa xã hội như tôi, bài toán bình thường đã khó rồi chứ nói gì đến mấy bài này, thấy đúng là đang làm khó tôi đấy mà. Hừ! Cũng tại cái tên Lăng Tử Thần đáng ghét mà ra cả, ngồi bên hắn là y rằng có hung thần đến thăm.

Đứng hình nhìn ông thầy ko rời mắt chiếu tướng mình, nước mắt như chảy vào trong, theo tuyến mồ hôi ko ngừng phát tiết. Trời ạ, phía trên phía dưới tôi có chuyên toán chuyên anh, bên phải bên trái là chuyên toán chuyên sử, vậy mà, chẳng có ma nào chịu nhắc khẽ tôi một tiếng, miệng cứ y như có băng gián dính vào ấy, đúng là bằng mặt ko bằng lòng mà. Hix.

Thấy tôi toàn thân đóng băng, ấp ú chẳng thành câu, ông thầy sợ mất thời gian nên đành cho tôi ngồi xuống, kèm thêm câu nhắc nhở đầy ngụ ý.

-Toán học rất khó và đa dạng, tôi mong các em phải hoàn toàn tập trung vào bài giảng của tôi, nó sẽ rất có ích cho những kì thi sau này. Đối với những em chuyên tự nhiên cần phải chú ý nhiều hơn nhiều vì bản thân các em khó thích ứng được với các môn tự nhiên, nếu ko, chẳng những đại học khó với tới mà cao đẳng cũng khó lòng đậu, hiểu chứ.

Rõ ràng thầy đang ám chỉ tôi đây mà, hix. Khó sống quá, khó thở quá.

Ra chơi, tôi trở về cố hương kể khổ với Kì Như và xin nó tư vấn. Đáp lại, nó chỉ gặm nốt cái bánh mì rồi chép miệng bâng quơ gian xảo:

-Tiết tiếp là tiết Anh, bọn tự nhiên thường yếu môn này.

Nghe thế, tôi như vớ được vàng, miệng cười khẩy nhìn nó với điệu ranh mãnh nhất. Nó đúng là quân sư tuyết vời nhất của tôi luôn cho tôi lời khuyên xác đáng, yêu nó ghê á.

Hôn gió cho nó mấy cái, tôi đủng đỉnh về chỗ ngồi, chẳng thèm liếc nhìn bọn con gái trong lớp cứ chốc chốc ném tôi ánh mắt hình viên đạn. Lòng nảy sinh nhiều mưu mô toan tính đến ko tưởng và phi thự tế, tôi đặt mông lên ghế, khóe môi mấp máy một bài hát nhất thời ko nhớ tên chờ khoảng khắc dấy cờ khởi nghĩa. Hồi trống vào tiết vang lên, tôi hí hưởng nghếch mặt lên trời, mỉm người ko ngớt, khiến con bạn ngồi bên phải cười nhạt đầy ý mị. Lăng Tử Thần ơi là Lăng Tử Thần, đến lúc ngươi phải về quê cư ẩn rồi...

Tiết Anh đến, tôi ra sức thể hiện trí tuệ của mình, liên tục giơ tay phát biểu xây dựng bài làm bọn bạn xung quanh há hốc mồm ngưỡng mộ. Nhưng cái đó ko phải là thứ tôi muốn, cái tôi muốn chính là cái mặt điển trai của Lăng Tử Thần phải nằm trong tầm ngắm của cô Anh cơ. Với nhiều năm lăn lội trên thương trường học tập đầy khổ ải, tôi đã đúc kết được nhiều kinh nghiệm thâm thúy cho mình. Theo như tôi biết, mọi giáo viên đều có cái nhìn rất công bằng với học sinh của họ, ngoài việc tiếp nhận ý kiến của những học sinh chủ động, họ còn muốn để những học sinh nhút nhát khác nêu lên quan điểm. Do đó, chỉ cần tôi khiến cho cô để ý đến Lăng Tử Thần-người ngồi gần tôi, học sinh chuyên anh, và cũng là kẻ chưa hề giơ tay của hắn lên lên-chắc chắn, hắn sẽ bị cô chiếu tướng, gọi tên cho mà xem.Để đạt được điều đó, tất nhiên tôi phải để cô nhìn tôi nhiều hơn, biết đến tôi nhiều hơn, chỉ có như thế, Lăng Tử Thần ngồi bên cạnh dù cố trầm lặng nhất có thể cũng khó thoát khỏi tầm mắt.

"Hehe, mình đúng là thiên tài tuyệt đỉnh". Cười đều nhìn hắn, tôi thầm thán phục mình, "con cái nhà ai mà giỏi thế ko biết."

-Who sits next to Tu Di, Can you answer me this question?_Hay lắm, đúng như tôi đoán, cô đưa tay chỉ về phía hắn, mời hắn phát biểu.

"Đến lúc rồi!" Tôi mỉm cười mãn nguyện, sung sướиɠ từ từ đâm đầu vào chỗ chết.

Lặp lại kì tích như tôi ở tiết toán, hắn ko thể trả lời được câu hỏi của cô, đơn giản thôi, hắn đâu chú ý nghe câu hỏi chứ, nãy giờ chỉ lúi cúi viết cái gì đó. Tất nhiên tôi sẽ ko như hắn lúc nãy, chỉ biết im lặng chứ, ở đời sống phải biết hướng thiện, thấy nạn phải cứu.

Tôi viết đáp án lên giấy, ko hoàn toàn là đáp án đúng, chỉ hơi sai một chỗ thôi, đẩy từ từ sang bên rồi giật giật tay hắn. Khi nắm chắc hắn đã cúi đầu nhìn xuống, tôi mới gõ đầu ngón tay lên mảnh giấy, ra hiệu bảo hắn đọc đi. Con người ko phải là thánh nhân, thấy nạn tất trở nên hèn hạ dù người đó có cao sang, quý phái tới đâu. Hắn cũng thế, bình thường ra vẻ cao ngạo ko biết đến người khác thế thôi, chứ khi bản thân mình gặp nạn thì vứt bỏ hết mọi suy nghĩ, ko ngần ngại nắm lấy sự giúp đỡ của người khác, đọc to dòng chữ trong mảnh giấy tôi đưa. Cô Anh thoáng nhíu mày nhăn mặt nhìn hắn, rồi liếc sang cánh tay đang giơ cao của tôi, gọi tôi đứng giậy trả lời.

Thời điểm nâng cao oai phong của tôi, đẩy hắn xuống vực sâu địa ngực đã đến, tôi ngẩng mặt, tự tin trả lời câu hỏi. Ko cần đoán cũng biết giờ hắn thù tôi nhường nào, trách sao được, do hắn muốn chiến với tôi mà. "Lăng Tử Thần, đấy chiêu là gậy ông đập lưng ông đấy, muốn chơi với tôi ko dễ đâu."

Nhận được câu trả lời hoàn hảo từ tôi, cô Anh khoát tay cho tôi và hắn ngồi xuống, đả kích Lăng Tử Thần:

-Tôi biết các em rất giỏi, nhưng, môn tôi cũng là một môn quan trọng, xin các em chú ý cho, những người nãy giờ ko chú tâm vào bài, tôi ko muốn các em lặp lại lần nữa.

Nghe xong câu nói của cô, tôi khoái trá quay đâu sang Lăng Tử Thần vẫn lạnh lùng nhìn lên bảng, hả hê nở nụ cười hạnh phúc tươi rói, chế giễu:

-Xin lỗi nhé, lúc nãy làm bạn trả lời sai, thiếu chút nữa là đúng rồi

-Ko sao_Hắn cười đáp lại, ko giận, ko buồn, nhìn tôi thích thú làm tôi chợt rùng mình lạnh người. Cảm giác tính mạng bị đe dọa như bão ập đến. Bất giác nhìn hắn thêm lần nữa, tôi ko khỏi tự hỏi lòng mình "Rốt cuộc muốn bày trò gì nữa đây?"

Added (31/05/2012, 5:05:23)

---------------------------------------------

-Hàn Tử Di!_Cô giáo trẻ dạy hóa lần trước hắng giọng, mắt ko rời sổ "tử thần" gọi tên tôi lên kiểm tra bài cũ. Dư âm của thắng lợi ban nãy vẫn chưa nguội hẳn, tôi rạng rỡ đứng dậy, tinh thần sảng khoái sẵn sằng nghênh chiến quân địch. Đối với tôi mà nói, môn hóa cũng chẳng khó nhằn mấy, những bài bình thường cho bọn ko thuộc phận sự môn hóa như tôi thì chỉ cần mấy phút mằn mò là ra đáp án, dễ như khỉ ăn ớt.

Hí hửng cầm sách vở lên bảng, tôi tự tin nhìn bà cô trẻ, nở nụ cười xã giao đúng chất. Chẳm thèm đáp lại cho phải phép, bà cô đưa mắt nhìn xuống dưới đất, soi vào chân tôi, cười giễu cợt:

-Em xem ra rất coi thường tôi thì phải?

-Ko, ko phải ạ_Tôi xua tay nhặng xị, dám đắc tội với giáo viên thì coi bộ quãng thời gian gòng lưng cắp sách đến trường sau này của tôi sẽ tăm tối như địa ngục mất. Một điều nhịn chín điều lành mà, ko nên nóng vội mà làm hỏng đại sự của mình.

-Vậy bitít của em đâu? Hay em cho rằng tôi ko đủ trình độ để em tôn trọng tôi đúng nghĩa, việc chấn chỉnh tư trang cũng ko cần thiết?

-Tư trang?_Tôi hỏi lại, cúi nhìn mình một lượt trừ trên xuống dưới. Rõ ràng tôi đã tống bộ pijama dở hơi lần trước làm tôi mất thể diện rồi mà, chẳng nhẽ tôi nửa đêm mộng du đem ra mặc lại??? Nếu thế chẳng tôi điên lên mất.

Yên trí nhìn bộ đồng phục dễ thương đang phủ trọn lên người mình, tôi toan hỏi lí do tại sao bà cô kia lại mỉa mai như thế thì chợt nhận ra mình đang đi chân trần, đôi bitít mới cóng tôi đòi hết nước bọt mẹ mới chịu xì tiền ra mua mấy hôm trước giờ ko cánh mà bay, để lại 10 ngón chân mong ngóng tin người. Tôi le lưỡi cắn môi nhỏ nhẹ xin bà cô về chỗ lấy dép, trong đầu tua lại cảnh mình nóng nức quá hóa rồ cởi bỏ đôi dép cho mát rồi vứt như rải thây dưới chân mà ân hận, toàn thân nóng lên như cá nằm trong chảo, chỉ biết cúi đầu chữa ngượng, căng tai lên nghe bọn bạn vô tâm vô tình thoả thích cười khúc khích phía dưới.

Mắt mở tròn hết cỡ, đảo đi đảo lại quanh vùng lãnh thổ của mình, tôi điên tiếc tìm kiếm bóng hình thân yêu. Mồ hôi chảy trên đỉnh thái dương vô thức rơi tõm, vỡ tan dưới đất, tôi nuốt nước bọt, nghĩ đến thảm cảnh của mình cũng như giọt mồ hôi vô tội kia mà ớn lạnh, lòng ko ngừng kêu khổ. Vò đầu bứt tai một hồi, tôi mới nhận thức được sự thật rằng chúng đã bị kẻ nào đó bắt cóc, và nghi phạm đáng ngờ nhất đang ở đây, Lăng Tử Thần. Hoàn toàn dễ hiểu thôi, hắn vừa bị tôi làm cho bẽ mặt giữa cả lớp, một phát phá vỡ hình tượng hoàn hảo mà hắn đang mặc thì việc trả thù, có qua có lại là chuyện đương nhiên, hơn nữa, hắn lại có một vị trí tiến thủ rất thuận lợi-ngồi ngay bên cạnh tôi, chỉ cần lấy chân sút một quả, đôi bittít của tôi có thể bay hàng vạn dặm sang lào chứ chẳng chơi đâu. Vì thế, đừng nói tôi áp đặt mọi thứ lên hắn, thay vào đó, hãy tán thưởng cho tôi vì tôi quá thông minh sẽ đỡ tốn kém hơn đấy.

Khinh bỉ ngẩng đầu nhìn hắn đang vô cảm chờ tôi xéo đi, tôi thất vọng cười nhạt, lắc đầu nguầy nguậy trước sự vô liêm sỉ của hắn. Quả thực, chiêu này của hắn rất được, vừa có thể hạ nhục tôi, bắt tôi làm trò cười cho mọi người, vừa có thể một cú ném tôi vào danh sách đen của bà cô chẳng có mấy thành ý với tôi kia. Mà nè, đừng vội, nó chỉ khiến tôi thêm xem thường, khinh miệt con người hắn mà thôi.

Đường đường là Hàn Tử Di đầu đội mũ chân đạp dép lại bị tên tiểu nhân ko hơn ko kém này chơi một vố thật đau, nhục thì nhục thật nhưng phục thì còn lâu nhớ. Thua keo này bày keo khác, tôi ko tin 2 năm còn lại của mình ko đủ để chơi lại hắn một vố đau hơn, thảm hơn.

Nắm tay thành 2 đấm to, tôi quật cường định đứng dậy bày tỏ nỗi khổ bi ai của mình thì đôi bitít của Lăng Tử Thần như một đống vàng bị ai đánh rơi lấp lánh rọi vào mắt tôi. Khóe miệng chợt giật giật mấy cái rồi cong lên xảo hoạt, tôi mưu mô ko ngần ngại chộp lấy đôi bitít to tổ bố hơn chân mình những mấy site của hắn, mặc vào chân, tạm thời che mắt bà cô trẻ đáng ghét trước đã.

Nhích từng bước nặng trịch tựa đeo chì lên bục giảng, lơ đẹp tia nhìn lạnh băng của Lăng Tử Thần đang phong tỏa lên chân mình, tôi chăm chú làm bài trên bảng, cầu trời khấn phật cho thị lực cái bọn chăm buôn dưa siêng chém gió dưới kia giảm đi, nếu ko tôi chỉ còn nước gieo mình xuống Hoàng Hà bầu bạn với cá vì cái tin giật gân "Hàn Tử Di ngang nhiên mang bitít của iceboy, anh em, gϊếŧ!".="=

Cách!_Viên phấn trên tay tôi chạm mạnh vào mặt bản, gãy một phát an tọa xuống đất mẹ. Bà cô trẻ nóng lòng nhìn tôi, nghiêm mặt soi từng dòng từng chữ trên bảng, cố tìm ra một lỗi nhỏ để hạ điểm. Tất nhiên, tôi ko phải là người ngu ngốc đến mức chừa đường cho hươu chạy, cái bài bà cô ra tôi đã xem qua sách học tốt vài lần, nhẩm thêm mấy canh giờ, chép ko sai một chữ thì lấy đâu ra lỗi mà bắt. Nếu bà cô kia tìm được, tôi xin đi đầu xuống đất.

Mừng rỡ nhìn bà cô trẻ khen nứt mặt nổ mũi bài làm của mình, tôi nhìn con 9 roi rói trên bảng to đùng mà khóc hạnh phúc, ko uổng công đêm đêm tôi châm đèn học thuộc, cuối cùng cũng có ngày vinh quy áo gấm về nhà. Một phần do mừng điểm cao, một phần do chiếc bitít quá khổ choán nhiều diện tích, tôi đi lại cực khó khăn, ngươi như chực bổ nhào về phía trước, may mà công phu tôi thâm hậu, muốn bổ cũng chả có cơ hội, hehe.

Theo lời của bà cô, tôi kiêu hãnh tiến đến bàn giáo viên lấy sách vở về chỗ ngồi, niềm vui huân hoan trào dâng trong từng mạch máu khiến tôi bước đi ngày càng nhanh. Sắp đến gần nơi cần đến, hai chân tôi bỗng dưng cuống cuồng giày xéo lên nhau, chân nọ giẫm chân kia, người cứ thế theo quán tính đi về phía trước, bị giật lại đột ngột thì theo tự nhiên bổ nhào về phía trước ko thèm hỏi han não bộ. Thấy nguy, hai tay tôi vơ vội trong không trung, cố nắm lấy cái gì đó làm trụ, giữ vững thân thể nhưng muộn rồi. Vớ được chiếc khăn trải bàn, chưa kịp làm gì cả, thân thể tôi ko còn cứu vãn được, thuận buồm xuôi gió vồ ếch một cách ngoạn mục. Sau tiếng "uỵch" vang vọng từ tôi phát ra là tiếng "xoảng" rõ to đầy thách thức của chiếc bình hoa cỡ 500k lận, ko những thế noi gương tiền bối đi trước, đống sách vở trên bàn cũng tự sướиɠ bay lên, nhào một vòng trên ko tuyệt đẹp rồi lả tả rơi xuống đất như lá mùa thu rụng về cội.

Khóc ko thành tiếng, tôi ngồi dậy, xoa đầu đau điếng, nhẩm tính đây là lần thứ 2 trong ngày được ôm đất mẹ, mặt đỏ gay như gấc trong tràng cười vỡ trời của lũ bạn. Chưa bao giờ, tôi cảm thấy mọi thứ tồi tệ đến thế, lúc bị ba mẹ đánh, lúc phải tạm biết với Jun-kun ở biển Nha Trang, lúc chia tay với Khải Phong nữa...ko gì đáng sợ hơn lúc này. Khóe mắt đã ướt, sóng mũi đã cay, nhưng, tôi ko muốn khóc, chỉ tổ khiến mình thêm nhục nhã, khiến người ta thấy tội mà thương hại.

Ko để mình trở thành trung tâm tiệc cười thêm nữa, tôi run run gắng gượng đứng dậy, cúi đầu thật thấp giấu sự xấu hổ đang tỉ lệ thuận tăng lên với mức độ đậm của màu đỏ trên mặt, cố chú tâm nhặt lại mọi thứ đang phơi thây trên đất.

"Nếu là Khải Phong, nhất định cậu ấy sẽ giúp mình" Ngớ người trước dòng suy nghĩ vừa xẹt qua, tôi bần thần, cảm thấy mình thật trơ trẽn, điên rồ. Lần nào cũng vậy, những lúc tôi yếu đuôi, hình ảnh cậu ấy lại bất giác hiện ra trong tiềm thức, để tôi lại lần nữa điên cuồng tìm đến sự thương hại của cậu ấy. Tôi khinh bỉ sự thương hại, nhưng lại mong Khải Phong thương hại mình, quan tâm mình, ghét người khác chà đạp niềm kiêu hãnh của tôi, nhưng chính mình lại tự tay xát muối vào nó.

Mỉm cười chua xót, tôi tiếp tục nhặt, lũ bạn thừa nước đυ.c thả câu, kẻ lấy điện thoại chụp lại chuẩn bị đăng lên face, người lại thì thào bàn tán. Chợt, bọn nó rống inh ỏi, thêm một lần nữa, trở về thời nguyên thủy ăn lông ở lổ.

Tờ giấy cuối cùng chỉ còn cách tôi 3 mét, lạch bạch như con vịt bầu, tôi mới lết nổi tiếp cận nó, toan đưa tay nhặt lên thì đã bị ai đó lấy mất. Ngẩng mặt nhận dạng, tôi sựng người, Lăng Tử Thần đang đứng trước mặt tôi, một tay cầm mảnh giấy kia, tay còn lại ko một lời giải thích giật hết toàn bộ những gì tôi đã nhặt được, xếp cẩn thận rồi đặt trên bàn giáo viên, thuận miệng nói luôn:

-Với tư cách là một bí thứ, thay mặt bạn Tử Di và cả lớp, em xin lỗi cô vì đã làm hỏng giờ của cô hôm nay, mong cô có thể tha thứ.

-À_Bà cô trẻ như tỉnh mộng, cái mặt mê trai hiện lên rõ mồn một, cười dịu dàng xua tay_Ko sao, nhờ vậy cô cũng được xem kịch hay mà

-Cảm ơn cô_Lăng Tử Thần ko nói gì thêm, tiến về phía tôi, lôi tôi mặt vẫn thộn ra về chỗ như lôi con cún con nhà hắn trong ánh mắt của toàn thể 10C8.

"Lại gì nữa đây, hắn ta đang thương hại mình ư?" Ném ánh mắt nghi hoặc về hắn, tôi giằng tay ra khỏi hắn, ngẩng cao đâu kiêu hãnh tự mình bước về chỗ. "Đã thu bitít người ta rồi còn mặt dày vờ thương hại, ngươi nghĩ ta ngu ngốc để mặc cho ngươi toại nguyện sao, mơ đi cưng"

-Đưa đây!_Lăng Tử Thần lạnh nhạt, tay chìa về phía tôi, giọng đích thị đang ra lệnh.

-Ko!_Tôi quay mặt sang hướng khác, bướng bỉnh đáp trả. Sao tôi lại phải tự nguyện dâng trả đôi bitít chết tiệt này cho hăn trong khi hắn lại ngang nhiêu lấy bitít của tôi đi giấu chứ, đã thế, một lời xin lỗi cũng ko thèm nói. Muốn tôi trả, trừ phi hắn quỳ gối xuống đất cầu xin tôi, lúc đó tôi còn có thể niệm tình vẻ đẹp của hắn mà cân nhắc.

-Trả đây!_Hắn kiên nhẫn, người chẳng hề có chút hành động gì gọi là hối lỗi cả, đúng là bực cả mình

-Cậu điếc hả? Ko trả là ko trả_Tôi mặt dày nghiêm nghị, ko phải tôi muốn giữ dày hắn làm kỉ niệm đâu nhá, tất cả chỉ tại vì nếu trả, tôi lấy cái gì mà mang, hơn nữa, chẳng phải người gây tội trước là hắn sao, mắc mớ gì tôi phải nhân nhượng.

-Đừng có quá đáng!

-Quá đáng? Ai mới quá đáng đây?_Tôi đưa tay vuốt chiếc mũi nhọn hoắt của mình theo đúng điệu mấy tên mafia trên phim, tai còn lại dí vào ngực hắn, hơi dí thôi nhé, nghểnh đầu sang một bên, cời cợt_Người lấy bitít của tôi giấu đi, làm tôi ê mặt ko biết nấp ở đâu trước bọn dân tình 10C8, đẹp hơn còn được vồ ếch miễn phí ko mất tiền nữa chứ, chẳng phải là cậu à. Cậu ko biết trơ trẽn thì sao tôi có thể biết mình quá đáng chừng nào được, đừng làm tôi mắc cười nha.

-Giấy bitít của cậu? Tôi ko làm cái chuyện hạ nhục thanh danh của mình như thế

-Gì chứ? Thanh danh? Thanh danh của cậu được bao nhiêu? Hơn ai chứ?

-Tóm lại tôi ko làm chuyện đó

-Ngoài miệng thì chối đây đẩy, trong bụng lại gật đầu lia lịa, khẩu phật tâm xà. Chỉ biết chê bai người khác này nọ trong khi cậu cũng chẳng khá hơn ai_Tôi ra mặt giễu cợt, thân thể ko biết từ lúc nào đã đứng dậy, tiến lại gần hắn, ngón tay hết di vào người hắn rồi lại chỉ chỉ lên mặt hắn hết sức đanh đá, cố chọc tức con người chưa bao giờ nổi điên vì tôi này.

-Cậu xem ra màng nhĩ bị đứt rồi, tôi bảo tôi ko lấy, nghe chứ?_Hắn mỉa mai, thâm ý rõ ràng muốn đả kích người, lấy lòng bàn tay túm gọn ngón tay tôi ko thương tiếc khiến tôi hoảng loạn rụt tay ra như phải bỏng, chút dư âm âm ấm còn vương trên da sao vẫn đượm thật lâu.

-Tôi tin cậu tôi chết liền ấy. Đời đời có kẻ nào gϊếŧ người lại tự thú đâu. Cậu ko lấy, chẳng hóa tôi tự thu đồ của mình chắc_Tiếp tục gân cổ lên cãi, tôi hoàn toàn phủ nhận những gì hắn đã giúp đỡ tôi lúc nãy, thay vào đó mà áp đặt, cho hắn là thủ phạm. Nhưng ngoài hắn ra, kẻ rắc tâm hãm hại một cô gái yếu đuối như tôi là ai chứ? Ko thù ko oán mà khử nhau quả thật vô lí.

-Câu mà ko...

-Hàn Tử Di, có người tìm cậu kìa_Tiếng gọi thất thanh của Chiêu Anh như một nhát dao chém đứt lời nói của Lăng Tử Thần, hắn ta ko ai bảo, cùng tôi quay đầu ra phía cửa lớp, nơi cô nàng hoa khôi đệ nhất 10C8-Đặng Chiêu Anh đang đứng.

Thấy Lăng Tử Thần ko nói gì nữa, tôi quyết định "mượn tạm" bitít của hắn mang đi đón khách, thầm tưởng bở về một chàng trai đẹp chết người đang chờ mình mà ko khỏi cười một mình, óc liên tưởng của tôi ngày càng sa đọa rồi.

Mới bước chân ra khỏi cửa, tôi lập tức xị mặt, hóa ra là con gái, lòng chẳng muốn tiếp chút nào, ko có hứng. Cô bạn tóc tết 2 bím với chiếc kinh to sụ che gần hết nửa khuôn mặt nhìn tôi, hiểu ý cười nhạt:

-Cậu là Hàn Tử Di?

-Ừ_Chán nản, tôi đáp trả gỏn lọn, bản hiệu cô bạn có ghi "Đỗ Hoài Nhi, lớp 10C7", ko phải người lớn tuổi, nghi lễ ko cần thiết.

-Thầy giám thị có chuyện muốn nhờ cậu, bảo cậu đến gặp thầy ý.

-Hả? Thầy giám thị?_Tôi há hốc mồm, ko tin vào những gì mình vừa nghe được nữa, thầy giám thị-người coi tôi ko hơn gì kẻ thù-mà có chuyện muốn nhờ tôi sao, nghe sao giả dối thế ko biết.

"Nhất định có âm mưu gì đó"_Tiểu tinh linh thứ nhất trong tôi sờ cằm, mặt ra vẻ thảm tử, đoán, lập tức được hội đồng tinh linh Hàn Tử Di gật đầu hưởng ứng

"Hay ông thầy nhớ ta nhỉ? Cũng có thể lắm"_Một con tinh linh khác điên khùng nếu ý kiến, ngay tắp lự hàng loạt trái cây từ tứ phía bay vèo về phía nó, đả thương nạn nhân ngay tại trận

"Ko nên nghĩ xấu cho ổng, tội nghiệp"_Con này thảm hơn,bị nhốt vào l*иg "thú dữ" sau khi giơ tay phát biểu

Nói chung là, khó đoán. Người thâm hiểm như ông thầy đó, tốt nhất là...

-Ối!!_Tôi ôm bụng, mặt nhăn mũi nhó nhìn Đồ Hoài Nhi đang đều bước phía trước, tay nắm chặt vạt áo của cô bạn_Mình đau bụng quá, ko lê nổi nữa

-Tào tháo đến hả?_Cô bạn quan tâm, nhưng ánh mắt hoài nghi thấy rõ, chẳng nhẽ, kĩ thuật diễn xuất của tôi đã giảm?

-Ừm! Bạn đi trước đi, mình..._Đưa mắt thảm thương ném về phía Hoài Nhi, tôi trăn trối như thể mình sắp đi uống trà với Diêm Vương

-Tùy bạn thôi_Hoài Nhi cười_Thầy có bảo nếu ko gặp được cậu hôm nay, ngày mai tự tay thầy ấy sẽ áp tải cậu lên phòng giáo viên đấy, bạn thấy sao?

Thua! Tôi thua rồi!

Nước mắt nước mũi hòa làm một, tôi cùng đôi bitít thân yêu của Lăng Tử Thần tựa vào nhau mà lê từng bước, từng bước, cảm thấy như mình đang leo lên một ngọn đồi dốc đứng mà đau đớn. Dù đã cố thức thật sớm để ko gặp lại cái người khủng bổ đó, vậy mà, giờ lại phải trương mắt nhìn người ta đưa mình gặp tử thần, luân lí công bằng đâu trời. Nếu sau này tôi muốn đập đầu tự xử mình, thay vì lo lắng hãy nhảy vào can tôi nhé...

Quãng đường từ lớp tôi đến phòng giáo viên thật ngắn, đi chưa được 5 phút đã thấy cái bảng "Phòng giáo viên ban C" nắm chình ình trước mặt. Trong tôi lại dấy lên hồi chuông than thân trách phận, tim đật thình thịch ko ngớt, khóe mắt giật giật liên hồi. Trước khi bước vào hang cọp, tôi khấn trời khấn đất, cầu mong chúa, ông bà tổ tiên phù hộ độ trì cho mình mới yên trí nạp mạng.

-Thầy!_Tôi nhỏ nhẹ, phá tan bầu ko khí lặng như tờ trong phòng giáo viên.

Nghe thấy tiếng tôi, ông thầy giám thị ko biết từ xó xỉnh nào đứng lù lù sau tôi đập cái bốp làm tôi giật thót, tim thiếu chút nữa ngừng đập. Kểu khổ rã cả miệng, ổng mới chịu ngồi về chỗ của mình.

-Lâu rồi ko gặp em

-Vâng! Mới 1 ngày thôi mà thấy_Tôi đưa tay gãi đầu ra vẻ từ tốn, nở nụ cười ko thể méo hơn được nữa

-Hôm nay ko đi học muộn nữa nhỉ?_Ông thầy thâm ý hỏi tôi

-Vâng! Thế thầy gọi em có gì căn dặn ạ?_Nhanh như cắt tôi chuyển chủ đề, mong sớm ra khỏi cái nơi địa ngục trần thế này

-A! Hôm trước, là em trực sân bóng rổ phải ko?

-Vâng, có chuyện gì sao thầy?

-Đội trưởng đổi bóng rổ kiến nghị với thầy rằng sân bóng của họ còn rất dơ, bảo thầy "nhờ" em trực lại

-Dạ?_"Nhờ ư? sao ko nói thẳng ra bắt em trực lại cho rồi, bày đặt tế nhị"_Nhưng rõ ràng em đã làm rất sạch rồi mà, cả một con kiến cũng ko có in chân lên

-Tôi ko biết, nhưng phiền em hôm nay ở lại trực thêm 1 lần nữa nhé!

-Thầy! Em phản đối! Đấy chẳng phải bốc lột sức lao động trẻ vị thành niên sao ạ? Sẽ phải đền tiền và ngồi tù đó thầy_Tôi gân cổ lên đe dọa, phải giành lại quyền lợi cho mình trước khi chết vì kiệt sức, nhân nhượng là mất hết.

-Nếu em trực, tôi có thể nghĩ lại việc 10 ngày qua mà cho em loại tốt trong hạnh kiểm tháng này đấy!_Ông thầy giám thị nhấc gọng kính, nói đều đều

-Oki ạ! Hôm nay em sẽ trực thật sạch!_Tôi như bị bỏ bùa, đứng phắt dậy, vỗ ngực hứa hươu hứa vượn rồi chạy vọt khỏi phòng giáo viên trong niềm huân hoan như thể vừa đạt cúp vô địch trong môn điền kinh. Sung sướиɠ nghĩ đến hành kiểm của mình tháng này mà cười ha hả ko biết trời đất. Ít ra, hôm nay cũng ko hẳn xui lắm.

Trở về lớp, tôi chuẩn bị tinh thần hết tiết nữa đi chùi sân bóng, Lăng Tử Thần cũng đã về trước vì có chuyện ở đoàn, tôi lại trở về những năm tháng bình yên của mình. Còn bitít này, chắc phải mượn tạm...

***

Sau một hồi mông chổng lên trời tích cực chùi chùi sân bóng rổ, tôi mĩ mãn nhìn thành quả lao động của mình: Sân được chùi bóng lóa, một vết bẩn cũng ko có, thật đẹp mắt. Hạnh phúc thở dài đem đống rác cuối cùng cho vào thùng, tôi chợt ngớ người, nụ cười cũng tắt ngấm. Trong chiếc thùng đầy ắp nhiều chủng tộc rác kia, đôi bitít của tôi nắm trong số đó, tỏa mùi kinh khủng.

Ngẩng mặt lên trời, tôi gồng người, cơ bắp trên 2 cánh tay như có tiềm lực căng lên cũng to phết.

-Lăng Tử Thần, ta thề có trời có đất, đời này kiếp này ta ko khiến cho ngươi thê thảm, ta ko phải là Hàn Tử DI

Thêm Bình Luận